Chương 43 : NGƯỜI ĐÁNG SỢ BAO GIỜ CŨNG ĐÁNG SỢ

Phần I : Đấu võ

Thiên vừa phủi chiếc yên xe đằng sau vừa gọi vọng vào :

-Xong chưa ? Đi !

-Xong rồi !

Tôi cột xong chiếc đai đen của bộ võ phục là chạy ào ra cổng. Hôm nay là giao lưu giữa các CLB nên phải mặc trang phục đặc trưng của các CLB, CLB của tôi là Karate nên đương nhiên phải là bộ võ phục rồi. Thiên ngắm tôi từ trên xuống dưới, bất chợt nói :

-Nói thật, trong các bộ trang phục, võ phục là hợp với cô nhất. Khi mặc vào trông cô rất mạnh mẽ.

Câu này tôi không giận chút nào, đúng quá rồi còn gì. Tôi đến ngồi lên yên sau, Thiên ngồi ở yên trước. Thiên nói tiếp :

-Ngày nào đó cô sẽ được mặc võ phục của dòng họ Dương, hợp hơn bộ này nhiều.

-Ừ.

-Đi ! Hôm nay tôi có hứng đấy !

Biết rồi ! Tôi ôm chặt hông Thiên. Thiên đạp xe đến trường tôi với tốc độ thật khủng khiếp, cái xe đạp này may chưa là xe đua, không thôi thì khi xuống tôi cũng đứng không vững. Đạp xe đạp đến trường trong vòng 3 phút, vậy mà thắng rất đẹp, không đâm vào ai cả. Tôi xuống xe, chạy tại chỗ vài bước để vững cái chân đã. Thiên nắm tay tôi, mỉm cười :

-Đi vào nào !

-Đi ! – Tôi cùng Thiên cùng bước vào cổng.

Lễ hội trường tôi đầy đủ sắc màu với hàng trăm gian hàng khác nhau. Gian hàng thực phẩm của CLB Nấu nướng ngay từ xa đã cuốn hút mọi người bằng mùi thơm sực nức của các món ăn được chế biến rất chuyên nghiệp. CLB Cắm hoa thì câu khách bằng những vòng hoa đầy màu sắc. CLB Thiết kế thời trang lại tổ chức một buổi biểu diễn thời trang… Còn các CLB võ thuật thì sẽ giao lưu với nhau trong khu thi đấu võ thuật.

-Ồ !

Mấy nhỏ ở CLB Tri thức nhìn Thiên chằm chằm :

-Mai, chồng bồ đây hả ?

Mặt tôi nóng bừng, nhưng tôi cũng gật đầu. Mấy nhỏ ồ lên coi bộ rất thích thú :

-Ôi, dễ thương quá ! Tên Thiên phải không ?

-Dạ. Chào các chị. – Thiên cúi đầu chào.

-Mấy bồ ơi, chồng của Mai đây nè !

Lập tức, các nữ sinh ở tất cả CLB đều ùa ra. Ai cũng nhìn Thiên như một người nổi tiếng và hỏi những câu rất kỳ cục.

-Nhóc 10 tuổi thiệt hả ?

-Đôi mắt của nhóc đâu có giống thằng nhóc 10 tuổi ?

-Nhóc quen Mai thế nào vậy ?

-Làm sao mà nhóc thuần hoá được con chằn cái đó ?

-Đủ rồi ! – Tôi hét lên.

-Nè, bồ đừng có ích kỷ thế chứ, để bọn này hỏi một chút, dù sao cũng là chồng bồ mà, có mất mát gì đâu.

Tôi quay mặt đi chỗ khác. Tôi hét lên :

-Trộm !

Mấy nhỏ nghe là lật đật về lại gian hàng của mình trong vòng một nốt nhạc. Nhân cơ hội đó, chúng tôi đi đến chỗ các CLB giao lưu. Tôi đóng sập cửa, thở dốc :

-Xin lỗi, tụi nó tò mò lắm.

-Không sao, vậy mà vui. Học trò mà.

Trông Thiên rất buồn. Ừ nhỉ, từ lúc phát hiện trí thông minh của mình hơn người, Thiên đã phải học nhảy lớp, chắc Thiên chưa từng đến lớp.

-Thiên đây phải không ?

Trời ạ ! Giờ tới đám con gái của CLB võ thuật. Tôi cũng bó tay luôn. Vân nói với tôi :

-Trùng hợp thật, CLB Kiếm thuật cũng dẫn đến một thằng nhóc.

Ồ. Có lẽ Đặng Giang Phách cũng đến.

-Mọi người ! Tập trung lại đây nào !

Chúng tôi liền tập trung lại. Có bốn CLB võ thuật : Karate, Judo, Kiếm đạo và Aikido. Bốn CLB tập trung lại, ngồi xung quanh khán đài. Tôi nghe anh Sơn nói giao lưu võ thuật không phải là biểu diễn mà mỗi CLB sẽ cử ra một tuyển thủ xuất sắc nhất để đấu với nhau nhằm rút ra kinh nghiệm thi đấu. Đương nhiên tôi sẽ là đại diện của CLB Karate còn Ánh Tuyết là đại diện của CLB Kendo, hai CLB kia cũng cử ra hai quán quân của mình là hai tên nam.

