Chương 46 : EM YÊU ANH !

-Cậu Thiên không ăn uống mấy ngày nay, lại còn bị thương nữa, trụ được là hay lắm. – Cha tôi xoa đầu tôi. – Không phải lỗi của con.

-Con biết, Thiên luôn là một kẻ cố chấp.

Tôi nhìn Thiên ngủ say trên giường. Đúng là một kẻ cố chấp, bị kiếm chém, thương tích đầy mình mà vẫn đòi bế tôi cho khỏi đau chân nữa chứ. Đồ ngốc !

-Bác quản gia coi chừng nhóc này nhé ! Tụi con phải xử con nhỏ này cái đã.

Atula và Ve chai kéo tôi ra ngoài. Lẽ ra là tôi đủ sức giật tay ra nhưng hai nhỏ này đang toả ra sát khí đầy mình. Đằng sau còn có cha tôi nữa chứ và đích đến là phòng khách có phu nhân, thằng nhóc Giang Phách và một binh đoàn mặt nào mặt nấy căng thẳng, đòi hỏi tôi cho ra nhẽ. Tôi nuốt nước bọt :

-Mọi người gọi tôi có chuyện gì không ?

-Chuyện là thế nào ? Bồ kể cho mọi người nghe đi ! Tự dưng được chưng hình lên tủ thờ rồi đột ngột trở về như vậy. – Hai nhỏ buông tay tôi ra.

-À.

Tôi tìm một chỗ ngồi rồi ôn tồn kể lại câu chuyện hôm nọ :

-Sau khi bị rớt xuống biển, Mai đã cố ngoi lên khi những cơn sóng dữ ập đến xong.

-Sao không bơi đi ? Bồ bơi cũng cừ lắm mà.

-Lúc đó Mai bị thương ở chân, lại còn bị bắn nữa, không có khả năng bơi qua sóng dữ.

Ai nấy nghe cũng lạnh mình cả, tôi thấy mấy bàn tay run lên bần bật.

-Thật may vì Mai bắt được một chiếc thuyền cứu sinh trôi dạt trên biển, Mai đã bám vào đó và đương đầu với sóng dữ. Được chừng một đêm, khi biển yên sóng lặng thì nó đưa Mai vào một hoang đảo.

-Thuyền cứu sinh của đội mật thám, quả nhiên vẫn có người tôn trọng cuộc đấu. – Giang Phách trầm ngâm.

-Trên đó có sẵn đồ ăn thức uống nên Mai có thể ở lại đảo ba ngày và sau đó Thiên đã tới đón.

Vân gật gù :

-Bồ kể tóm tắt thế thì dễ lắm nhưng đó thật sự là một cuộc phiêu lưu khó khăn phải không ? Bồ bị thương mà biển lại có sóng dữ nữa.

Tôi nói :

-Có là gì so với Thiên. Bị thương đầy mình mà còn lái ca nô ra để đón đây về mà.

-Coi bộ khi nhóc Thiên tới đón, bồ rất mừng nhỉ ?

-Ừ.
—–Quá khứ—–

Ba ngày rồi. Trên thuyền đầy đủ đồ ăn thức uống mà chẳng có lấy một tờ giấy hay cây bút để viết tín hiệu S.O.S. Sao đây ? Tiếng ca nô ? Cảm giác này, phải chăng…

-Thiên ! Thiên phải không ?

Thiên chạy đến ôm chầm lấy tôi.

-Ơn trời, cô vẫn bình an. – Vòng tay ấy siết chặt bằng khả năng có thể.

-Thiên… Thiên…

Lạ thật ! Tôi vui lắm ! Vui không thể tả nổi. Nhưng tại sao nước mắt cứ tuôn ra không ngừng thế này ? Đừng có khóc ! Thiên đang ở đây cơ mà.

-Xem nào, vợ yêu của tôi. – Thiên ngắm nhìn khuôn mặt của tôi. – Vợ xanh nhiều lắm đấy.

-À, vết thương của cậu…

-Hết rồi, thấy cô là tôi không còn đau nữa.

-Làm sao mà cậu biết tôi ở đây ?

-Trực cảm !

