7.13

Chiếc giường đệm kiểu Victoria rất êm nằm xuống có cảm giác như nằm trên mây, cánh cửa mạ đồng sáng bóng, đồ dùng trong gia đình đều là những thứ đắt tiền, tấm thảm trải nền sang trọng, tất cả đều làm nổi bật lên vẻ lộng lẫy và quý phái của ngôi nhà.

Nghe thấy tiếng bước chân, Tịnh Ngôn liền nhắm mắt lại, cô cảm thấy cơ thể có cảm giác nặng nề, tiếp đó là vòng tay ấm áp của Dịch Nhân.

“Em ngủ rồi ư?”

“Em ngủ rồi.” Tịnh Ngôn mỉm cười trả lời.

Dịch Nhân cũng mỉm cười và nói, “Vẫn còn ba ngày nữa”.

“Anh yên tâm, em đã chuẩn bị tâm lý rồi, em sẽ không chạy trốn khỏi cuộc hôn nhân này đâu.”

“Em có thể chạy trốn được không?” Dịch Nhân mỉm cười hỏi lại.

Lúc này Tịnh Ngôn cảm thấy rất vui vẻ và thoải mái, cô hôn nhẹ vào má Dịch Nhân và nói, “Dịch Nhân, em yêu anh”.

“Anh cũng rất yêu em.”

Tịnh Ngôn ôm chặt lấy Dịch Nhân mỉm cười nói, “Chúa sẽ ở bên chúng ta”.

Dịch Nhân bỗng im lặng không nói gì.

“Xin lỗi, là do em học ở Phương Ngẫu, cô ấy rất đáng yêu.”

Tay của Dịch Nhân ôm chặt vào eo của Tịnh Ngôn khiến cô có cảm giác ấm áp khó tả. Tịnh Ngôn ngẩng đầu lên nhìn vào mắt Dịch Nhân, thật kỳ lạ không hiểu sao một người đàn ông đứng tuổi như Dịch Nhân lại làm cho cô say đắm đến thế. Dịch Nhân ôm chặt Tịnh Ngôn vào lòng, hôn vào má cô và nói, “ Em yên tâm, anh sẽ luôn bên em trong suốt phần đời còn lại của mình”.

Tịnh Ngôn cảm thấy bàn tay ấm áp và mềm mại của Dịch Nhân dường như có dòng điện chạy qua, cô nhắm mắt lại và cảm nhận dòng điện đang len lỏi trong từng bộ phận trên cơ thể mình. Khi Dịch Nhân vuốt ve lên bụng, Tịnh Ngôn nằm im không nói câu nào, mặc dù Dịch Nhân cố gắng kiềm chế nhưng cảm giác thèm muốn vẫn đang trào dâng, hơi thở của Dịch Nhân mạnh hơn, bỗng Tịnh Ngôn cảm thấy lạnh ở bên sườn, Dịch Nhân ngồi bật dậy và nói, “Em ngủ trước đi, anh đi tắm một lát”.

Dịch Nhân cố gắng kiềm chế cảm xúc, Tịnh Ngôn cảm nhận được điều này rất rõ trên khuôn mặt của ông, Dịch Nhân tự nhủ lần sau mình sẽ không làm khó cho Tịnh Ngôn nữa. Trong lúc, Dịch Nhân đang định đứng dậy đi tắm thì Tịnh Ngôn vòng tay ôm chặt eo của Dịch Nhân, áp sát mặt vào lưng của ông, giọng nói nhỏ nhẹ tới mức Dịch Nhân không nghe rõ.

“Gì cơ?” Dịch Nhân không nghe rõ, quay người lại ôm chặt lấy Tịnh Ngôn.

“Em sắp được bốn tháng rồi, bác sỹ nói…” Tịnh Ngôn thấy ngại khi nói ra điều này.

Dịch Nhân thả lỏng tay ra mỉm cười và nói, “Anh biết, thế thì sao?”.

Tịnh Ngôn cho rằng Dịch Nhân cố ý giữ gìn cho cái thai, không muống gần gũi cô. Tịnh Ngôn quay người lại và nói, “Không có chuyện gì cả, anh đi tắm đi”.

Tuy nhiên lúc này Dịch Nhân không còn kiềm chế được xúc cảm của mình, ông quay người lại ôm chặt và hôn tới tấp lên môi của Tịnh Ngôn, hơi thở của Dịch Nhân càng lúc càng mạnh, ông thủ thỉ bên tai Tịnh Ngôn, “Tịnh Ngôn, chúng mình quan hệ nhẹ nhàng thôi có được không?”.

Sáng sớm hôm sau…

Tịnh Ngôn tỉnh dậy trong tiếng gà gáy, lúc đó trời vừa rạng sáng, Tịnh Ngôn kéo rèm cửa sổ nhìn ra bên ngoài trời vẫn chưa hửng sáng.

Tịnh Ngôn khẽ đặt cánh tay của Dịch Nhân xuống giường và nhẹ nhàng ngồi dậy.

“Vẫn còn sớm mà em”, giọng ngái ngủ của Dịch Nhân.

“Em muốn uống nước, anh có muốn uống không?” Tịnh Ngôn đang mang thai nên một đêm phải dậy một vài lần, khi trời sắp sáng, Tịnh Ngôn cảm thấy khát khô cổ.

“Anh đi rót nước cho em”, Dịch Nhân ngồi dậy nói.

Dịch Nhân chưa kịp nói hết câu thì Tịnh Ngôn lại lên tiếng “Em còn muốn đi vệ sinh nữa”.

Dịch Nhân mỉm cười, “Khởi bẩm công chúa, thần sẽ đưa công chúa đi”.

Tịnh Ngôn đẩy nhẹ Dịch Nhân nằm xuống giường, cô không muốn Dịch Nhân mất ngủ vì mình.

Tịnh Ngôn bước ra khỏi cửa, trên khuôn mặt cô nở nụ cười rất tươi, đúng là còn sớm, Tịnh Ngôn ngó qua lan can nhìn xuống dưới lầu cảnh vật vẫn yên tĩnh không có một bóng người.

Khi chỉ còn cách cầu thang máy một vài bước chân, Tịnh Ngôn bỗng ngửi thấy có mùi thơm quyến rũ tỏa ra từ đâu đó, từ trước tới nay chưa từng thấy mùi hương này. Hương thơm của loài hoa nào đây? Tịnh Ngôn nhìn lọ hoa hồng ở hành lanh của thang máy, không phải mùi hương của loài hoa này…

Chưa kịp cảm nhận đây là loài hoa gì thì hương thơm bay tới ngào ngạt xộc thẳng vào mũi và lên não khiến cho Tịnh Ngôn có cảm giác cảnh vật xung quanh trở nên mờ ảo, cô không kiềm chế được cảm xúc liền bước về phía có hương thơm tỏa ra.

Dừng lại, Tịnh Ngôn, không được đi lung tung! Cô tự nhủ, nhưng lý trí không thắng nổi tình cảm. Chỉ có vài bước chân nhưng cô phải đấu tranh tư tưởng toát mồ hôi. Cuối cùng cô bỗng bước hụt chân, toàn thân nghiêng xuống dưới.

Tịnh Ngôn vội định thần lại và nhớ ra đó là cầu thang! Đầu óc cô vẫn tỉnh táo nhưng không sao rút chân lại được, cô nghiến răng, nhắm nghiền hai mắt lại.