Nai nịt giáp phục gọn gàng, tôi tự tin bước ra sàn đấu.

-Cố lên ! – Mọi thành viên ủng hộ tôi.

-Ừ !

Có bốn CLB võ thuật nhưng trong trường, CLB Karate và CLB Kiếm đạo là mạnh nhất, thu hút nhiều môn sinh nhất (tôi cũng không biết tại sao). Tôi và Ánh Tuyết hạ hai tên quán quân của CLB Judo và CLB Aikido một cách dễ dàng, chỉ trong vòng nửa hiệp (không có ý chê Judo hay Aikido đâu nha). Tất nhiên chúng tôi phải đấu với nhau ở vòng chung kết. Có điều, trước khi đấu với nhau, chúng tôi phải… nghỉ mệt trước đã, đấu nhanh cũng mệt chứ bộ.

Vân đưa cho tôi ly nước cam :

-Vất vả quá ngôi sao sáng.

-Cám ơn !

Tôi đón lấy ly nước, uống một hơi. Thật đã khát. Ơ, Thiên đâu ?

-Có ai thấy Thiên đâu không ? – Tôi hỏi.

-À. – Một thành viên trong CLB nói – Mình vừa thấy nhóc mới ra ngoài làm gì đó.

Chẳng lẽ đi gặp Giang Phách ? Đùa ! Tôi vội vàng chạy ra ngoài tìm. Ở đâu ? Ở đâu ? Tôi tìm ở khắp nơi. Ở đâu nhỉ ?

-Oái ! Lạnh quá ! – Tôi kêu lên.

-Có mệt không ?

Thiên đưa cho tôi lon nước ngọt được ướp lạnh. Tôi đón lấy, bật nắp uống một ngụm nhỏ. Sảng khoái thật ! Thiên nói :

-Trông khuôn mặt đắc chí thế kia thì cô thắng phải không ?

-Ừ !

Tôi hỏi :

-À, hồi nãy cậu đi đâu vậy ?

-Đi mua nước ngọt. Cái máy xa lắm.

-Cám ơn.

-Mai ơi ! Nghe nói Mai thắng, mình mua nước ngọt cho Mai nè !

Tuấn ở đâu đó cầm lon nước ngọt chạy đến (Tuấn ở CLB Tri thức). Bất chợt, cậu ta khựng lại.

-Trưởng tộc, chào người ! – Tuấn cúi mình.

-Tôi nghe chị Trân nói anh cũng vào vòng chung kết cuộc thi Tri thức thì phải.

-Dạ !

Thiên mỉm cười :

-Chúc mừng !

-Dạ, cám ơn người. – Rồi Tuấn cầm lon nước ngọt, lủi thủi về CLB.

Tội nghiệp quá ! Tôi trông theo bóng Tuấn mà lòng cảm thấy day dứt. Tuy không yêu nhưng dù sao Tuấn cũng là bạn. Ủa ? Mà cái gì đó đang nhói lên ở hông tôi vậy ta ?

-Đau quá ! – Tôi hét lên.

Cái tên quái quỷ nhéo hông tôi đau điếng. Tôi vội vàng dùng hai tay xoa xoa cái hông của mình. Thiên phủi tay, nói :

-Cô khỏi thương hại, tôi vừa được chị Trân cho hay chị ấy đang cặp với hắn đấy.

-Hả ?

Nhỏ này nhanh thiệt ! Mới đó mà đã cặp với Tuấn rồi. Ờ mà hai người cũng xứng. Tốt quá rồi ! Hơi bất ngờ nhưng tôi tin vì mấy chuyện này Thiên không dối gạt gì cả, vả lại Trân quên chuyện cũ cũng nhanh lắm.

-Tốt quá ! – Tôi mỉm cười.

-Cô thương người quá đáng. – Thiên thở dài. – À mà lát nữa cô đấu với ai ?

-Tuyết.

-Hấp dẫn đấy ! Lâu lắm tôi muốn xem lại kiếm họ Đặng thế nào.

Ơ. Chuyện này…

-Xem ra cô không biết, họ Dương và họ Đặng nổi tiếng với tập đoàn lớn nhưng cũng là hai lò võ, họ Đặng nổi tiếng với kiếm pháp còn dòng họ Dương chúng ta thì được nghe danh nhờ quyền cước.

Thảo nào, nắm đấm của thằng nhóc Giang Phách không chuẩn, sức mạnh rất ít. Vì sở trường của nó là kiếm ư ?

(Lời kể của Ánh Tuyết)

-Trận sau là với CLB Karate đấy cậu chủ ! – Tôi nói.

Cậu chủ đang nhấp ngụm trà thì đột nhiên khựng lại. Cậu hỏi :

-Với Tạ Tiểu Mai ?