Rồi Thiên lại ôm tôi. Tôi cũng ôm Thiên. Ấm áp quá ! Sự ấm áp này làm tôi quên đi cả cái chân đang bị đau và vết thương mới được băng bó của mình. Sao lạ vậy nhỉ ?

-Tôi cứ sợ là trực cảm của tôi sai. – Thiên nói. – Nhưng tốt rồi.

-Hồi nãy tôi cũng sợ không phải là cậu. – Tôi không ngăn nước mắt được.

Thiên buông tôi ra, đến gần chiếc canô, đưa tay ra :

-Về nhà thôi !

-Này… chân tôi…

Thiên đến gần tôi, nhìn từ đầu tới chân, bất chợt dừng lại ở cái chân của tôi :

-Quên. – Thiên cười xoà. – Thôi thì để tôi đưa cô lên ca nô vậy.

Ủa ? Dìu thì không được rồi. Sao không đưa lưng ra để cõng ? Thiên định làm gì ? Thân thể của tôi được nhấc bổng lên khỏi mặt đất bằng cách…

-Oái ! – Tôi la to.

Mặt tôi giờ chắc như là quả gấc chín. Thiên đưa tôi lên ca nô bằng cách… bế tôi y như là trong mấy cái lễ cưới, chú rể bế cô dâu kiểu nào thì Thiên bế tôi kiểu đó. Đề phòng việc tôi giãy ra khỏi vòng tay của mình, Thiên nói :

-Cô mà giãy là được thưởng thức dung dịch NaCl miễn phí.

Không cần, giờ tôi đang bị sốt đây, sức đâu mà giãy nữa chứ. Tôi chỉ đủ sức nói một câu :

-Cậu học chiêu này ở đâu vậy hả ?

Thiên nhe răng cười rồi trả lời vô cùng “thành thực” :

-Trong nhà ma. Có mấy cặp làm vậy đấy.

Thiên bế tôi lên ca nô, mỉm cười :

-Bám cho chắc nhé, tôi chạy hơi nhanh đấy.

-Ừ.

Thiên lên ghế trước, khởi động ca nô chạy về đất liền. Biển lần lượt rẽ ra cho như đang chỉ đường về đất liền. Ba ngày qua là ba ngày dài khủng khiếp, cứ mong về lại đất liền, gặp mọi người. À, trường tôi phát thưởng rồi thì phải, không biết nhỏ “Atula” có gửi cho phu nhân không. Còn cha tôi, hôm đó tôi không nói với cha là mình đã phục hồi trí nhớ, ông vui lại chưa nhỉ ? Cuộc đấu giữa hai dòng họ nữa chứ. Tôi muốn hỏi hết nhưng sợ làm Thiên mất hứng, đành tổng hợp lại thành một :

-Tôi đi mấy ngày, mọi người có nói gì không ?

Thiên hơi khựng lại :

-À, tại ba ngày liền không có thông tin của cô nên ai cũng tưởng đi luôn, đang chưng hình của cô trên bàn thờ đó.

-Hả ? Đồ độc ác ! Tôi đã chết đâu.

-Ai biết cô “trâu” vậy. – Thiên thở dài. – “Trâu” thật đấy.

-Cậu… – Tôi nghiến răng, siết chặt nắm đấm, chuẩn bị cho cái con người khó ưa này một trận.
—–Hiện tại—–
-Thật là… chưa chết mà đã chưng hình người ta lên bàn thờ rồi. – Tôi thở dài.

Cha tôi gãi đầu :

-Ai biết con thọ thế.

Rồi ông nhảy lên, chạy vèo ra sảnh đường, hét to :

-Khỏi chưng mấy thứ này chi cho chật !

Tội nghiệp cha tôi. Ba ngày qua là địa ngục với ông. Cả mọi người nữa. Có điều giờ tôi phải hoàn thành bổn phận của mình.

-Xong chưa ? Xin phép mấy anh chị cho em vào thăm “chồng” một tí. – Tôi cúi đầu.

-Con mới về mà, ăn uống lại cho có da có thịt chứ. – Phu nhân nói.

