7.14

Người Tịnh Ngôn hơi ngả về phía trước, cô có cảm giác vừa như có người đầy vừa như có người kéo cô lại. Trong lúc mơ màng không xác định rõ phương hướng, Tịnh Ngôn nhắm mắt bước về phía trước, cô cảm thấy hơi lạnh, tiếp đó là tiếng chân người chạy thình thịch, cô vội vàng mở mắt ra thì thấy trời đã sáng.

“Tịnh Ngôn!” Dịch Nhân ôm chầm lấy cô, lần đầu tiên Tịnh Ngôn nhìn thấy vẻ thất thần của Dịch Nhân trước mắt mọi người. Dịch Nhân đưa mắt nhìn Tịnh Ngôn từ đầu đến chân, sau khi  nhận thấy Tịnh Ngôn không bị thương, ông mới bình tĩnh trở lại nhưng khuôn mặt vẫn tái nhợt. Tịnh Ngôn áp má vào ngực Dịch Nhân, cô cảm nhận được tim của Dịch Nhân vẫn đập rất mạnh.

Tịnh Ngôn vuốt nhẹ vào má Dịch Nhân và nói, “Em không sao đâu…”, Tịnh Ngôn nhìn xuống phía dưới cầu thang, viên quản gia và một số người giúp việc đang đỡ một người đứng dậy, Tịnh Ngôn nhìn rất rõ người đó chính là Khổng Dịch Quần.

“Anh mau ra xem Nhị tiểu thư có sao không? Chính cô ấy vừa kéo em lại.”

“Hải Hoa, mau gọi bác sỹ đến đây.” Dịch Nhân nói với người quản gia và đi xuống cầu thang, Dịch Nhân thấy đám người giúp việc đang đỡ Khổng Dịch Quần, chắc chắn Dịch Quần bị ngã rất đau, ở dưới cằm của cô có vết thâm tím, một chân bị đau khiến cô không thể đứng được, Dịch Quần vẫn còn rất đau nên không nói được gì.

“Dịch Quần, em có sao không?”

Dịch Quần ngẩng đầu lên nhìn thì thấy Dịch Nhân đang đỡ lấy người Tịnh Ngôn đứng trước mặt, cô mỉm cười đáp, “Dịch Nhân, em không sao, chắc chỉ bị trẹo chân thôi, Tịnh Ngôn cô có sao không?”.

“Tôi…” Tịnh Ngôn đang định trả lời thì Dịch Nhân nói tiếp với Dịch Quần, “Em đừng nói gì nữa, anh sẽ bảo mọi người dìu em vào phòng, đợi khi nào bác sỹ đến cả em và Tịnh Ngôn đều phải kiểm tra toàn diện”.

Một giờ sau bác sỹ đến, Tịnh Ngôn im lặng ngồi trên giường để cho bác sỹ khám, sau khi khám xong, ông ta nói với Dịch Nhân đang ngồi trên ghế, “Lượng đường trong máu của phụ nữ mang thai thấp nên đôi khi thường cảm thấy hoa mắt chóng mặt, bây giờ thì không vấn đề gì rồi, lần sau nên cẩn thận hơn”.

Tịnh Ngôn tự nhủ, “Lượng đường trong máu thấp ư?”. Cho đến lúc này trong đầu Tịnh Ngôn vẫn còn bị ám ảnh bởi mùi hương lạ kia, nhưng chỉ một vài phút sau mùi hương lạ đó biến mất. Tịnh Ngôn rất muốn biết nguyên nhân tại sao có hiện tượng kỳ lạ này. Trong lúc hoảng loạn và đông người Tịnh Ngôn không sao xác định được đó là mùi hương gì, lẽ nào đó chỉ là ảo giác? Lượng đường trong máu thấp cũng có thể gây ra hiện tượng ảo giác.

“Khổng Dịch Quần có sao không?” Dịch Nhân hỏi bác sỹ.

“Nhị tiểu thư bị trẹo chân, khi bị ngã chân của tiểu thư đã đập vào góc nhọn nên tôi cũng không chuẩn đoán được chính xác, tốt nhất nên đưa tiểu thư đến bệnh viện để chụp X-quang”.

“Vậy ư?” Dịch Nhân chau mày sau đó quay sang nói với Tịnh Ngôn, “Anh ra đây một chút nhé”.

“Em cũng muốn sang thăm Khổng Dịch Quần.” Tịnh Ngôn vội vàng xuống khỏi giường.

Dịch Nhân lắc đầu và nói, “Em không được đi, hãy chờ anh ở đây”.

Tịnh Ngôn vội giải thích, “Nhị tiểu thư vì em mà ra nông nỗi này, ít nhất thì em cũng phải đến thăm và cảm ơn cô ấy chứ”.

Nhìn Dịch Quần có vẻ rất đau, vết bầm tím dưới cằm đã đỡ sưng hơn, cằng chân của cô được băng bó, khi nhìn thấy Dịch Nhân và Tịnh Ngôn, Dịch Quần đang ngồi trên ghế liền mỉm cười nói, “Em đang trong bộ dạng thế này, có lẽ không tham dự đám cưới của hai người được rồi”.