-Vâng !
—–***—–
(Lời kể của Tiểu Mai)

Tôi cùng Ánh Tuyết nai nịt gọn gàng bước ra sàn đấu. Tôi và Ánh Tuyết đứng đối diện nhau, mắt nhìn thẳng vào nhau. Cả hai đều đứng yên bất động, ai cũng có ý thăm dò đối phương. (Quên nói, theo luật đấu này, không theo bất kỳ luật riêng của bộ môn nào, chỉ có hai điều để thắng : thứ nhất là chạm được vào giáp phục của đối thủ, thứ hai là đẩy đối thủ được ra khỏi vòng hoặc cho đối thủ té xuống.) Đấu khí của Ánh Tuyết quả là không nhỏ, lần đầu tiên tôi cảm thấy thích thú trong thi đấu thật sự (mấy lần trước thích vì được bao kem khi thắng) và đấu khí của tôi toả ra cũng không ít.

-Bắt đầu !

Tôi và Ánh Tuyết hét lên một tiếng rồi xông vào nhau. Nửa đường chợt nghe tiếng khóc thất thanh của ai đó. Chúng tôi quay lại xem thử. Thì ra tên trọng tài đã… xỉu. Cũng phải thôi, hồi nào tới giờ tôi chưa từng phát ra khí như vậy. Hai tên nam lật đật khiêng tên trọng tài vào phòng y tế và cử một người khác thay thế.

-Tội nghiệp !

Tôi lại quay lại trận đấu. Thủ thế thật chắc chắn nào. Sẵn sàng !

-Bắt đầu !

Thế là cả hai xông vào cuộc chiến. Nhanh thật ! Chưa gì hết là Ánh Tuyết đã đánh ngay vào đầu, nhiêu đó cũng đủ hiểu là nhỏ rất mạnh, chuyên giải quyết đối thủ bằng một đòn. Nhưng tôi thì khác. Đòn đó vừa chạm là tôi vòng qua, cho một cước vào áo giáp, Tuyết liền dùng kiếm đỡ và dùng lực đẩy mình ra xa. Tôi liền nhún người, đến chỗ đối thủ quét một cước dưới đất. Hụt rồi ! Ở trên kia ! Tôi nhảy ra khỏi đó ba bước, tránh đòn chết người ở trên không đồng thời quét tiếp một cước. Tuyết chạm vào chân tôi liền bật ra đằng sau nhưng sau đó Tuyết lấy tay chống đất, dùng sức bật lên rồi lại đứng vững trên mặt đất. Tuyết lại tiếp tục xông vào, dùng kiếm đánh vào hai bên sườn, tôi dùng hai tay gạt ra hết. Ở giữa có khoảng trống ! Tôi liền tung một cú đấm vào đó. Tiếp tục dùng kiếm để đỡ ? 5 đòn rồi !

-Xin Mai đừng quá bất lịch sự như thế. – Tuyết vung kiếm lên.

-Tuyết quả là một đối thủ khó xơi ! – Tôi nói. – Phải lịch sự chút thôi.

(Lời kể của Vân)

Nhỏ này lợi hại thật. Xích Thố đã ra 5 đòn mà không trúng nổi áo giáp. Sao đây ? Cố lên Xích Thố!

-Trúng đòn !

Hả ? Tôi quay lại, thanh kiếm của nhỏ đó đã chạm vào giáp của Xích Thố. Sao lại có thể ?

-Em xem kìa ! – Anh Sơn chỉ tôi.

Tức thì, Xích Thố mượn lực kiếm ra đằng sau, tung đấm liên tiếp vào giáp của đối thủ. Và điểm đương nhiên là hơn. Mặt của Xích Thố đanh lại. Quên mất, trong trận đấu, 5 đòn đầu tiên của Xích Thố chủ yếu là thăm dò đối phương (vậy mà cũng có người đỡ không nổi) sau đó nhỏ mới giữ “phép lịch sự” là đấu thật lòng. Hồi đó tôi cũng vậy. Dám cá là nhỏ kia đang giấu khuôn mặt ngạc nhiên sau chiếc mặt nạ. Mới đây mà Xích Thố đã ghi 15 điểm. Tỉ số : 3-15. Tuyệt vời đấy Xích Thố!

Đang đấu căng thẳng, đột nhiên có thằng nhóc nào đó mặc áo trắng ngồi vào chính giữa CLB Kiếm thuật. Nó chăm chú nhìn hai đấu thủ rồi phát tay thật về phía trước.

(Lời kể của Tiểu Mai)

Tuyết đột nhiên chém mạnh về phía trước, tôi vội vàng nhảy ra xa ba bước để tránh. Bất chợt, chân tôi va phải kiếm và bị mất thăng bằng. Tôi lập tức chống tay, đẩy thân lên lộn một vòng rồi đáp lên mặt đất. Tuyết lao thẳng về phía trước, dùng kiếm đâm thẳng vào giáp bảo vệ đầu đầu của tôi. Tôi vội vàng nhún người lên tránh kiếm.

Bốp !

-Trúng đòn !

Vừa đâm thẳng rồi lại vòng ngược để chém vào giáp, nhỏ này, ánh mắt không thể hiện điều đó. Tuyết nhún người lên nhẹ nhàng, đánh thẳng vào giáp của tôi.