-Đâu có sao đâu phu nhân, con vừa ăn vừa trông Thiên cũng được. Vân đưa đây vào nhé !

Vân tặc lưỡi, dìu tôi về phòng Thiên. Tôi tay bá cổ Vân, chân lò cò suốt quãng đường ba trăm mét, không thấy mỏi gì hết. Vân nói :

-Khâm phục luôn đó.

Tới phòng, Vân đặt tôi xuống chiếc ghế gần giường mà Thiên đang nằm. Tôi cám ơn Vân sau đó nhìn nhỏ thật tha thiết, nhờ nhỏ gia ân cho một điều đặc biệt. Vân ơi, làm ơn đi ! Nhỏ hiểu, cười cái nụ cười kiểu găng-xtơ đó là hiểu 150%. Nhỏ nháy mắt với ông quản gia. Ông quản gia cũng hiểu. Hai ông cháu khoác tay nhau ra ngoài, để tôi và Thiên ở lại.

Coi, Thiên ngủ say chưa kìa. Trong túi áo của Thiên vẫn còn dải lụa màu vàng tôi hay dùng để cột tóc. Thiên là một người phi thường. Việc lái ca nô ra đón tôi nghe có vẻ đơn giản, sự thực là một kỳ công. Không ai bị thương nặng thế mà vẫn lái ca nô ra biển và không ai bắt được cảm giác từ xa cả. Thiên… Tôi nắm chặt tay Thiên, thì thầm vào tai Thiên :

-Cám ơn cậu. Tôi…
—–***—–
(Lời kể của Nhất Thiên)

-Cuối cùng tôi cũng tìm được cô. – Tôi ôm chặt Mai.

-Thiên…

-Về nhà nào !

Mai nắm lấy tay tôi. Rụt rè. Cô ấy ngập ngừng :

-Thiên à… tôi…

-Sao kia ?

-Thiên ! Em yêu anh !

-Hả ? – Tôi giật mình.

May quá ! Thì ra chỉ là một giấc mơ. Có điều, sao lại mơ như thế vào lúc này ? Thú thật, tôi đã từng trực tiếp thổ lộ với Mai nhưng tôi rất sợ cái ngày cô ấy trả lời. Sợ kinh khủng. Nếu Mai nói vậy thật, tôi không biết làm sao cả. Chuyện ở nghĩa trang chỉ là trả lời gián tiếp, tôi đã một phen đứng tim, giờ Mai trả lời trực tiếp chắc tôi chỉ có nước chạy.

-Thiên…

-Oái ! – Tôi hét lên.

-Cậu dậy rồi à ? – Mai mỉm cười. – Hôm nay là ngày tháo băng lần cuối đấy.

Hoá ra đêm qua Mai lại nắm tay tôi suốt đêm. Thảo nào mơ như thế.

Một tuần lễ trôi qua, chân của Mai lành hẳn, Mai thi triển khinh công trên mái nhà dễ như trở bàn tay. Tôi cũng có thể đi đứng bình thường, còn một đợt tháo băng nữa là xong.

-Tôi đưa cậu xuống nhé ! – Mai nói.

-Ừ.

Tôi nắm tay Mai, cùng bước xuống lầu. Ông quản gia kéo ghế cho tôi và Mai ngồi. Mẹ tôi nhìn tôi, trông bà khá hài lòng :

-Con khoẻ hẳn rồi đấy.

-Dạ.

-Thưa cậu chủ, hồi nãy cậu Đặng có gọi điện, hẹn cậu ra nghĩa trang. – Ông quản gia nói.

-Thế à ?

Sau chuyện ở ngoài biển, Giang Phách đã xử phạt nghiêm khắc hơn 50 người trong dòng họ Đặng tội thích khách trưởng tộc, tương đương với tội phản tộc. Chồng của cô Hạnh Dung cũng có dính líu nên bị rút vốn ở công ty, nhỏ Hạnh Thuý bị từ hôn thẳng thừng. Ba ngày trước, Giang Phách tuyên bố ký hôn ước với chị Trần Ánh Tuyết, trái ngược với dự đoán, cuộc hôn nhân này rất được mọi người hoan nghênh, ai cũng bảo chị Ánh Tuyết là người hiền thục, xinh đẹp lại tài năng, lựa chọn như thế là hợp lý.

