Không Bằng Gả Cho Anh – chương 8.2.

Edit: Lá Mùa Thu

Còn chưa bước vào phòng khách, Trang Tỉnh Tư liền hối hận, bởi vì cô nghe thấy một giọng nói cô không muốn nghe chút nào. Cô ngừng bước, bắt đầu đi bước một lui về sau.

“Tôi đổi ý, tôi không muốn vào cho ông nội nhìn.” Cô xoay người muốn chạy trốn.

Nhưng hận chính là, hắn sớm đã ôm eo của cô.

“Vì sao đột nhiên thay đổi chủ ý?” Hắn cười đến thật ôn hòa.

“Tôi đột nhiên nhớ tới quần áo của tôi không hợp nghi lễ, tóc cũng rối, nếu ông nội thấy, nhất định sẽ tức điên.” Cô sống chết muốn tách tay hắn ra, nhưng hắn vẫn không nhúc nhích chút nào.

“Quần áo của em vô cùng hợp. Đến đây đi! Mọi người đang chờ em đó!” Hắn tươi cười chân thành nói.

Mọi người? Cái gì mọi người? Không phải chỉ có ông nội muốn gặp cô sao? Khi nào thì biến thành mọi người?

“Tôi không muốn!”

Liều mạng giãy dụa không có nửa điểm hiệu quả, nhưng cô vẫn không chịu ngoan ngoãn, làm cho Phong Kiếm Trì không thể không thả lỏng tay, hai tay hắn chậm rãi ôm lấy eo cô.

Trang Tỉnh Tư cảm thấy có chút quen thuộc khác thường, còn không kịp tự hỏi có chuyện gì xảy ra, chân của cô đã chậm rãi cách mặt đất, một giây sau ——

“A ——” muốn giết người!

“Xem ra em rất nhớ khoảng khắc này, bằng không sao lại luôn không nghe lời chứ?”

Cô giống một người đang bay chống trọi giữa không trung, mặc dù cách mặt đất không quá mấy chục cen-ti-mét, cô vẫn choáng váng.

Ông trời, cô nôn ra mất!

“Cô bé đáng thương.” Hắn nói là nói như vậy, nhưng trong giọng nói vui sướng đắc ý khi người gặp họa cũng đến tròn mười phần. “Xem ra vợ yêu của anh quyết định ngoan ngoãn cùng anh đi gặp mọi người, có phải không?” Hắn thu tay, đem cô ôm vào ngực, thừa dịp cô vẫn trong trạng thái si ngốc, không thể phản kháng thì nhanh chóng đem cô ôm vào phòng khách.

Cách xuất hiện đặc biệt như vậy, đương nhiên thu hút rất nhiều ánh mắt của người khác. Trang Tỉnh Tư trở lai bình thường, liền phát hiện chính mình đang đối mặt với một quẫn cảnh đại thế kỷ —— cô, Trang Tỉnh Tư, ở trước mặt mọi người lại bị một người đàn ông ôm!

Cô giãy dụa nhảy ra khỏi ngực hắn, muốn làm như chưa sảy ra chuyện gì. Có điều, nghe tiếng cười của những người xung quanh, căn bản cô làm điều thừa, giấu đầu hở đuôi.

“A! Đi X hắn!” Cô đau đầu vỗ vỗ trán mình, hối hận thấp giọng nguyền rủa một câu. Sớm biết rằng ông nội muốn gặp cô tuyệt nhiên không có chuyện gì tốt đẹp, mà cái gã xấu xa này vẫn lừa gạt cô!

“Phong phu nhân thân mến, em không nên mắng những lời thô tục, em đã quên em muốn sinh một cục cưng ngoan ngoãn nhất thế giới sao?” Hắn ghé bên tai cô đùa giỡn nói.

“Không cần dùng lời của tôi dọa tôi!” Cô cong lên miệng, giờ phút này quẫn cảnh hoàn toàn khiến cô lo lắng, không nghĩ đến việc dưỡng thai.

“Em lại nhớ đến phong cảnh trên cao? Tiểu Tư?” Hắn cười, đưa tay lên xiết chặt eo cô.

“Hắc!” Nhưng lúc này thật ra cô đang đánh đòn phủ đầu, rất không ôn nhu dùng hai tay ghìm chặt cổ hắn.