-Tỉ số là 5-15 ! – Tên trọng tài lên tiếng.

-Tỉ số là 20-15. – Tôi đáp xuống mặt đất.

Đánh vào giáp của tôi 15 đòn không thương tiếc. Hay đấy !

Tôi xông vào, tung quyền đúng ngay giữa bụng. Nhỏ này không tránh mà dùng mũi kiếm đỡ. Ích gì ? Không ngờ kiếm trượt bên dưới tay tôi và nhắm thẳng vào ngực 10 đòn liên tiếp. Vô lý ! Không thể nào…

-Ăn gian ! – Vân kêu lên. – Tên nhóc quái quỷ kia bày vẽ cho đối thủ ! Ăn gian !

-Không sao đâu Atula, ổn thôi ! – Tôi quay lại, mỉm cười với Atula.

Hai tay thủ quyền sẵn sàng, tôi chuẩn bị nghênh chiến tiếp tục.

-Tiếp tục !

Tuyết dùng kiếm chém ngang hông của tôi, tôi thụp xuống, quét một cước ngang. Tuyết bước một chân qua, dùng kiếm chém mạnh vào giáp của tôi. Khỉ thật ! Cũng tại thằng nhóc kia .(một người giỏi võ không lao vào cuộc đấu thì rất dễ để phân định tình hình)

-Tên này bảo vệ “hôn thê” ghê nhỉ. – Tôi buột miệng nói.

-Mai… – Tay của Tuyết run lên. – Nói bậy !

Rồi nhỏ dùng kiếm đập lên đầu tôi liên hồi. Trúng tim đen. Nhưng tôi cũng không biết đường đỡ.

Nếu bên Karate cũng có một quân sư như thế thì tốt biết mấy. Thiên… Không được, như vậy là phạm luật. Nhưng… bên đó chơi gian trước mà. Lúc này Tuyết đang chém thẳng từ trên xuống. Giúp tôi, làm ơn đi !

-Dùng quyền đỡ, tung cước.

Tôi dùng tay đỡ hờ kiếm của Tuyết, sau đó tựa người trên thanh kiếm, đá thẳng vào giáp của Tuyết, dứt một đòn, tôi nhảy ra chỗ đó ngay tức khắc. Thật tuyệt vời ! Tôi liếc nhìn trên khán đài, Thiên đang ngồi ở dãy ghế đầu tiên, mỉm cười, vẫy tay với tôi.

-Cám ơn !

Thằng quỷ Phách đưa tay về phía trước, Tuyết lại dùng kiếm đâm thẳng vào giáp phục. Trên khán đài Karate, Thiên hụp người nhẹ xuống, đưa chân vẽ một vòng tròn, tôi liền hụp xuống, lấy chân quét một cước. Tuyết tránh ra khỏi đòn cước nhưng muộn rồi, tôi tung quyền vào giáp của nhỏ và ghi điểm (tên trọng tài mắt mờ, người ta đánh được 25 đòn mà bảo đánh được 15 đòn).

(Lời kể của Vân)

Bây giờ trận đấu không còn là của hai người kia mà là trận đấu của hai thằng nhóc đang ngồi chễm chệ trên khán đài kìa. Tuy điệu bộ phách lối nhưng rõ ràng chúng là bậc thầy của môn võ. Mà cũng lạ, hai thằng nhóc ngồi đối diện nhau, lại mặc trang phục đối nhau nữa chứ (Thiên mặc màu đen, tên kia mặc màu trắng). Liệu… chúng có phải là địch thủ truyền kiếp ?

Cả hai cô gái đều đã đẫm mồ hôi cả rồi. Sao chưa ra đòn kết thúc ? Nhỏ bên Kiếm đạo đã đánh một đòn dứt khoát rồi. Nhóc Thiên trầm ngâm, trỏ một ngón tay về phía trận đấu và sau đó là trỏ ngón tay đó xuống đất. Thế là sao ? Thua đi hả ?

(Lời kể của Tiểu Mai)

Trỏ một ngón tay xuống đất ? Ý là sao ? Thua đi ? Không đúng ! Thiên đâu dễ chịu thua như thế. Là gì ? Là gì ? Trông thanh kiếm của Tuyết, tôi chợt ngộ ra. Đến lúc đó, kiếm của Tuyết đã cách đỉnh đầu tôi ba phân, gần chạm đầu tôi. Quyết định thôi ! Tôi đưa tay bắt lấy kiếm của nhỏ. Lấy kiếm làm điểm tựa, tôi tung người lên, dứt điểm bằng một cước thật mạnh. Tuyết lảo đảo rồi cuối cùng cũng ngã xuống.

-CLB Karate thắng ! – Tên trọng tài kêu.

Đúng ! Ý của Thiên là phải cho đối thủ ngã mới thật sự thắng.

-Yeah !

Cả CLB Karate vui sướng reo lên, đương nhiên là Atula cũng thế. CLB Kiếm thuật sững sờ chút rồi cũng vỗ tay chúc mừng. Tuyết nói :

-Hai người đã thắng.

