7.10

Đường phố ồn ào náo nhiệt, xe cộ tấp nập, có rất nhiều taxi màu đen đang chạy trên đường phố.

Chiếc xe dừng lại trong một ngõ nhỏ, lần thứ hai Tịnh Ngôn đến một ngõ nhỏ ở phố cổ này, không khí yên tĩnh bao trùm xung quanh, tránh xa sự ồn ào náo nhiệt của phố xá.

Cuối ngõ là một căn nhà nhỏ được thiết kế theo kiểu kiến trúc truyền thống. Cánh cửa gỗ màu nâu, chiếc cửa sổ nhỏ và hẹp, hoa tươi nở khắp mọi nơi trên căn nhà, lá hoa xum xuê che khuất cửa sổ, tường nhà sơn màu trắng sữa, bởi vì ngôi nhà được xây dựng đã quá lâu nên màu sơn tường đã phai và có vài vết nứt, tuy nhiên đường nét trang trí rất nổi bật, tủ đứng, tủ nằm và đèn trang trí đều có kiểu dáng cổ kính được treo trên tường cao tỏa ánh sáng mờ ảo xuống xung quanh, ẩn hiện dưới những tán cây.

“Nơi này vẫn giữ nguyên được vẻ cổ kính”. Tịnh Ngôn nhẹ nhàng nói.

Khổng Dịch Nhân bước lên phía trước hai bước, quay lại nhìn Tịnh Ngôn và hỏi, “Gì cơ?”.

Tịnh Ngôn ôm eo Dịch Nhân và nói, “Mấy trăm năm qua, nơi này vẫn không có gì thay đổi, bây giờ khi nhìn thấy những pho tượng các cô gái thân sỹ thời Victoria, em không cảm thấy có sự khác biệt so với trước đây”.

“Hơn một trăm năm qua, nhà hàng Mai Phi đã đổi mấy chủ rồi.”

Đúng vậy, nhà hàng này đã qua mấy đời chủ rồi, do đó khách hàng rất đông, mặc dù chỉ là một cửa hàng nhỏ và giản dị nhưng ngay cả những vị khách quý đến đây cũng phải xếp hàng.

Con hẻm không dài, chỉ đi vài bước là vào đến cửa ngôi nhà, trong ngôi nhà chỉ có một căn phòng nhỏ, ánh nắng chiếu xuống đồ dùng ăn uống kiểu Anh tỏa ánh sáng lấp lánh trong căn phòng.

Nơi đây không giống như một cửa hàng may quần áo, mỗi lần đến đây đều có cảm giác vào nhầm nhà. Điểm khác biệt của tiệm này với các tiệm may khác đó là những chiếc giá gỗ cao đến tận trần nhà với nhiều vách ngăn, mỗi ngăn chứa rất nhiều loại vải với nhiều chất liệu, màu sắc, hoa văn họa tiết phong phú đa dạng… mang đặc trưng văn hóa của nhiều vùng đất khác nhau.

Mặc dù không phải lần đầu tiên nhìn thấy, nhưng Tịnh Ngôn vẫn cảm thấy ngạc nhiên, cô nhắm mắt lại. Khi đọc sách, Tịnh Ngôn rất thích cuốn Nơi vui chơi của phụ nữ, không phải là vì chuyện tình yêu trong cuốn sách mà là do cách miêu tả chi tiết, phong phú và sinh động của tác giả về các chất liệu và màu sắc của vải, sở dĩ có được cách miêu tả độc đáo và xa xỉ như vậy là do tác giả đã từng đặt chân đến đây và có những trải nghiệm sâu sắc về vùng đất này.

“Mai Phi?”

“Hai người đến rồi đó ư?” Có tiếng người nói vọng ra từ phía sau giá treo quần áo, sau đó là sự xuất hiện của Mai Phi có khuôn mặt hồng hào, tóc hoa râm, chiếc thước dây vắt vai, miệng vẫn ngậm một vài cái kim khâu, theo sau là vài ba người trợ lý.

“Tịnh Ngôn, cô vào trong thử đồ đi”, giọng của Mai Phi có vẻ rất trịnh thượng.

