7.12

Trong suốt thời gian ăn tối, Tịnh Ngôn ngồi cạnh Dịch Nhân nhưng không nói câu nào mà chỉ chăm chú nhìn vào những bộ đồ ăn sang trọng trên bàn ăn và chuyên tâm vào việc ăn uống.

Tuy mọi người đã cố gắng giải quyết các món ăn trên bàn những lập tức những món ăn khác lại được bê lên, Tịnh Ngôn ngẩng đầu lên nhìn thì thấy Dịch Nhân đang mỉm cười, ông đang định nói điều gì đó nhưng nhìn thấy ánh mắt buồn của Tịnh Ngôn, Dịch Nhân liền đổi giọng, “Em sắp làm chủ một gia đình, phải thưởng thức cuộc sống của một công chúa chứ”.

Quả nhiên, đến khi bữa tối gần kết thúc, Khổng Hy Âm mới xuất hiện với bộ mặt gượng ép, Khổng Hy Âm mở to mắt đâng định nói điều gì đó nhưng thấy Dịch Nhân đang trừng mắt, cô chỉ dám nhìn Tịnh Ngôn với vẻ mặt không hài lòng, cô cảm thấy cổ họng nghẹn lại, không chịu nổi đành ho một vài tiếng.

Tịnh Ngôn rất buồn cười nhưng cũng cảm thấy đáng thương, thực lòng cô không phải không thích Khổng Hy Âm, nhưng nói ra có lẽ không ai tin.

“Cẩn thận kẻo viêm họng.” Phương Ngẫu ngồi bên cạnh nhắc nhở và đưa cho Khổng Hy Âm một ly nước.

“Hy Âm, cháu có sao không?” Giọng của Khổng Dịch Quần rất nhẹ nhàng, sau đó cô đưa mắt nhìn sang Tịnh Ngôn có ý giải thích, “ Mọi người đều có mặt đông đủ, thật hiếm thấy”.

Khổng Dịch Nhân mỉm cười đáp, “Bố hiểu ý của các con, người đáng trách nhất là bố vì bố thường xuyên không có mặt ở nhà”.

Mọi người đều đổ dồn sự chú ý về phía Tịnh Ngôn, cô không muốn nói nhiều mà chỉ mỉm cười.

“Hoa tiểu thư, cô xem mấy tháng qua, Khổng Dịch Nhân luôn quấn quýt với cô như hình với bóng, từ trước tới nay anh ấy chưa từng để ý đến cô gái nào.” Khổng Dịch Quần nhìn anh trai mình và nhẹ nhàng nói.

“Dịch Quần”, Khổng Dịch Nhân quay sang nhìn Khổng Dịch Quần và nói, “Mấy năm qua anh luôn bận rộn với công việc làm ăn, anh luôn cảm thấy cô đơn”.

Dịch Quần nhìn Khổng Hy Âm và nói, “Không đúng, ánh còn có Hy Âm cơ mà”, vừa nói Dịch Quần vừa vỗ tay vào vai Hy Âm.

Thấy Khổng Hy Âm có vẻ khó chịu, Dịch Nhân vội bỏ bát đũa xuống bàn mỉm cười và nói, “Hy Âm lớn rất nhanh, nay đã có chồng rồi. Từ trước tới nay bố luôn mong muốn mọi người được sống vui vẻ, bố đã cố gắng hết sức với công việc, một mình bôn ba bao nhiêu năm qua, bố cũng đã cảm thấy mệt rồi, thời gian tới bố muốn ở lại  châu Á một thời gian dài để tận hưởng khí hậu ấm áp của miền đất này”.

Giọng nói nhẹ nhàng êm ái của Phương Ngẫu bỗng vang lên, “Bố, như thế cũng tốt. Điều quan trọng là bố được vui vẻ, bố cứ sống với những gì bố muốn, Chúa sẽ ở lại với chúng con”.

Khổng Hy Âm không dám nhìn thẳng vào bố mình mà quay sang nhìn em gái, giọng của Hy Âm vẫn rất khó chịu, “Phương Ngẫu, em đừng nhắc đến Chúa nữa”.