Tôi đến gần Tuyết, đưa tay ra :

-Đứng lên nào bằng hữu !

Tuyết có hơi lưỡng lự nhưng cũng nắm lấy tay tôi, đứng lên. Tôi vỗ vai nhỏ, nói :

-Mai mốt đấu tiếp nghe ! – Tôi nhìn lên khán đài, chỗ CLB Kiếm thuật. – Cả hai người.

Giang Phách không nói gì, lẳng lặng đi chỗ khác. Đồ cứng đầu ! Tên đó còn khó bảo hơn nhỏ em gái. Thôi kệ.

Tôi trông lên khán đài chỗ CLB Karate, Thiên đang mỉm cười, giơ dấu hiệu chiến thắng với tôi.

(Lời kể của Vân)

Nhỏ Xích Thố mỉm cười mà… có nét gì gian gian. Tức thì, nhỏ dùng khinh công gia truyền tung người lên khán đài. Mọi người đều ồ lên ngạc nhiên. Nhỏ… ôm chầm “tên quân sư quạt mo” chỉ vẽ đường lối tấn công cho nhỏ nãy giờ mà hét lên :

-Tôi thành công rồi !

Nhóc kia cũng ôm đáp trả, vỗ vỗ lưng con nhỏ Xích Thố, nói :

-Tốt !

-Cám ơn !
Phần II : KHI SỢ HÃI CẬU NHƯ THẾ ĐẤY HẢ ?

Thắng được nhờ sự giúp đỡ của Thiên, tôi mừng vui khôn xiết. Không có cách nào để diễn tả hết cảm xúc này, chỉ còn có cách là ôm Thiên thật chặt thôi. Cám ơn !

Thiên đỡ tôi lên khán đài, nói :

-Cô làm rất tốt.

Vân ngồi ở ghế cạnh lấy một ngón tay khều ngay hông tôi, nói giọng hơi khó chịu :

-Bồ định làm nổi đến bao giờ hả ?

Tôi ngượng ngùng buông Thiên ra. Chúa ơi ! Chắc giờ cả cái phòng thi đấu này nhìn con chứ không ít. Mặt tôi nóng lên.

-Đi ! – Thiên đưa tay ra.

-Ừ. – Tôi nắm tay Thiên, cùng nhau đi ra khỏi sân đấu.
—–***—–
(Lời kể của Nhất Thiên)

Tự dưng tách tôi ra khỏi chỗ Mai. Mấy tên này muốn gì ? Nghe Mai nói trong đám đỉa thì mấy tên này dai nhất, thể nào chúng cũng lôi tôi vào một trò gì đó.

-Nhóc ! – Tên Hải nói với giọng ngọt sớt. – Dù bọn anh đã chúc nhóc với Mai hạnh phúc nhưng bọn anh vẫn muốn kiểm tra nhóc một lần nữa, xem thử nhóc có đủ sức bảo vệ Mai không.

-Các anh muốn kiểm tra cái gì ? – Tôi lườm họ.

Tôi vừa dứt lời là mấy tên đó kéo tôi đến chỗ một căn nhà tối om, trang trí toàn một màu đen. Quái quỷ gì đây. Tôi ngước nhìn lên tấm bảng bằng gỗ sơn chữ đen. Nhà ma. Giang Phách !

Tên Hải nói :

-Sao hả ?

Cầu trời cho linh tính của tôi đúng. Tôi mỉm cười :

-Được, tôi hy vọng đây là bài kiểm tra cuối cùng.

Tôi thản nhiên vén bức màn cũng là cánh cửa dẫn đến địa ngục nhân tạo mà mấy tên đáng ghét sắp sẵn cho tôi mà bước vào. Mấy tên kia, xong rồi thế nào ta cũng ra xử cho bằng hết.

(Lời kể của Tiểu Mai)

Mấy ông tướng này dẫn Thiên đi đâu mà lâu thế nhỉ ? Nghi quá ! Đợi họ đi khuất một đoạn tôi mới đuổi theo xem thử. Đích đến là… nhà ma.

Quái ! Sao chuyện này lại lọt ra ngoài nhỉ ? Rồi, thằng nhóc Giang Phách lại bày trò rồi. Không biết có sao không. Tôi rất muốn bay ra lúc này xử cho mấy tên kia một trận nhưng như thế khác nào công nhận Thiên sợ ma chứ. Phó thác cho sức chịu đựng của Thiên thôi.

Một phút, năm phút, mười phút. Sao chưa ra ? Hay là sợ quá nên xỉu trong đó luôn rồi. Đừng nha.

-Hả ? – Tiếng mấy ông tướng hét rõ lớn.

-Hả cái gì hả mấy ông anh ?

Thiên ! Ra được bình an ? Tốt quá !