Tôi không phải là…! Mặc dù rất muốn phản kháng lại nhưng nghĩ đến tính tự ái của Mai Phi, Tịnh Ngôn đành ngậm ngùi bỏ qua.

Khi Tịnh Ngôn và người trợ lý của Mai Phi đi khuất vào trong phòng, Khổng Dịch Nhân mới quay sang nói với Mai Phi, “Ông vất vả quá!”.

“Anh biết được như thế thì tốt, vẫn còn hai bộ nữa, thật phiền phức quá.” Mai Phi ngồi xuống sofa, chống tay vào cằm nói chuyện với Dịch Nhân.

Mặc dù không dưới một lần Tịnh Ngôn nhìn thấy bộ áo cưới này qua fax, nhưng khi được nhìn thấy tận mắt cô thực sự bị cuốn hút bởi những đường nét tinh tế của chiếc váy. Người trợ lý đeo đôi găng tay trắng tháo chiếc váy ra khỏi giá quần áo, sau đó giúp Tinh Ngôn thay váy. Chất liệu vải mềm mại lướt trên làn da của Tịnh Ngôn, nhân viên bán hàng chạy trước chạy sau chỉnh lại váy cho cô. Bỗng nhiên cô có cảm giác lạnh ở sau lưng, nhân viên bán hàng đang giúp Tịnh Ngôn đính những chiếc khuy phía sau lưng, để lộ ra đôi vai trần quyển rũ.

Tịnh Ngôn không nhận ra chính mình, “Người trong gương kia là mình ư?”.

Mai Phi là người rất coi trọng yếu tố truyền thống, thực ra kiểu dáng của chiếc váy này rất cũ, cổ hình trái tim, hở ở phía trước ngực, bộ ngực của Tịnh Ngôn vốn không đầy đặn, khi mang bầu càng trở nên nhỏ hơn. Để che đi cái bụng bầu, thân váy được thiết kế hơi rộng, bó sát ở phần hông nhưng vẫn để lộ được phần eo thon thả của Tịnh Ngôn.

Những hạt cườm đính ở đường viền chiếc váy tỏa sáng lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời, thân váy cũng được trang trí bằng những sợi dây đăng ten màu trắng làm nổi bật đường cong tuyệt mỹ trên cơ thể của Tịnh Ngôn.

Tịnh Ngôn không tin vào mắt mình, bởi màu sắc của chiếc váy được kết hợp rất độc đáo, hợp lý che được mọi khuyết điểm trên cơ thể của cô.

“Cô nhớ đừng đi ra ngoài với chiếc váy này nhé, nếu thiên hạ nhìn thấy e rằng hàng của tôi không đủ để cung cấp cho họ đâu.” Bỗng Tịnh Ngôn nghe thấy tiếng của Mai Phi vọng đến từ phia sau, cô quay đầu lại thì thấy Mai Phi và Khổng Dịch Nhân đang đứng ở cửa, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía Tịnh Ngôn.

Ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người khiến Tịnh Ngôn quay lại ngắm mình trong gương. Khi cô quay người lại, mọi người có mặt ở đó đều rất ngạc nhiên. Nhân viên bán hàng ở đây mặc dù đã quá quen khi nhìn những phụ nữ quý phái của Anh mặc những chiếc váy do Mai Phi thiết kế và họ cảm thấy rất bình thường, nhưng lần này khi thấy Tịnh Ngôn mặc chiếc váy mọi người đều trầm trồ khen ngợi và đều cảm thấy bất ngờ trước vẻ đẹp quý phái giống như công chúa của Tịnh Ngôn.

Tịnh Ngôn tự nhủ, “Không, tôi không muốn làm công chúa”.

Tịnh Ngôn ngắm mình rất kỹ trong gương và cảm thấy hãnh diện với vẻ đẹp của mình, sắc đẹp của cô bây giờ mới có dịp được thể hiện. Cô tự nhủ, “Bắt đầu từ hôm nay, mình phải cầm gương chiến đấu trong vương quốc của mình”.