Không Bằng Gả Cho Anh – chương 9.2.

Edit: Lá Mùa Thu

“Hắn ở đâu?” Sau khi mọi người đều rời đi, Phong Kiếm Trì trong lòng biết rõ hỏi Trang Diếu Tư và Trang Thuần Tư.

“Afghanistan.” Trang Diếu Tư không chút giấu diếm nói, dù sao giấu cũng không được.

“Hắn đi tới đó làm cái gì?” Có lầm hay không? Afghanistan đang có chiến tranh đấy!

“Hắn xung phong nhận việc muốn đi tìm thủ lĩnh phần tử khủng bố.” Trên thực tế anh hai hắn thật sự hăng hái, nói thẳng nếu chụp được những bức ảnh hiếm có về chiến tranh, sau khi quay về Đài Loan có thể làm một triển lãm ảnh.

“Đó là công việc của Vi Tâm.” Vi Tâm là nữ chưởng môn Tây Môn.

“Bị hắn tranh mất.”

“Cô ấy liền ngoan ngoãn để cho hắn cướp?” Cô ấy cũng không phải là dễ đối phó như vậy.

“Hắn tuyên bố mạnh hơn người ta.” Nói đến đây, hiếm thấy Trang Diếu Tư trầm xuống khuôn mặt ôn hòa.

“Tôi không biết Vi Tâm giỏi bị lừa như vậy.” Phong Kiếm Trì thản nhiên nói.

“Đúng rồi anh cả! Vi tâm nghe xong không phản ứng, anh cả nghe xong lại tức chết đi, làm cho Vi Tâm để cho hắn đi, để cho hắn đi làm pháo hôi.” Trang Thuần Tư giúp đỡ giải thích.

“Vi Tâm lại nghe lời cậu?” Phong Kiếm Trì nhướn mày hỏi, nha đầu kia ngay cả lời của hội trưởng hắn cũng không quá quan tâm, thế nhưng lại nghe lời hắn?

Trang Diếu Tư giữ nguyên trầm mặc.

Trang Tỉnh Tư vẫn rất cố gắng làm cho mình nghe hiểu, nhưng cô càng chăm chúnghe thì đầu cũng càng lớn, cho nên cô nhịn không được kháng nghị.

“Này này này! Mọi người đang nói cái gì, em nghe không hiểu, đừng coi thường sự tồn tại của em được không?” Cảm giác rất kém cỏi nha!

“Ngoan, đợi lát nữa sẽ nói cho em biết.” Phong Kiếm Trì vỗ vỗ gương mặt của cô.

“Tôi không muốn nghe lại, tôi muốn biết ngay bây giờ, nếu không tôi sẽ đi mách cha, mẹ, anh hai đang ở Afghanistan để cho người ta đánh thành tổ ong!” Cô hai tay chống nạnh, không đạt được mục đích nhất đinh không bỏ qua.

Phong Kiếm Trì vội vàng đầu hàng, hắn thật sự là đấu không lại cô.

“Được, anh cho em biết, anh hai của em tự nguyện đến Afghanistan thực hiện nhiệm vụ.”

“Thực thi nhiệm vụ gì? Ngay cả chiến tranh của nước khác hắc đạo cũng muốn xen vào hả?” Một đám bệnh thần kinh!

“Cái, cái gì hắc đạo?” Trang Thuần Tư không khỏi nhíu mày, nghĩ thầm thần kinh em gái lại lú lẫm rồi.

“Em nói hắc đạo mấy người quản thật nhiều chuyện, ngay cả chiến tranh của người ta cũng phải thò một chân vào, co phải rất rảnh không có việc gì làm không?” Trang Tỉnh Tư ở bên tai anh ba quát, để cho anh ba nghe rõ một chút.

A! Nguy rồi! Sự “u mê” của cô sắp bị phá tan. Phong Kiếm Trì nghĩ thầm. Cô ấy sẽ tức điên lên chứ?

“Chúng ta biến thành hắc đạo khi nào vậy?” Trang Thuần Tư hoang mang nhìn anh cả. “Anh cả, anh có nghe nói đến việc này không?”

“Không có.”

Cô mở to mắt, nhãn cầu vòng vòng mấy vòng mới tiêu hoá hết những lời mình vừa nghe.

“Tứ Phương không là hắc đạo? Ai nha! Anh ba, anh đang nói đùa cái gì vậy a!”

“Anh không có nói đùa.” Trang Thuần Tư vô cùng chân thành.

“Em hiểu rồi, có phải gần đây mới chuyển nghề? Sao không ai nói cho em biết?”