(Lời kể của Nhất Thiên)

Coi cái mặt sững sờ của mấy tên này kìa. Tôi cũng thất vọng dữ lắm, đường đường là một cái trường chuyên do Nhật Bản xây dựng mà thiết kế cái nhà ma dở tệ, đến con nít ba tuổi chưa chắc đã doạ được vậy mà đòi đẩy tôi vào đó. Chắc cái này làm ra để làm bình phong cho mấy cái cặp ưa ôm nhau mà ngại chứ gì. Phận sự đã xong, giờ chắc là tới phiên mấy tên này.

-Thiên ! Nãy giờ đi đâu vậy ? Vân kêu ăn kem kìa ! – Rồi Mai kéo tôi một cái vèo, không kịp thắng.
—–***—–
-Thiên ! Anh có chuyện muốn nói. – Tới tên Dũng quái quỷ.

-Trời tối rồi, anh muốn gì ? – Tôi hỏi.

-Anh muốn mời em đến một nơi đặc biệt, hy vọng em không từ chối. – Ông Dũng gãi đầu.

Lại bày trò gì đây ?

-Là trò thám hiểm tìm kho báu trong nghĩa trang.

Nghĩa trang ? Nghe mà rợn cả người. Đoán chắc là có cái gì đó liên quan đến ma quỷ. Chán thật !

-Đi ! Em đi !

-Khoan đã !

Mai ? Cô ấy níu áo tôi lại, nói nhỏ :

-Cậu nên nhớ là trò này có vấn đề.

-Ừ, nhưng tôi không thể từ chối.

Mai liền nói với ông Dũng :

-Em nghe Thiên nói trò này cũng thú vị, vậy em cũng sẽ tham gia.

Tên Dũng cười :

-Sẵn sàng thôi, khu vực nữ ở chỗ kia ! – Rồi hắn chỉ về một phía khác. – Đi thôi Thiên ! – Hắn kéo tôi đi xềnh xệch.

Quả nhiên đích đến là một khu đất trống được trang trí như một nghĩa trang hoang vắng. Gió rít từng cơn, nghe lạnh cả da gà. Trời không trăng không sao, chỉ có mấy đốm lửa lập loè phát ra từ mấy cây bạch lạp mà tên Dũng và những người khác phát cho người tham gia cuộc thi. Tự dưng dạ tôi hơi thắt lại, linh tính báo cho hay là sẽ có chuyện không lành.

Vừa vào trung tâm nghĩa trang, nơi mà khó quay lại là mấy tên nam đã chạy mỗi người một hướng, để lại một lời nhắn :

-Ta phân ra mà tìm kho báu, thế nào cũng tìm được.

Không còn cách nào khác, tôi đành soi bạch lạp, tự tìm. Chỗ này rộng quá, khó mà tìm hết được. Ủa, hình như chân tôi giẫm phải cái gì đó mềm mềm. Tôi cúi xuống soi đèn cho rõ. Tim tôi thắt lại, cái này… bản thiết kế này chắc chắn là do Giang Phách làm, vô tình nhưng rất hiệu quả. Vật ám ảnh nhất của tôi : con mèo mun bê bết máu trong màn đêm, tiếp đến chắc là…

(Lời kể của Tiểu Mai)

-Hả ? Cái này do thằng nhóc ở CLB Kiếm thuật thiết kế ? – Tôi hét lên.

Tuyết gật đầu :

-Cậu chủ bảo trường mình làm vậy là dở nên làm ra một bản mới và được chọn.

-Chết rồi !

(Lời kể của Nhất Thiên)

Không xong ! Tay chân tôi đã tê cứng hết rồi. Xin lỗi Mai, chắc cô sẽ chịu một trận cười từ bạn bè mất. Nhưng… tôi đã bất lực rồi.

(Lời kể của Tiểu Mai)

Tôi vội vàng chạy vào văn phòng trường mượn gấp điện thoại để nói chuyện với phu nhân. Bấm số mà tay run chưa từng thấy. Nhanh lên, nhanh lên ! Tiếng phu nhân vang lên đầu dây :

-Sao vậy con ?

-Phu nhân ơi, Thiên đang gặp chuyện sắp sửa ngất xỉu vì sợ rồi.

-Con phải tìm nó ngay lập tức, còn ta, ta sẽ đến trường con ngay ! Nhớ, sau khi tìm được mà đã quá muộn, lập tức trói nó lại.

-Sao ạ ? Sao có thể thế được ?

(Lời kể của Vân)

Nhỏ Xích Thố nói chuyện xong liền chạy ào ra ngoài, giọng rất hốt hoảng :

-Mau tìm Thiên ngay ! Tìm gấp ! Không thôi sẽ xảy ra chuyện đấy ! – Rồi nhỏ bay ngay vào rừng.

Quái gì thế này ? Kỳ cục, tôi chẳng hiểu gì nữa.

-Này !

-Oái ! – Tôi hét lên.

-Em đây mà.

Ra là nhóc Thiên.

-Chị có sơ đồ của trường đâu không ? Cho em mượn chút.

Sơ đồ trường á ? Hay là nhóc muốn chơi cút bắt với vợ mình ? Tôi vui vẻ đưa sơ đồ cho nhóc. Nhóc Thiên nhận lấy sơ đồ xong là chạy vèo vào trường, phút chốc là mất hút.