Tôi gật đầu :

-Được rồi ! Bác nhắn với cậu ta là sau khi thay băng xong, con sẽ đến ngay.

-Tôi hiểu. – Bác quản gia liền đi gọi điện, nhắn lại lời hồi nãy.

Tôi hỏi Mai :

-Cô có đi không ?

-Không. – Mai trả lời thẳng thừng. – Tôi có việc.

Trả lời thẳng thừng. Hôm nay sao kỳ vậy nhỉ ? Tôi có linh cảm chẳng lành.

-Ờ, không sao. Một mình tôi đi cũng được.

-Nhưng thăm mộ xong, con nhớ rủ Giang Phách tới chơi nhé. – Mẹ tôi mỉm cười. – Lâu lắm thằng bé không lại chơi.

-Dạ.
—–***—–
-Lâu lắm chúng ta không nói chuyện bình yên như thế. – Tôi nói.

Giang Phách nói :

-Lỗi của tôi. Xin lỗi.

Tôi phẩy tay :

-Mọi chuyện đã qua, chúng ta lại là bạn chứ ? – Tôi đưa tay ra.

-Bạn tốt bụng quá !

Giang Phách bắt tay tôi. Một tình bạn được hàn gắn, Tiểu Huệ làm chứng. Đã hai năm nay tôi luôn ao ước có được ngày này, cuối cùng đã thành hiện thực. Chúng tôi bắt tay nhau rất lâu. Tôi mỉm cười mãn nguyện.

-À, hôm nay anh có quà cho em đây ! – Giang Phách quay qua nói với Tiểu Huệ.

-Anh cũng vậy.

Tôi đặt bó hoa huệ trắng lên mộ em như thường lệ. Giang Phách nói :

-Quà của anh hôm nay đặc biệt hơn mọi hôm.

Giang Phách lấy từ trong bọc giấy một món quà cực kỳ đặc biệt cho em gái : một cành mai vàng. Giang Phách đặt cành mai lên mộ Tiểu Huệ, gãi đầu :

-Thông cảm nhé em, mùa hè mai không có nở, anh tặng em hoa lụa vậy.

-Sao bạn lại dùng hoa mai ?

Giang Phách nói :

-Bạn đã được một bông hoa mai sưởi ấm trái tim mình, mình hy vọng cành mai này cũng sưởi ấm cho trái tim của Tiểu Huệ.

Tôi cũng đồng tình với Giang Phách :

-Hoa mai là sứ giả của nắng ấm mà.

Nhưng rồi Giang Phách lại giữ nguyên dáng vẻ đáng ghét ban đầu :

-Nhưng với Giang Phách này, hoa tuyết vẫn là cảnh đẹp nhất.

Đương nhiên, vợ là nhất mà. Không trách cậu ta được. Tôi không giận.

-Vợ bạn đâu Giang Phách ? – Tôi hỏi.

-À, cô ấy không đi, bảo rằng phải đến nhà bạn có việc. Chân đã khỏi rồi.

-Vậy… giờ đến nhà mình chơi nha, mẹ mình mong lắm.

-Ừ.
—–***—–
-Mừng thiếu gia về nhà, mừng cậu Đặng đến chơi. – Ông quản gia mở cửa cho chúng tôi.

Giang Phách bước chân vào nhà tôi hơi ngập ngừng. Tôi mỉm cười, nắm tay cậu ta, kéo một mạch từ ngoài cổng vào trong nhà làm Giang Phách hét toáng lên. Một tay nắm Giang Phách cho cậu ta khỏi run, một tay tôi gõ cửa thật lớn :

-Tôi về rồi đây !

Bụp ! Pháo hoa ? Từng tua kim tuyến tuôn xuống trước sự ngỡ ngàng của tôi. Bên trong đại sảnh có đầy đủ mọi người : mẹ tôi, chú Hoàng, chị Vân, chị Trân, anh Sơn, Anh Tuấn cùng toàn thể mọi người trong biệt thự, ai ăn mặc cũng đẹp, trên tay có một cái hộp bọc giấy bóng kính buộc ruy-băng.