Tịnh Ngôn không muốn để ý đến việc mọi người nghĩ gì, cô cũng không muốn biểu lộ cảm xúc trong bàn ăn, Tịnh Ngôn luồn tay xuống gầm bàn nắm chặt lấy tay Dịch Nhân. Khi Tịnh Ngôn vừa chạm vào tay Dịch Nhân, ông liền nắm chặt tay cô, Tịnh Ngôn cảm thấy trong lòng ấm áp và yên tâm hơn.

Khổng Dịch Nhân không nhìn vào Khổng Hy Âm nói, “Ngoài bố ra không có ai là người mong muốn cho các con được sống vui vẻ đâu. Tuy nhiên, có một điều bố không muốn nói ra, chắc mọi người cũng biết điều gì khiến bố cảm thấy vui vẻ không, Dịch Quần, em cũng biết chứ?”.

Dịch Quần im lặng suốt từ đầu đến giờ, nhưng khi bị Dịch Nhân nhắc đến tên, cô liền ngẩng đầu lên lặng lẽ nhìn Dịch Nhân một vài phút, sau đó gật đầu nói, “Vâng, em luôn biết điều đó nên em luôn cảm thấy vui vẻ”.

Bữa cơm kéo dài cuối cùng cũng đã kết thúc, vừa về đến phòng Tịnh Ngôn liền đóng cửa lại và thở dài.

Khổng Dịch Nhân nhìn Tịnh Ngôn mỉm cười và nói, “Xin lỗi vì đã để em phải vất vả”.

“Không có chuyện gì đâu, các tiểu thư nhà họ Khổng đều là những người lịch sự nho nhã.” Tịnh Ngôn mỉm cười nói.

“Sau này trường hợp như thế này sẽ rất ít xảy ra và cũng không có nhiều cơ hội nữa đâu.” Dịch Nhân nhìn đồng hồ, đã đến giờ phải viết báo cáo, Dịch Nhân vào phòng làm việc và nói với Tịnh Ngôn, “Em ngủ trước đi, anh quay lại ngay thôi”.

“Tại sao anh lại hoãn đám cưới lại?” Tịnh Ngôn hỏi với giọng bất mãn.

Dịch Nhân quay đầu lại mỉm cười, “Có những chuyện không thể vội vàng được em ạ”.

Tịnh Ngôn không thể đối đáp được với Dịch Nhân, cô nhìn ra bên ngoài cửa sổ, đêm tháng năm trăng rất sáng chiếu xuống vườn hoa là những giọt sương trên lá tỏa ánh sáng lấp lánh. Tịnh Ngôn nói với Dịch Nhân, “Dịch Nhân, em muốn đi dạo ở vườn hoa”

Dịch Nhân đã ngồi vào bàn làm việc, khi thấy Tịnh Ngôn nói như vậy liên đưa mắt nhìn Tịnh Ngôn và nói, “Muộn rồi, anh sẽ đưa em đi dạo”.

“Không cần đâu.” Tịnh Ngôn hiểu ý của Dịch Nhân liền mỉm cười vỗ vai Dịch Nhân và nói, “Anh yên tâm, em sẽ không đi ra khỏi phạm vi quan sát của chiếc cửa sổ này, để anh có thể vừa làm việc vừa quan sát được người đẹp dưới ánh trăng trong vườn hoa”.

Cả khu vườn tỏa hương thơm ngào ngạt, không gian thơ mộng và lãng mạn, những giọt sương trên lá lấp lánh ánh trăng.

Tịnh Ngôn đi đến khu vực sáng đèn, vẫy tay chào Dịch Nhân, Khổng Dịch Nhân ngồi trước bàn vi tính âu yếm nhìn Tịnh Ngôn, mỉm cười.

Sức hấp dẫn của phái đẹp quả là đáng sợ.

“Hoa tiểu thư!” Tịnh Ngôn nghe thấy có tiếng người chào sau lưng.