“Hay là em đến bệnh viện kiểm tra xem, như thế sẽ yên tâm hơn.” Dịch Nhân nói với em gái.

Tịnh Ngôn bước lên phía trước nhưng vai của cô bị Dịch Nhân giữ chặt nên không bước đi được, Tịnh Ngôn nói, “Là do tôi không cẩn thận, xin lỗi, cảm ơn cô nhiều lắm!”.

“Tịnh Ngôn không cần phải khách sáo thế đâu, sau này đều là người một nhà cả mà.” Dịch Quần mỉm cười đáp, mái tóc dài buông xuống ngang vai che đi vết bầm tím ở phía dưới quai hàm.

“Dịch Quần, em nghỉ ngơi đi, anh sẽ thường xuyên điện thoại cho em, cảm ơn em nhiều.”

Thấy Dịch Nhân cảm ơn, Khổng Dịch Quần liền ngẩng mặt lên nhìn hai người, đưa tay vuốt tóc mỉm cười và nói, “Anh khách sáo thế? Người một nhà cả mà, chỉ cần anh vui thì em cũng vui rồi”.

Trước khi đi ra khỏi phòng, Tịnh Ngôn quay đầu hỏi Dịch Quần, “Cô thấy trong người thế nào rồi?”.

“Không có chuyện gì cả.”

Tịnh Ngôn kết luận hiện tượng đó là ảo giác được tạo ra bởi lượng đường trong máu thấp. Cô chuyển sang chủ đề khác, “Đã nói là sáng sớm hôm nay đi, làm sao bây giờ?”.

“Họ sẽ đợi chúng ta, em có cần nghỉ thêm chút nữa không?” Dịch Nhân hỏi Tịnh Ngôn.

“Họ sẽ đợi ư?”

“Bác sỹ sẽ đi cùng với chúng ta”. Dịch Nhân vừa nói vừa suy nghĩ điều gì đó.

Buổi chiều, khi chiếc xe vào sân bay ở ngoại ô London, mối nghi hoặc của Tịnh Ngôn về câu nói “Họ sẽ đợi” đã được giải đáp.

Sau khi bước xuống xe, phía trước mặt là một chiếc máy bay thương mại màu trắng sữa, hành khách đã ổn định chỗ ngồi, những chiếc ghế được bọc da màu trắng đục, cơ trưởng và cơ phó đều đã sẵn sàng, các tiếp viên đang bận rộn chuẩn bị đồ uống cho khách ở phía cuối máy bay.

Tịnh Ngôn ngẩng đầu lên nhìn Dịch Nhân, từ sáng sớm đến giờ, vẻ mặt của Dịch Nhân rất lo lắng. Tịnh Ngôn hích nhẹ vào tay ông và hỏi với giọng rấy thoải mái, “Hôm qua Hy Âm và Phương Ngẫu trở về… rồi phải không?”.

“Phải.”

Tịnh Ngôn nắm chặt tay Dịch Nhân mỉm cười và nói, “Khổng tiên sinh, bây giờ em mới có cảm nhận thực sự là được gả cho một gia đình giàu có”.

Dịch Nhân nhìn vào mắt Tịnh Ngôn và nói, “Tịnh Ngôn, hôn lễ có thể hoãn được mà”.

“Anh thả lỏng một chút có được không?” Vẫn không được sao? Từ trong sâu thẳm ánh mắt của Dịch Nhân, Tịnh Ngôn nhận thấy mình đã làm tổn thương đến lòng tự tôn của Dịch Nhân, cô nói tiếp, “Đừng ép buộc em nói ra bí mật tại sao em muốn chúng ta nhanh chóng kết hôn”.

“Công chúa bé bỏng của anh, em nói sai rồi.” Dịch Nhân mỉm cười nói, “ Chính anh mới là người muốn được kết hôn ngay với em”.

Máy bay hạ thấp độ cao, phong cảnh thành phố hiện dần qua ô cửa kính của máy bay, Tịnh Ngôn cảm thấy buồn ngủ, cô dựa đầu vào vai Dịch Nhân ngủ một giấc, khi mở mắt ra nhìn xuống mặt đất thì thấy toàn một màu xanh và những ao hồ dày đặc trôi qua rất nhanh, những tòa thành màu trắng, phong cảnh hữu tình đẹp như mơ.

“Chính là nơi đó ư?” Tịnh Ngôn nhìn xuống mặt đất và luôn miệng khen, “Đẹp quá”.

Trên bầu trời trong xanh của Scotland, khuôn mặt của Tịnh Ngôn được ánh nắng phản chiếu càng trở nên trắng trẻo và xinh đẹp hơn. Cảnh đẹp của nơi đây dần dần hiện rõ trước mắt khiến Tịnh Ngôn cảm thấy hấp dẫn và ấm áp. Dịch Nhân nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài óng mượt của cô và nói, “Em có thích không? Anh tặng cho em đó”.