Chương 44 : SÓNG BIỂN CỦA TRỜI VÀ LỬA LÒNG CỦA NGƯỜI

Theo như Tuyết nói thì cuộc thi đấu này được tổ chức với mục đích tranh một đội mật thám nổi tiếng (tức là những người săn tìm thông tin, đây là đội mật thám xuất sắc nhất trong giới kinh doanh). Các dòng họ đều được tham gia nhưng nổi bật chỉ có họ Dương và họ Đặng nên trận đấu chỉ được xem là của họ Dương và họ Đặng. Hai trưởng tộc sẽ trải ra một cuộc kiểm tra lý thuyết và hơn thua nhau qua cuộc đấu võ. Đại khái là thế.

-Mai tài thật, bị thương nặng thế mà phục hồi nhanh kinh khủng. – Tuyết vỗ tay.

Quên mất. Chân tôi đã phục hồi được bảy phần, đi lại được như cũ. Và hiện giờ tôi đang phục hồi khả năng bay nhảy của mình bằng cách chạy trên mái nhà của biệt thự dòng họ Đặng. Vì mới hồi phục, cũng chưa thể thực hiện khinh công ở những chỗ khó thăng bằng. Vậy cũng được, tôi không nên đòi hỏi cái chân mình quá đáng.

-Cám ơn vì đã nhọc thân hồng theo dõi kẻ phạm nhân này trong đêm khuya. – Tôi nhảy lên cây bên cạnh rồi nhảy xuống đất.

-Nếu hôm đó không có cậu chủ chắc Tuyết cũng thua sớm rồi.

Nhắc tới cuộc đấu, không biết hai người ra sao nữa. Nghe nói là cuộc đấu diễn ra trên một chiếc tàu lênh đênh trên biển. Ai đánh đối thủ của mình xuống biển trước là thắng, trọng tài là một người trong đội mật thám.

(Lời kể của Nhất Thiên)

Gió biển thổi từng cơn. Hoàn toàn khác hẳn khi đứng trên bờ sông hay bờ hồ, biển nhiều nước hơn và có cả hơi muối. Hồi nào tới giờ, tôi ít khi ra biển, nói chính xác là chưa bao giờ được lênh đênh giữa biển khơi thế này, được hưởng gió biển, được chạm vào làn nước mặn.

-Dương Nhất Thiên, đối thủ đã đến. – Trọng tài nói.

Tôi đứng lên, quay mặt lại nhìn đối thủ của mình. Giang Phách mỉm cười :

-Không ngờ mi lại nhìn thẳng vào mắt ta như thế này, những hôm ta gặp mi, mi luôn ngoảnh mặt nhìn ở chỗ khác.

-Đương nhiên. Lúc trước là gặp mi để trả dứt nợ cũ, giờ là thanh toán oán mới. Hai mục đích hoàn toàn khác nhau.

Đôi mắt của Giang Phách hơi dao động, rồi cậu ta nói :

-Mi đã trở lại thành tên khó ưa hai năm trước.

-Mi thì không.

-Được, đấu khẩu thì khi nào mới dứt.

Giang Phách tung thanh kiếm gia bảo của dòng họ lên trên không rồi rút ra khỏi vỏ một cách thành thục.

-Đỡ này !

Xuất chiêu nhanh cực kỳ, không cho tôi vào thế thủ. Xoẹt ! Lưỡi kiếm sướt qua da mặt, để lại trên mặt tôi một đường cắt ngang như một tín hiệu cho sự khởi đầu. Lưỡi kiếm loé sáng dưới ánh trăng với một ít máu ở mặt làm tôi hơi rùng mình. Tôi chưa nếm cái “vị” bị kiếm chém bao giờ cả. Hồi nào đến giờ có gặp tôi, Giang Phách cũng chỉ dùng nắm đấm, đây là lần đầu tiên dùng đến kiếm. Chứng tỏ Giang Phách không chỉ coi đây là cuộc đấu ân oán mà nó còn ảnh hưởng đến tương lai của hai dòng họ và có thể đây chính là một cơ hội để cậu ta được thể hiện quyền tự chủ của mình để bảo vệ người mình yêu thương nhất. Vậy… mình cũng phải lịch sự.

