7.11

Mai Phi cũng cảm thấy tự hào về tác phẩm nghệ thuật của mình, tuy nhiên ông vẫn cảm thấy có chút gì đó không ổn ở chiếc váy. Mai Phi miệng vẫn ngậm kim, tiến gần lại chỗ Tịnh Ngôn, dùng kim khâu lại một số điểm không ưng ý trên chiếc váy, chỉnh lại một số chi tiết nhỏ. Ông lùi lại hai bước ngắm nhìn chiếc váy từ trên xuống dưới bằng con mắt nghệ thuật của một nhà thiết kế thời trang chuyên nghiệp, ông đề nghị Tịnh Ngôn xoay người sang bốn phía để ngắm chiếc váy từ các góc độ khác nhau và nói, “Được rồi”.

Đôi vai của Tịnh Ngôn không còn đủ sức để giữ đúng tư thế của chiếc váy, cô nhìn Mai Phi và hỏi, “Mai Phi, còn phải chỉnh sửa bao lâu nữa?”.

Mai Phi cảm thấy đến hôm nay thì chiếc váy đã rất phù hợp với Tịnh Ngôn, ông vừa đi ra ngoài vừa mỉm cười trả lời Tịnh Ngôn, “Ngày mai”.

Nhân viên bán hàng tiến về phía Tịnh Ngôn giúp cô cởi chiếc váy ra, Tịnh Ngôn ngẩng đầu lên nhìn thì thấy Khổng Dịch Nhân đang đứng ở cửa nhìn cô không chớp mắt và từ từ đóng cửa lại.

“Dịch Nhân…”, giọng của Tịnh Ngôn rất nhẹ nhàng. Dịch Nhân đã nhiều lần được ngắm nhìn cơ thể của Tịnh Ngôn, nhưng hiện tại đang có người khác giúp cô thay đồ, cô không muốn Dịch Nhân có mặt ở đó.

Dịch Nhân hiểu ý liền đi ra ngoài và nói, “Mọi người tiếp tục đi”. Nhân viên bán hàng nhanh chóng giúp Tịnh Ngôn cởi bỏ chiếc váy trên cơ thể Tịnh Ngôn lúc này chỉ còn mỗi chiếc quần lót, sau đó họ đưa quần áo cho cô và lễ phép cáo từ ra khỏi phòng.

Tịnh Ngôn lên tiếng, “Hai người…”.

Tịnh Ngôn rất muốn giữ hai người ở lại nhưng cô ngẩng đầu lên nhìn thấy hai người nhân viên đang mỉm cười, mặc dù khuôn mặt của họ không biểu thị sắc thái, nhưng cô không nhìn nhầm, họ đang mỉm cười điều gì đó!

Tịnh Ngôn tự nhủ, “ Mình rất thất vọng với những người sống giả tạo”.

“Tịnh Ngôn.” Dịch Nhân từ bên ngoài bước vào.

Tịnh Ngôn bắt đầu cảm thấy hai má nóng bừng, giọng nói của Dịch Nhân giống như liều thuốc ngủ. Tịnh Ngôn không kịp mặc quần áo, cô đưa tay lên ôm ngực, toàn thân ở tư thế tự vệ, “Em phải mặc quần áo”.

“Em có lạnh không?” Vừa nói xong, toàn bội cơ thể của Tịnh Ngôn nằm gọn trong vòng tay Dịch Nhân, Tịnh Ngôn cảm thấy rất ấm áp. Cô tự nhủ, “Mình đã trúng kế rồi”, cô xấu hổ áp sát đầu vào ngực Dịch Nhân và nói, “Dịch Nhân, anh có thể về phòng của mình được không? Mai Phi vẫn đang ở bên ngoài”.

Dịch Nhân hạ giọng nhìn Tịnh Ngôn và nói, “Tịnh Ngôn, vừa rồi em rất đẹp, anh chỉ muốn được ôm em ngay thôi”.

Dịch Nhân chỉ ôm cô vào lòng nên Tịnh Ngôn cảm thấy yên tâm, tuy nhiên một lúc sau cô lại thấy thất vọng, trong người Tịnh Ngôn rất mâu thuẫn.

Ngón tay mềm mại của Dịch Nhân nhanh chóng xoa khắp cơ thể cô, mặc dù đã quá quen với giọng nói ấm áp của Dịch Nhân, nhưng mỗi khi nghe thấy giọng của Dịch Nhân, Tịnh Ngôn đều cảm thấy rất quyễn rũ và dịu dàng, “Khởi bẩm công chúa, nếu bây giờ thần hôn công chúa thì có bị chặt đầu không?”.

Quay trở lại ngôi nhà ở gần quảng trường Carlos, lão quản gia người Anh đã đứng chờ sẵn ở cổng, mỉm cười mở cửa xe cho họ, ‘Thưa ông, nhị tiểu thư đã đến rồi ạ”.

Tiểu thư? Nhị tiểu thư? Khổng Hy Âm? Tịnh Ngôn mở mắt nhìn Khổng Dịch Nhân.

Trong khi Dịch Nhân đang định giải thích thì có giọng nói xa lạ của một cô gái vọng đến từ lối nhỏ dẫn tới căn phòng chính của ngôi nhà, giọng nói dịu dàng dễ nghe.

“Bố, bố đến rồi ư?”, giọng của cô gái đầy vẻ vui mừng.

Tịnh Ngôn nhìn thấy rất rõ niềm vui trong đôi mắt nâu huyền của cô gái. Tịnh Ngôn bước xuống xe, đi ngang qua người Dịch Nhân và nhìn thấy từ xa có một bóng người mặc chiếc váy màu trắng chạy đến dang tay ra ôm lấy Dịch Nhân. Khuôn mặt của cô gái trắng trẻo, đôi mắt nâu huyền, cô gái tựa đầu vào vai cha, vẻ mặt rất hạnh phúc. Chiếc váy trắng giản dị bó sát thân người làm nổi bật thân hình thon thả của cô gái. Đây là tiểu thư Phương Ngẫu ư? Kể từ khi nghe thấy giọng hát ngọt ngào của cô gái trong đĩa CD, Tịnh Ngôn đã rất ấn tượng với cô gái này, hôm nay cô mới được gặp mặt. Tịnh Ngôn lùi lại một bước mỉm cười nhìn Phương Ngẫu. Bỗng nhiên cánh cửa mở ra, có tiếng người nói vọng ra từ sau cánh cửa, “Phương Ngẫu, để cho bố và Hoa tiểu thư vào nhà đi!”.

Nhị tiểu thư? Giọng nói quen thuộc, Tịnh Ngôn quay đầu lại nhìn từ xa, khuôn mặt trắng trẻo đến khó quên của Khổng Dịch Quần đang nép sau cánh cửa càng trở nên trắng trẻo và đáng yêu hơn.