“Phương Ngẫu tiểu thư?” Giọng của Phương Ngẫu rất quen thuộc, không cần quay đầu lại Tịnh Ngôn đã nhận ra giọng của cô bé.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng, Phương Ngẫu rất giống mẹ, có được vẻ đẹp trời ban, nghĩ lại những năm tháng Khổng Dịch Nhân và mẹ của Phương Ngẫu ở bên nhau, Tịnh Ngôn không sao kiềm chế được lòng mình, cô cảm thấy rất buồn.

“Hoa tiểu thư không cần phải khách sáo như vậy đâu, cứ gọi tôi là Phương Ngẫu là được rồi!”

“Được, vậy cô cũng gọi tôi là Tịnh Ngôn là được rồi.” Tịnh Ngôn bỏ hết mọi ý nghĩ vẩn vơ trong đầu và trả lời Phương Ngẫu một cách thoải mái.

“Chúc mừng cô, Tịnh Ngôn.”

Thượng đế đã ban tặng cho Phương Ngẫu nụ cười rất tươi và hồn nhiên. Tính cách của mỗi người nhà họ Khổng đều khác nhau, nhưng người Tịnh Ngôn mến nhất là Phương Ngẫu. Tịnh Ngôn mỉm cười nói với Phương Ngẫu, “Cảm ơn”.

“Cha của tôi là một người tốt, cô nhất định sẽ hạnh phúc.”

“Tôi sẽ cố gắng.”

“Cố gắng ư? Cô và cha tôi yêu nhau là tự nguyện và xuất phát từ tình cảm của hai người mà. Chúa sẽ phù hộ cho chúng ta”.

Tịnh Ngôn biết Phương Ngẫu không hiểu ý của mình, cô gái này rất ngây thơ và hồn nhiên, nhưng được nói chuyện với Phương Ngẫu và được một cô gái tốt bụng, xinh đẹp như Phương Ngẫu ủng hộ, Tịnh Ngôn cảm thấy yên tâm và nhẹ nhàng hơn.

“Tôi đã từng đọc Kinh thánh, Đức chúa nói yêu vừa là sự nhẫn nại vĩnh hằng vừa đòi hỏi có lòng nhân từ.”

Phương Ngẫu mỉm cười nói, “Tịnh Ngôn nói rất đúng, Chúa còn nói tình yêu không có chỗ cho sự đố kị, tình yêu không được khoe khoang, không liều lĩnh, không được làm những chuyện xấu xa, giả dối, không được tư lợi, không được nổi nóng tùy tiện, không được tính toán thiệt hơn, không có chỗ cho những hành vi bất nghĩa, tình yêu chỉ dành cho những người bao dung, độ lượng, luôn tin tưởng lẫn nhau, có niềm tin, hy vọng và biết nhẫn nại. Tình yêu là vĩnh hằng”.

Cô gái này thực ra rất đáng yêu, trong khi Dịch Nhân đang chăm chú nhìn hai người thì Khổng Phương Ngẫu quay sang và nói, “Mẹ không đến tham dự hôn lễ được, nhưng mẹ có gửi lời chúc phúc cho bố và Tịnh Ngôn, ngoài ra còn nói một câu nữa”.

Vệ Tự Thanh? Tịnh Ngôn vội lấy lại tinh thần chờ Phương Ngẫu nói.

Phương Ngẫu nắm lấy tay Tịnh Ngôn và nhẹ nhàng nói với giọng rất thành khẩn, “Tịnh Ngôn, mẹ tôi nói tránh xa cái ác là người thông minh nhất”.

Tịnh Ngôn im lặng nhìn Phương Ngẫu.

Phương Ngẫu mỉm cười, “Bố rất vui, tôi cảm nhận thấy điều đó. Tịnh Ngôn, cảm ơn cô. Tôi cũng muốn nói với cô rằng, tình yêu không có gì là không thể, nó là kết cục của một cuộc tình nhưng cũng là sự khởi đầu của một cuộc sống mới”.

“Cảm ơn.” Tịnh Ngôn mỉm cười và nói lời cảm ơn Phương Ngẫu.