-Có thật nếu ta thắng, ta sẽ đưa được vợ ta trở về ? – Tôi siết chặt nắm đấm.

-Ta không bao giờ nuốt lời. – Giang Phách nói. – Kể cả với một kẻ ưa đùa như ngươi.

-Được. Vậy tình bạn dẹp qua một bên, cả hai ta lo cho gia đình mình cái đã.

Tôi gạt dòng máu đang nhỏ giọt ở má qua một bên, dùng tạm nước bọt để cầm máu đã, chờ trở về để Mai băng cho cũng không muộn. Tôi vào thế thủ, mỉm cười :

-Đến đây nào Đặng Giang Phách !

(Lời kể của Giang Phách)

Khí của tên này toả ra hoàn toàn khác hẳn với lúc nãy. Khi bắt đầu, hắn chỉ nhìn thẳng vào mắt tôi. Giờ thì mỉm cười, trông rất tự tin. Cánh tay đang cầm kiếm của tôi bất chợt run lên vô thức. Đây mới là con người Dương Nhất Thiên thật sự ?

Tôi cầm kiếm lao đến chỗ Nhất Thiên rồi chém ngang với tốc độ lớn. Đâu rồi ? Ở bên dưới ! Tôi nhảy lùi ra xa. Suýt nữa thì đã bị quét cho một cước. Ít khi nào thấy Nhất Thiên tự tin và mạnh như thế.

(Lời kể của Tiểu Mai)

Tuyết chắp tay, nhìn lên trời, thì thầm khấn nguyện :

-Con cầu cho Giang Phách thắng cuộc trở về.

Tôi biết như thế là không tôn trọng chủ nhà nhưng vẫn phán một câu xanh rờn :

-Trận này Thiên thắng chắc.

-Không đúng, Tuyết thấy trận nào cậu Thiên cũng không quyết định chính xác, toàn là úp mở.

-Đúng, vì các trận đấu trước một là giải quyết nợ cũ một là giúp cho Mai, còn trận này là để giúp cho gia đình và đưa Mai về. Chắc chắn Thiên sẽ đánh hết sức. Nếu luật là đẩy người xuống biển thì quyền cước mạnh lợi hơn kiếm bén.

(Lời kể của Giang Phách)

Phập ! Trúng rồi ! Lưỡi kiếm đã ngập một phần vào tay đối thủ. Vậy mà Nhất Thiên lại nhếch mép cười, lẽ nào … chiến thuật như hồi giao lưu CLB. Quả nhiên, Nhất Thiên lợi dụng khoảng gần mà tung vào bụng tôi một cước thật mạnh. Đau quá ! Rút thanh kiếm cũng khó khăn nữa.

-Mi… mạnh thật ! Ta nói thực đấy ! – Tôi ráng hết sức cầm chắc thanh kiếm. – Nhưng hình như mi chưa muốn đẩy ta xuống biển.

-Ừ nhỉ. Đó là quy tắc. – Hắn gật gù. – Nhưng mi cũng chém ta thay vì đẩy ta xuống biển đấy thôi.

Những trò vờn nhau ấy là để ta chú ý đến nguyên tắc của cuộc thi à ? Ái chà ! Ta hiểu rồi. Vậy…

(Lời kể của Nhất Thiên)

Xuất chiêu từ đằng xa mà vẫn trúng. Tôi từng nghe cha nói nhà họ Đặng có một tuyệt chiêu là có thể tạo thành lưỡi kiếm từ gió, chém trúng đối thủ ở một cự ly xa. Hay thật, thực hiện được cả hai mục đích là chém trúng tôi và đẩy tôi xuống biển. Nhưng còn lâu ! Tôi tiếp tục thủ thế, xem tên này làm thế nào nữa. Lại một lưỡi kiếm gió đến nữa. Rất chính xác, bộ võ phục mẹ ủi gọn gàng mới hôm qua đã te tua như xơ mướp. Cậu ta đánh thật chứ không giỡn chơi.