-Cháu Vân ! – Một bàn tay lạ đập lên vai tôi.

-Oái ! – Tôi la lên.

-Ta đây mà.

Là mẹ của nhóc Thiên với cha của nhỏ Xích Thố. Sao mẹ con nhà này ưa cái trò hù sau lưng người ta thế nhỉ ? Thảo nào mới về làm dâu được gần một năm mà nhỏ Xích Thố đã có phản xạ cực nhạy, có thể đỡ được đạn. Mà sao mặt của hai người này căng thẳng thế ?

-Vân, cháu có thấy Thiên nhà bác đâu không ? – Phu nhân hỏi.

-Dạ, cháu có thấy nhưng nhóc vào trong trường rồi. – Tôi nói.

-Tiêu rồi. Có chuyện này ta phải nói cho cháu. Thực ra Thiên nhà ta rất sợ ma.

-Xin phép bác. – Tôi đưa tay ra.

Tôi ôm bụng cười một tràng dài. Thì ra thằng nhóc ấy cũng có nhược điểm chí mạng mà lại là nhược điểm thường có của con gái : sợ ma. Không ngờ đấy, trông nó bản lĩnh là thế. Ôi thôi, nước mắt của tôi cũng tuôn ra. Sau khi kết thúc, tôi nghiêm mặt lại, tiếp tục nghe phu nhân nói.

-Nhà ma thường thì không sao, còn loại mà bố trí ma quái độc chiêu tức là theo trình tự đầu tiên là xác con mèo hoang bê bết máu rồi thây ma rồi bọn ma quỷ, thì dù có mạnh mẽ mấy, con của ta cũng không tránh khỏi sự sợ hãi. Và khi sợ hãi cực độ thì…

Hả ? Vậy… xin sơ đồ trường thật ra là để…

Tôi vội vàng chạy vào trường. Vừa đến cửa là gặp tên Hải đang… cựa quậy trong tấm lưới sắt được chăng trên đất cực kỳ công phu. Bên cạnh Hải, một đống lúc nhúc bên mớ dụng cụ thể thao, miệng cầu cứu liên tục. Tôi cùng với cha của nhỏ Mai phải dùng tới dao của CLB Nấu ăn mà gỡ mấy cái tấm lưới, làm chắc kinh khủng. Giờ tôi mới biết, người đáng sợ bao giờ cũng đáng sợ.

-Trễ mất rồi !

Nhỏ Xích Thố thở hồng hộc ở cửa ra vào. Nhỏ đến bên tấm lưới sắt, coi qua một lượt rồi lần lượt gỡ mấy mấu dây trong vòng ba phút. Đúng là rồng một cặp : chồng làm nhanh gọn bao nhiêu, vợ gỡ lẹ làng bấy nhiêu.

(Lời kể của Tiểu Mai)

Mấy tên con trai lồm cồm đứng dậy, bẻ lại mấy cái xương sườn. Chưa đầy nửa phút, tôi đã nghe tiếng kêu thất thanh phát ra từ CLB Nấu ăn, CLB Tri thức và CLB Karate. Đành phải thân hành giải quyết từng nơi một.

Giờ đã rõ, tình trạng của Thiên sau khi sợ hãi đến cực độ.

—–Quá khứ—–

Phu nhân nói trong điện thoại rất rõ từng câu :

-Sau khi sợ hãi cực độ, Thiên sẽ lặng người một thời gian sau đó sẽ chạy ra khỏi chỗ đó một cách vô thức để…

-Đến một chỗ khác mà hét ? – Tôi hỏi.

-Để trả thù những kẻ đã đẩy nó vào ngõ cụt, bằng những cái bẫy hoàn hảo nhất.

-Hả ?

Phu nhân thở dài :

-Thật ra hồi đó biết bọn kia doạ ma Thiên nhưng cha nó vẫn để yên, anh ấy muốn rèn con trai lòng can đảm. Nhưng sau đó đành phải dẹp ý nghĩ đó qua một bên.

Cá mè một lứa. Hai ông cha đáng ghét này suy nghĩ y hệt nhau. Để rèn luyện con, một ông thì đẩy con vào vực sâu của sự sợ hãi còn một ông thì giả say xỉn, bắt con làm việc suốt ngày luyện tháo vát. Sau này tôi mà có con, nhất định không bao giờ xài cái cách dạy tàn nhẫn đó (dù có hiệu quả thật).

-Tại sao sau này bác trai lại từ bỏ cuộc tập huấn ? – Tôi hỏi.

-Vì vào một buổi sáng, anh ấy phát hiện hai đứa cháu họ bị treo trên cành cây đại thụ, ba người bị chôn dưới đất, chỉ chừa lại cái đầu để thở, tám người bị gãy chân do chân giường bị cưa, mười người bị chốt chặt trong nhà vệ sinh, bốn người bị vu oan là “đấm dài”.