-Chúc mừng sinh nhật cậu Thiên ! – Chị Tuyết đi ra chào đón tôi.

-Ánh Tuyết ? – Giang Phách giật tay tôi ra. – Sao cô lại ở đây ?

Chị Tuyết mỉm cười :

-À, hôm qua Mai có gọi cho tôi qua đây để giúp một số chuyện, sẵn ăn tiệc luôn. Cô ấy dặn là cậu cũng đến chung vui nên… ăn mặc cho đẹp vào.

Chị Tuyết hôm nay rất dễ thương trong chiếc váy màu trắng như tuyết có điểm ren hoa hồng, tay ngắn, nó tôn lên làn da trắng như tuyết của chị, có đánh phấn không nhỉ ? Tóc chị xoã dài, được thắt nơ ở đuôi tóc. Nói chung là một sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành, Giang Phách mặt đang đỏ như trái cà chua kìa. Mà khoan đã, hồi nãy chị ấy nói…

-Hồi nãy chị nói “chúc mừng sinh nhật” á ? – Tôi hỏi.

-Ừ. – Mẹ tôi nói. – Mai nói là hôm 25/5 chưa kịp tổ chức sinh nhật cho con, hôm nay làm bù.

-Đây, anh chị có quà cho nhóc đây ! – Chị Vân tặng cho tôi một hộp quà bọc giấy xanh lam, thắt ruy-băng hồng.

-Chị với Tuấn cũng có quà đây ! – Chị Trân đưa ra một hộp quà bọc giấy vàng, thắt ruy-băng màu xanh lam.

Chú Hoàng thì nói :

-Tôi không biết cậu Thiên thích gì nên lát nữa sẽ tặng cậu một bài hát như quà vậy. (danh ca đó)

-Tôi với cậu Phách tặng cậu cái này. – Chị Tuyết tặng cho tôi một bình hoa cắm đầy mai lụa.

Tôi không thể nói được nên lời. Tôi chưa từng có một buổi tiệc sinh nhật với bốn người hai năm nay. Tôi… tôi… Ủa mà…

-Mai đâu rồi nhỉ ? – Tôi hỏi chị Tuyết.

-Kìa ! – Chị Tuyết chỉ trên lầu.

-Chúc mừng sinh nhật !

Mai từ trên lầu bước xuống như tiên hạ phàm. Cô nàng không mặc váy dài kiểu tây hay váy ngắn, Mai đang khoác trên mình bộ võ phục của con dâu dòng họ Dương, bộ võ phục màu đen có viền trắng, tóc cô nàng cột cao lên bằng dải lụa màu vàng, hai tay bưng cái bánh sinh nhật cắm mười một cây nến đủ màu sắc, ánh sáng lung linh từ mười một cây nến làm cho Mai càng giống tiên nữ hơn. Một vẻ đẹp không thể diễn tả được. Mai đặt chiếc bánh sinh nhật giữa bàn, mỉm cười :

-Đây là quà của tôi với Tuyết đó.

Chị Tuyết lắc đầu :

-Tôi chỉ góp phần trình bày thôi, còn từ bột, kem, vật liệu đều là của Tiểu Mai hết.

Tôi nghe chữ có chữ không thôi, giờ tôi đang nhìn bông hoa xinh đẹp của mình. Mai biết, cô ấy e thẹn hỏi :

-Cậu bảo võ phục là hợp với tôi nhất nên tôi mặc bộ này, được không ?

-Được, quá được đi chứ ! – Tôi gật đầu như một cái máy.

-Thế hả ?

Cả hai im lặng, cứ cúi đầu nhìn xuống đất, lâu lâu mới liếc mắt xem xung quanh ra sao.

-Thổi nến đi chứ ! – Giang Phách ký đầu tôi rõ đau.

Tôi giật mình, rớt xuống đất rồi. Tôi bèn tiến đến bên ổ bánh, chuẩn bị thổi nến.

-Happy birthday to you ! Happy birthday to you ! – Mọi người cùng vỗ tay, cất cao bài hát.