-Xem đây ! – Tôi thét lên.

-Mi định làm gì ? – Giang Phách chém một nhát mạnh về phía trước.

Tôi hụp người xuống, dùng lực của ngón chân mà tiến đến chỗ Giang Phách. Phập !

-Ngươi quên là kiếm ta còn đây à ?

Lưỡi kiếm đáng ghét ! Nó cắm trên lưng tôi, đến khi máu thấm đẫm cả áo mới chịu để chủ rút ra. Đau không thể tả xiết.

-Sao hả ? Hay quyền pháp của họ Dương chỉ có thế.

-Đương nhiên là chưa hết. – Tôi gượng cười.

-Ta sẽ giải quyết ngay.

Giang Phách chém một nhát từ trên xuống, nhắm ngay đầu tôi để chẻ làm hai. Tôi nhảy lên và dựa vào lưỡi kiếm tung một cước nhắm thẳng vào cằm của đối thủ. Giờ tôi yếu quá ! Đá mà Giang Phách chỉ văng ra xa ba thước. Tại sao ? Tại sao ? Tại sao tôi hơn Giang Phách mà vẫn không hạ nổi ?

-Hình như từ ngày có vợ, mi đánh yếu hơn đấy. Mi bị cô ta hút hết sinh lực à ?

Giang Phách cười tôi một cách khinh khi. Máu trong người tôi sôi lên.

-Cái gì ? – Tôi hét lên.

Tôi dùng tay không bắt kiếm, chân thì đá vào bụng của Giang Phách. Lần này có mạnh hay sao ấy, Giang Phách bị mất đà, phải dùng kiếm chống mới thăng bằng lại được. Nhưng điều đó cũng không làm sao cho máu tôi bớt sôi đi. Tôi nhún người, cho một đấm móc từ dưới cằm lên. Tôi vừa ra đòn, vừa nói :

-Rút lại lời nói vừa rồi ngay ! Ta không cho phép mi nói như vậy !

Nói thật, bây giờ tôi đang nổi điên, tôi biết mà không hiểu sao cái máu giang hồ của bà “vợ dạ xoa” truyền cho cứ nổi lên. Cho đến khi Giang Phách bị đánh văng ra đến gần rớt xuống biển tôi mới tỉnh lại. Lì thật, tới đó cũng không chịu buông kiếm. Ui da ! Giờ mấy cái vết thương lại đau nhói như cũ. Đau quá ! Đau quá !

-Đau quá !

Ai kêu thế tôi thế nhỉ ? Tôi quay qua bên tàu bên cạnh. Bao nhiêu người bị hạ gục trên chiếc tàu đó. Ê ! Cái cảm giác này…

-Mi nhìn đi đâu thế ? – Giang Phách cầm kiếm, từ đằng sau đâm thẳng vào lưng tôi.

-Ồn ào !

Tôi đá văng thanh kiếm của cậu ta xuống biển. Thật là… Tôi kêu lên, vang qua tàu bên cạnh :

-Bà vợ dạ xoa ! Cô đến đây làm gì ?

Bốp ! Một thanh sắt bay thẳng đến, nhắm thẳng vào đầu ông trọng tài và một khúc gỗ lao đến chỗ đầu tôi.

-Ai là “bà vợ dạ xoa” ?

Một cái ký đầu trời giáng nữa giáng xuống.

-Hả ?

Trước mặt tôi đây, một “mụ dạ xoa” đang chống nạnh, đôi mắt ánh lên những tia làm người ta lạnh xương sống, tiếng răng nghiến dư sức để cho tôi đổ mồ hôi hột. Và… gầm gừ :

-Ai dạy cho mi nói những câu đó hả ? Tên chồng ác ôn kia !

-Thôi thôi, cô đến đây làm gì ?