Trang Thuần Tư bị ý nghĩ kỳ quái của em gái biến thành ngó ngẩn, hắn không biết làm thế nào để em gái tin Tứ Phương không phải là hắc đạo. Hắn xấu hổ nhìn anh cả.

Trang Diếu Tư bắt được tín hiệu cẩu cứu, mở miệng nói: “Tiểu Tư, cho tới bây giờ chúng ta không phải là hắc đạo, chúng ta chỉ đơn thuần là tổ chức tình báo.”

“Gạt người!” Cô không tin kêu to.

“Anh cả đã từng lừa gạt em sao?”

Là không có, chỉ là…

“Thế tại sao không ai nói với em?” Cô lên án nói.

“Đó là bởi vì em không có hỏi, bọn anh vẫn cho rằng em biết.”

Trời ạ! Vậy hai mươi bốn năm kiên trì của cô để làm gì? Cô vẫn nghĩ rằng hắc đạo là cái gì? Thậm chí vì điểm ấy mà cô muốn đoạn tuyệt quan hệ với gia đình!

“Vậy tại sao tất cả mọi người mặc đồ Tây đen, mang kính mát?” Cái này căn bản là để thông báo với mọi người “Chúng tôi là hắc đạo” thôi!

“Đó là đồng phục của Tứ Phương a! Ai quy định chỉ có người của hắc đạo mới mặc đồ Tây đen, mang kính mát?”

Oa oa oa! Cũng không phải học sinh tiểu học! Còn có đồng phục? Vậy có vây yếm không?

“Nhưng mà… nhưng mà…” Cô quay sang Phong Kiếm Trì. “Lúc trước tôi muốn anh rời khỏi hắc đạo, anh rõ ràng chết cũng không chịu.” Cô còn tưởng rằng hắn kiên trì sinh ra làm người hắc đạo, chết làm hắc đạo quỷ chứ!

“Đó là bởi vì… Cho tới bây giờ anh cũng không phải hắc đạo a!” Nếu không phải, cần gì phải rời khỏi?

“Anh nói dối, anh lúc ấy rõ ràng không phải nói như vậy!” Cô muốn tức chết mất! Hắn luôn có chuyện chặn miệng cô, nhưng lời giải thích của hắn lại đều chết tiệt có lý.

Hắn thở dài, đem cô kéo vào trong lòng, không để ý tới sự giãy dụa của cô, vẫn cứ đem cô để yên trong ngực.

“Tiểu Tư, không phải hắc đạo không tốt sao? Em luôn luôn hi vọng chúng ta không phải, mỗi ngày đều ở tai anh vừa la hét muốn anh rời khỏi hắc đạo, mà sự thật chứng minh thật sự chúng ta không phải, nhưng em lại vì chuyện này mà giận anh, đây không phải rất mâu thuẫn sao?”

Trang Tỉnh Tư ngẫm lại cũng có đạo lý.

Đúng vậy a! Đây không phải điều cô rất muốn sao? Cô vì cái gì lại tức giận?

Chỉ là cô vẫn có cảm giác không cam lòng, cô lãng phí thời gian hai mươi bốn năm theo đuổi “Buông tha” cho một thứ căn bản không có thật. Chẳng qua, bị người nhà lừa hơn hai mươi năm coi như xong, để cho cô tức giận, cô lây một người đàn ông cũng theo đó lừa cô! Nghĩ đến cái này cô vẫn còn tức giận!

“Nhưng anh không thể phủ nhận anh cố ý để cho tôi hiểu lầm a!”

Phong Kiếm Trì muốn phủ nhận, nhưng lại gặp khuôn mặt chưa tan tức giận của cô, đành phải thành thật gật đầu.

“Anh thật quá đáng! Đầu heo!”

“Xin lỗi.” Hắn hôn một cái lên mặt cô.

Trang Tỉnh Tư ghét quệt quệt mặt, khẽ mắng: “Không cần hôn tôi, ghê muốn chết!”

Phong Kiếm Trì cười cười, quay đầu dặn dò Trang Diếu Tư cùng Trang Tỉnh Tư mau chóng đem Trang Lễ Tư bắt trở về.

“Vậy nhiệm vụ của hắn thế nào?”

“Tìm người thay thế.”

“Tìm ai?” Trang Tỉnh Tư suy tư về người thích hợp được chọn.

“Nếu thật tìm không thấy liền trả lại cho Vi Tâm đi!” Chuyện đơn giản như vậy cũng cần hội trưởng quan tâm, thật là!