-Ước gì năm sau tôi cũng có một buổi tiệc sinh nhật vui vẻ thế này. – Tôi rì rầm khấn nguyện rồi thổi tắt nến.

-Chúc mừng sinh nhật !
—–***—–
Trời ạ ! Hai ông bà “mây và núi” này, tặng gì mà tặng cho tôi một đống truyện thiếu nhi loại giấy mỏng nhất, keo như kẹo, keo hơn cả Mai (nhà hai người này giàu sụ). Còn chị Trân và tên Tuấn thì tặng cho tôi sách triết học toàn là loại tôi đã đọc đến quyển cao nhất rồi. Trong các món quà chỉ có bình hoa của chị Tuyết, bài song ca của mẹ tôi với chú Hoàng và ổ bánh của Mai là giá trị nhất.

-Thông cảm đi ! Cặp “mây và núi” giàu nhưng hơi kẹo. – Mai cười trừ.

-Bạn cô đó, lây bệnh của cô nặng lắm rồi. – Tôi nói. – Cám ơn món quà của cô. À, hôm nay cô đẹp lắm.

Mai quay mặt đi chỗ khác. Cô nàng hít thở sâu rất nhiều lần. Cuối cùng quay lại, nói thật to :

-Thiên… tôi… tôi…

Ê cái này… quả nhiên tôi linh cảm hôm nay có chuyện không hay. Giờ sao bây giờ ? Chạy !

(Lời kể của Tiểu Mai)

-Thiên… tôi… tôi… – Tôi cố hết sức để nói nên lời.

Ủa ? Chạy đâu mất rồi ? Sao kỳ vậy ?
—–Quá khứ—–
-Coi bộ Mai rất hạnh phúc. – Tuyết mỉm cười. – Làm cho chồng mà.

-Tuyết ! – Tôi tiếp tục đánh trứng. – Im đi !

-Có định nhân cơ hội này thổ lộ luôn không ?

Tôi khựng lại. Thổ lộ ư ? Lúc ở mộ Tiểu Huệ chỉ là gián tiếp, tôi chưa trả lời trực tiếp với Thiên bao giờ. Có nên không nhỉ ?
—–Hiện tại—–
Chạy đâu mất tiêu nhỉ ? Ngoài vườn ! Tôi chạy ra ngoài vườn. Kia rồi !

-Đứng lại ! – Tôi hét lên.

Chạy cắm đầu cắm cổ. Tức thật, chạy nhanh kinh khủng, quẹo toàn ngóc ngách. Không sao, ta có cách.

(Lời kể của Nhất Thiên)

Phải chạy gấp ! Dồn hết sức lực. Tôi quay ra sau xem thử, cô nàng bị tụt lại đằng sau rồi. Nhưng không được, kẻo mắc kế cô nàng. Tôi băng qua mấy bụi hoa, dùng khinh công nhảy lên cây cổ thụ gần cửa sổ phòng của tôi rồi nhảy vào đó.

-Cậu đây rồi !

Trời ạ ! Cô nàng vào trong này từ hồi nào ? Tôi nhảy ra cửa sổ, định chạy lần nữa.

-Đứng lại ! – Mai gằn mạnh.

Hết chạy. Tôi đành đứng chôn chân ở đây. Tiếng bước chân của Mai càng lúc càng rõ.

-Sao lại chạy trốn chứ ? Khó khăn lắm mới lấy đủ can đảm để trả lời cậu hôm Tết, mà cậu lại thế. Cậu không thích sao ?

Ai bảo ? Tôi rất muốn đấy chứ.

-Không phải thế ! – Tôi quay lại, nhìn thẳng vào mắt Mai.- Tôi biết cô định làm gì. Nhưng… tôi không muốn vào lúc này, thật ra tôi muốn “thổ lộ” với cô khi mình cao hơn cô kia. Nếu không có chuyện kiểm tra của cố với nội và chuyện gia tộc thì tôi đã không nói như thế.

Mai gật gù :

-Ra vậy… Vậy thì…

Mai nhấc bổng tôi lên, đặt tôi trên một cái ghế :

-Giờ thì cao hơn tôi rồi. – Mai mỉm cười. – Tôi nói được chứ ?