Mai nói :

-Để phá vỡ âm mưu của gia tộc họ Đặng. Họ định nhân cơ hội này để ám sát trưởng tộc, lập trưởng tộc mới. Tôi nghe được nhờ gạn hỏi nhỏ Hạnh Dung.

-Sao kia ?

Mai xách tên trọng tài lên, móc khẩu súng ngắn từ trong người hắn ra :

-Đây này ! Nói có sách mách có chứng ! – Rồi cô nàng ném nó xuống biển.

Mai lại nhảy qua bên tàu bên kia.

-Đấu tiếp đi ! Tôi qua xử bọn kia đã.

Tôi chẳng biết nói gì hơn. Tôi quay lại nói với Giang Phách :

-Đấu tiếp !

Giang Phách lượm thanh sắt Mai ném hồi nãy lên, mỉm cười :

-Đương nhiên.

Tôi xông vào, tung nắm đấm về phía Giang Phách, Giang Phách đưa thanh sắt lên đỡ. Khiếp ! Tôi không ngờ tôi mạnh đến thế, một nắm đấm mà đã móp thanh sắt. Chắc là tại vì “người ấy” đang ở đây. Tôi tung thêm một cước nữa. Giang Phách lảo đảo. Không cần phải đá thanh sắt xuống biển, chỉ cần đưa cậu ta xuống biển, phao lập tức sẽ cứu ngay. Nhưng… sóng biển đang gào thét, xuống dưới liệu cậu ta có lên được không ? Phải rồi, đưa đối thủ xuống biển… khác nào giết người chứ ? Giang Phách chém tôi liên tục mà trọng tài không nói gì vì đúng tiêu chuẩn chứ còn gì. Cha tôi không thua, ông chỉ chịu thua thôi. Không ! Không !

-Mi sao đấy ? – Giang Phách hỏi.

-Ta…

Tôi không thể làm thế. Tôi không thể làm chuyện đó. Người ta có thể giết tôi nhưng tôi không thể.

Giang Phách nhân cơ hội phản đòn liên tục. Tôi đỡ không kịp, nói đúng hơn là tôi không muốn đánh nữa. Máu chảy ra ngày càng nhiều, ướt cả boong tàu. Tôi chẳng còn biết làm gì cả. Đầu óc mê cả đi. Tôi sắp đi đến chỗ họ rồi. Cha… Tiểu Huệ…

“Cố lên !”

Trong vô thức, tôi dồn hết sức lực, đánh thật mạnh về phía Giang Phách. Qua đôi mắt mờ đục, tôi thấy cậu ta đang chuẩn bị rơi xuống biển. Tôi đã làm gì thế này ?

-Cậu chủ !

(Lời kể của Giang Phách)

Xong, tôi sắp rơi xuống biển. Hắn … vẫn còn mạnh lắm.

-Cậu chủ !

Tiếng Ánh Tuyết ? Cô ấy đến đây làm gì ? Từ xa, một nòng súng đang chĩa thẳng về phía tôi. Đừng ! Tôi không muốn cô chết thế tôi. Đoàng ! Viên đạn ghim thẳng vào chân của Tuyết. Lại một lần lên đạn nữa.

-Tránh ra !

Ai vậy ? Một bàn tay kéo tôi ra khỏi chỗ nguy hiểm, đồng thời cũng đỡ đạn hộ tôi. Không phải Ánh Tuyết.

-Mai !

Là Tạ Tiểu Mai ? Tại sao ? Cô ta bị đạn sướt qua cánh tay. Nhưng quan trọng hơn… cô ta đang là người thế chỗ cho tôi.

(Lời kể của Nhất Thiên)

Tôi chạy đến, đưa tay ra. Nhưng… đôi tay của tôi không đủ để bắt lấy.

Trong gió lộng, mái tóc Mai bay phất phới, hương thơm từ cô ấy át đi cả chất biển. Cô ấy mỉm cười sau đó trở mình… lao thẳng xuống biển sâu. Một đợt sóng đến.