Hơ hơ. Có nghĩa là…

-Thắc mắc vì những tai nạn bất ngờ đó, anh ấy mới đi xem thử và phát hiện thủ phạm là… đứa con trai của mình, nó cầm xẻng, cuốc, dây thừng… chuẩn bị làm tiếp nhưng lúc đó có gọi cách mấy Thiên cũng không nghe, chỉ khi cốc đầu Thiên một cái thật đau, nó mới tỉnh lại. Anh ấy hỏi nó đang làm gì thì mặt nó rất ngạc nhiên.

-Ra vậy… ý người là thế ?

-Ừ, giống như là mộng du. Con phải ngăn nó lại gấp. Không thì trường con sẽ xảy ra đại hoạ.
—–Hiện tại—–
Kiểm chứng đây. CLB Nấu ăn phải dọn dẹp hơn 30 tên nam sinh bị ngộ độc thức ăn vì trong hũ đường là muối nguyên chất 100%. CLB Tri thức bị hoảng loạng nặng, các đề toán đều bị đảo lộn hết (may mà chưa tráo hoá chất). Các CLB võ thuật còn thê thảm hơn nữa, tất cả các nam sinh phần bị chăng bẫy, phần bị hạ đo ván, phần thì mất binh khí.

Nghiệt hơn nữa. Cửa phòng vệ sinh nam chốt chặt từ đầu đến cuối, nhốt mấy trăm tên nam sinh trong đó, Thiên còn mày mò cách nào mà cắt hết điện nước, để một đống người la hét trong đó là không chịu nổi cái mùi “trầm hương thượng hạng”. Kính của mấy tên cận trên 10 độ thì bị chôm hết, chẳng biết ra sao nhưng mấy tên cận đang phải thoát khỏi cái mê hồn trận đầy chướng ngại vật (đá, tạ…).

Chúng tôi phải gom hết tất cả lại, tống vào phòng y tế. Mệt phờ người (gỡ cả trăm cái bẫy chứ ít gì). Tôi thở dài :

-Chơi dại thế, giờ thấy chưa ?

-Rồi rồi, kẻ đáng sợ bao giờ cũng đáng sợ. – Tất cả đều đồng thanh đáp.

Tôi nói với Vân :

-Bồ với anh Sơn trông cái mớ này hộ nhé, đây đi tìm Thiên. – Rồi tôi chạy đi tìm Thiên.

Không thấy trong trường. Vậy thì là ở trong rừng. Tôi đi vào đó. Ồ, những cái xác con vật, ảnh, hình nộm được chôn hết. Một con người nhân hậu. Cái khu nghĩa trang giả mạo này tối đen như mực, tiếng gió rít rất lớn lại đầy mùi tử khí nhân tạo, chỉ có thể tìm bằng trực cảm. Ở đâu ? Ở đâu ? Kia rồi ! Đang ngồi trên cành cây cổ thụ lớn trong trường.

-Thiên ! – Tôi kêu lên thật to.

Thiên đang sững đó đột nhiên mỉm cười :

-Gì vậy ?

Nói chuyện được ? Nhưng… đôi mắt vẫn còn rất vô hồn. Vậy… Thiên rất sợ.

Tôi nhún người, nhảy lên cành cây. Đôi mắt vẫn còn vô hồn lắm. Thiên hỏi :

-Chuyện gì ?

-Mọi chuyện ổn cả rồi.

-Xem ra cô đã dọn dẹp xong rồi ?

Tôi gật đầu. Thiên nhìn thẳng vào mắt tôi rồi đột nhiên nói lớn :

-Đừng cho là tôi sợ ! Tôi đâu có sợ. Cô không cần thương hại tôi.

-…

-Tôi đã bị doạ thế này từ năm bảy tuổi, quen rồi. Ai cũng nhắm vào điểm yếu của tôi cả và tôi buộc phải chịu đựng nếu không sẽ bị cho là thằng chết nhát. Chịu đựng, chịu đựng và chịu đựng, đó là những gì tôi phải cố gắng.

Đó là lý do vì sao cậu trút sự sợ hãi bằng việc làm này ư ?

-Bây giờ thì bọn bạn trai cùng trường của cô trút giận lên tôi vì tôi ôm Sweet Ice Queen của chúng, phải chiều thôi không thì ngày mai cô sẽ bị làm phiền.

Cậu… lo cho tôi quá.

-Nhưng bọn chúng đùa quá trớn nên tôi phải…

Tôi ôm Thiên vào lòng, nhẹ nhàng nói :

-Được rồi, được rồi.

Thiên đưa tay ôm ngang lưng tôi, siết chặt. Đôi tay và giọng Thiên giờ run rẩy :

-Tôi rất sợ… tôi đã rất sợ…tôi luôn mong cô tới đó…

-Ừ. Thì tôi tới đây rồi.
—–***—–
Tôi cùng Thiên về trường, đi ngang qua phòng y tế. Eo ơi, một đống nằm la liệt từ giường đến sàn nhà. Kinh thật ! Trước giờ chưa hề có đại nạn như thế.

Vừa thấy Thiên là ai nấy giật mình, bỏ chạy tán loạn cả. Thật là…

-Này. – Thiên lay tay tôi. – Mấy người này bị gì mà như bệnh thần kinh thế hả ?