“Thuần Tư, em đi!” Trang Diếu Tư nắm thời cơ nói.

“A? Em? Anh cả, em vừa mới đi Mĩ về nha!” Trang Thuần Tư bày ra khuôn mặt đau khổ.

“Bằng không anh đi.” Trang Diếu Tư cũng không miễn cưỡng em út.

“Diếu Tư, cậu không được, qua vài ngày nữa mình muốn đưa Tiểu Tư đi Ai Cập, cậu phải thay mình quản lý.” Trợ thủ đắc lực đi rồi, hắn còn đi chơi được sao?

“Thật vậy chăng?” Trang Tỉnh Tư kêu to.

“Thật sự.” Nếu như không có gì ngoài ý muốn.

“Vậy chuyện kia cần phái ai đi?” Trang Diếu Tư không khỏi có chút buồn rầu, hiện tại căn bản không ai rảnh rỗi tiếp nhận nhiệm vụ này.

“Diếu Tư, để Vi Tâm đi có quan hệ gì?” Phong Kiếm Trì không hiểu hắn vì sao kiên trì như vậy.

“Nơi đó để phụ nữ đi không tốt lắm.”

Oa! Nhìn không ra hắn rất quan tâm đến phụ nữ nha!

“Quên đi, để tôi đi!” Trang Diếu Tư cam chịu nói.

“A Trì, vì cái gì nhất định phải anh tôi đi? Nơi đó rất nguy hiểm, vạn nhất bị bắn chết thì làm sao bây giờ?” Ba người anh của cô đều rất thương cô, cô cũng không hy vọng một trong ba người sảy ra chuyện gì.

“Được rồi! Vậy tôi tự đi.” Phong Kiếm Trì nhún vai nói.

“Tôi lại không muốn anh đi, anh nói phải đi Ai Cập tôi mà!”

“Vậy việc kia làm sao bây giờ?”

“Không thể không quản nó sao?”

“Ý kiến hay! Thuần tư, cậu đi liên lạc với người bên Mĩ, nói cuộc trao đổi này chúng ta không nhận.” Dù sao ít đi một vài việc, Tứ Phương cũng sẽ không vì vậy mà khốn đốn.

“Tôi thấy vẫn là tôi đi đi!” Trang Thuần Tư cam chịu số phận nói.

“Anh cả, anh đang nhìn gì vậy?” Trang Tỉnh Tư phất phất tay, anh cả luôn dùng ánh mắt kỳ quái nhìn cô.

“Tiểu Tư, em vừa mới gọi cậu ấylà cái gì?”

“A Trì a!” Cô rất lớn tiếng, rất khẳng định nói, đối với mình lấy tên này thật sự là càng nghe càng dễ nghe, càng nghe càng vừa lòng. “Có phải rất dễ nghe lại dễ nhớ không?”

“Đúng, Đúng vậy a!” Trộn lẫn cả tiếng cười.

Phong Kiếm Trì trừng mắt lườm hai anh em một cái, cúi đầu nói với Trang Tỉnh Tư: “Chúng ta về nhà đi!”

“A!”

Hắn kéo tay cô đi ra đại sảnh, không ngoài dự tính trong phòng truyền đến tiếng cười sang sảng của hai người đàn ông.

“Anh cả và anh ba hôm nay tâm tình thật tốt!”

“Tiểu Tư, sau này em có thể không gọi anh là A Trì trước mặt người khác không?” Hắn và cô lại thương lượng.

“Vì sao? Anh cả và anh ba không phải người ngoài!”

“Ách…”

“A Trì, anhkhông thích em gọi anh như vậy sao?” Cô thật vất vả mới cảm nhận được cái hay của tên này!

“Không phải, chỉ là trước mặt người khác em gọi anh như vậy, làm người ta gia cảm thấy kỳ quái.” Tiếp tục như vậy, hắn chỉ sợ hình tượng uy nghiêm trong tương lai không xa sẽ không còn sót lại chút gì.

“Vậy sao? Thế phải gọi là gì? Mặt quan tài?”

“Ai! Em vẫn gọi anh là A Trì đi!”

Trang Tỉnh Tư lòng tràn đầy vui mừng gật đầu.

“A Trì, chúng ta nói trước, sau này không được tiếp tục trêu chọc tôi đó!”

“Được.”

“Nói thật, anh không có chuyện gì khác lừa tôi đi?”

“Đương nhiên!”

“Vậy là tốt rồi.”

Tin rằng tương lai bọn họ có thể có cuộc sống bình yên… Nếu như không có chuyện gì ngoài ý muốn!