-Mai…

Mai chắp hai tay, nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu :

-Dương Nhất Thiên ! Em yêu anh ! Em yêu anh bằng cả con tim của mình ! Em yêu anh hơn bất cứ thứ gì trên thế gian này.

Tôi nắm lấy đôi tay như búp măng của Mai, mỉm cười :

-Cô là cô gái đáng yêu nhất mà tôi từng gặp, hơn cả mẹ tôi.

(Lời kể của Tiểu Mai)

Thiên buông tay tôi ra, nhảy xuống dưới :

-Đây là món quà quý nhất của tôi.

Thiên ra đòn ở chân cho tôi mất thăng bằng. Khi đầu tôi suýt chạm đất thì có một bàn tay đỡ ngang hông tôi, còn bàn tay ra đòn thì đỡ lấy khuỷu chân, nhấc bổng tôi lên. Thiên lại bế tôi kiểu bế cô dâu nữa rồi.

-Cậu… ứng dụng nhanh thật đấy ! – Tôi nói.

-Ừ nhỉ.

Đôi mắt Thiên nhìn tôi vô cùng dịu dàng, Thiên từ từ cúi xuống, hơi ấm ấy lan toả cả khuôn mặt của tôi. Thiên nói khẽ khàng :

-Anh yêu em !
—–***—–
Anh ấy nhẹ nhàng đặt lên môi tôi một nụ hôn thật ngọt ngào. Không gian chung quanh tôi dường như không còn nữa, tôi chỉ biết có chúng tôi thôi. Thiên vuốt mái tóc của tôi, mỉm cười :

-Cuối cùng ngày này cũng đến.

-Vâng. – Tôi cũng mỉm cười. – Ngày cưới của chúng ta.

-Chúc mừng hai người !

-Cầu mong hai con trăm năm hạnh phúc. – Cha tôi mân mê chiếc khăn voan trắng.

Tôi tung đoá hoa lên, mặc mọi người tranh nhau bắt lấy nó, tôi tựa người vào chồng. Anh ấy giờ đã hai mươi tuổi, là một chàng trai cao lớn, cao hơn tôi đến nửa cái đầu và cũng là một vị chủ tịch của tập đoàn họ Dương cường thịnh. Người chồng đáng tự hào của tôi.

Lễ cưới của chúng tôi có đầy đủ các khách mời ở hai họ và bạn bè. Chúng tôi là cặp cưới muộn nhất. Giang Phách với Tuyết lấy nhau ba tháng trước. Atula với anh Sơn, Ve chai với Tuấn đã có con luôn rồi. Nhưng tôi dám khẳng định, chúng tôi là cặp hạnh phúc nhất.

Sau buổi tiệc, tôi cùng chồng mình vào phòng hoa chúc. Anh vẫn còn rất tỉnh táo, nãy giờ anh uống rất ít rượu, còn tôi thì hơi chuếnh choáng một chút, bắt anh phải bồng tôi vào phòng. Thiên đặt tôi lên giường, mỉm cười :

-Hôm nay cô dâu của anh đẹp quá !

-Thế á ? Anh cũng vậy.

Anh ngồi cạnh tôi :

-Tuy đã thề trước chúa, nhưng anh muốn em thề với anh lần nữa.

-Thề gì ?

-Thề là phải ở bên anh, chăm sóc anh, phải dịu dàng với anh, yêu anh và cấm không được để ý tới người con trai nào hơn anh, kể cả con trai chúng ta.

Tôi nói :

-Nhóc to gan đấy ! Anh không sợ em xử anh sao ?

-Đi ! – Thiên đưa ngón út ra.

-Em hứa ! – Tôi móc nghoéo với Thiên.

Thiên nói :

-Nghoéo tay chưa được, phải có cái gì đó ràng buộc hơn nữa, em đâu có đeo nhẫn. (Thiên và tôi rất ghét trang sức, tôi đâu có xỏ lỗ tai)

-Nhóc muốn gì ?

-Đây !

Thiên đặt lên môi tôi một nụ hôn nồng cháy.