“Tiểu Tư, em muốn bóp chết anh sao?” Hắn buồn cười hỏi.

“Nếu anh đồng ý không bao giờ được tiếp tục ý đồ làm tôi ngã chết, tôi cũng sẽ không bóp chết anh.” Muốn nói điều kiện cô cũng sẽ nói, mỗi lần đều là hắn vơ vét tài sản của cô, ăn cô nhiều đến mệt a!

“Uh hừ!” Hắn không cần hừ một tiếng.

“Nghe thấy không? Không cho phép tiếp tục làm như vậy!” Hắn chẳng hề để ý đến dáng vẻ đang hết sức tức giận của cô. Hắn nghĩ cô không dám bóp chết hắn sao? Hừ! Cô chỉ xiết chặt ngón tay… Xiết chặt…

Kỳ quái? Sao cô không dùng lực được? Việc này rõ ràng rất đơn giản. . .

Phong Kiếm Trì thở dài, nhẹ nhàng kéo đôi tay chẳng có chút lực nào của cô xuống.

“Tiểu Tư, em như vậy thì bóp không chết anh đâu, em phải lại dùng lực nhiều một chút.” Hắn làm sao có thể không nhìn ra cô đang do dự, này cô bé ngốc nghếc này rõ ràng đối với hắn động tâm, nhưng bản thân lại không phát hiện ra.

“Anh… Anh đừng cho là tôi không ra tay được, tôi chỉ phải… Tôi chỉ phải… Không muốn vì anh mà phải ngồi tù thôi.” Lời của cô nghe không có chút sức thuyết phục nào. Trời ạ! Cô thật sự không ra tay được, cô rõ ràng chạm thấy mạch của hắn, chỉ là, vừa nghĩ tới việc mạch kia có thể sẽ ngừng đập, khiến cô không khỏi cảm thấy sợ hãi.

Cô cúi đầu nhìn tay mình, lòng bàn tay còn để lại một chút cảm giác ấm áp từ trên cổ hắn, cô khống chế không nổi lại run rẩy.

“Tiểu Tư?”

Hắn gọi khiến cô bất ngờ buông tay, có chút cuống quít ngẩng đầu lên.

“Cái gì?”

“Làm sao vậy?” Hắn lo lắng nhìn cô, vừa mới lúc nãy cô còn nhìn chằm chằm vào hai tay mình một lúc lâu, hắn còn tưởng rằng cô làm sao. Lần đầu tiên cô có hành động khác thường như vậy.

Cô lập tức lắc đầu, “Không có!” Nhìn vào mắt của hắn, cô không dám chắc là mình không thấy sự ôn nhu trong mắt hắn.

“Phong!” Đột nhiên, một giọng nói mềm mại với thứ tiếng Trung ngượng ngịu vang lên.

Trang Tỉnh Tư trơ mắt nhìn Olga Duy Á vùi đầu vào lòng chồng cô, một câu cũng nói không nên lời. Trong lòng cô có một cái giọng nói đang gào thét, đến đây đến đây, hai người yêu nhau cuối cùng quyết định cần mọi người hiểu và thông cảm sao?

Cô chỉ cảm thấy trái tim mình đang từng chút từng chút một bị xé nát, mà cô lại không có cánh nào ngăn cản.

Lúc nãy ở ngoài cửa cô nghe thấy giọng nói của cô gái này nên mới không muốn vào, thì ra đó là dự cảm, biết trước cô vào đây sẽ phải chịu đựng cảm giác đau đớn này.

Hai người bọn họ dùng tiếng Italy nói chuyện với nhau trong chốc lát, Olga Duy Á đột nhiên quay sang Trang Tỉnh Tư, vẻ mặt tươi cười đưa tay nắm lấy tay cô, lấy một giọng nói mềm mại nói mấy câu.

Trang Tỉnh Tư vẻ mặt mờ mịt nhìn cô ta, lại nhìn Phong Kiếm Trì. Người ta nói “không đưa tay đánh khuôn mặt tươi cười”, hai người bọn họ đều cười, cho nên, cô cũng chỉ miễn cưỡng nở một nụ cười.

“Cô ta nói cái gì?” Cô nghe không hiểu, cô tự nhận năng lực lý giải rất mạnh nhưng lúc này hoàn toàn không sử dụng đến, chỉ vì suy nghĩ của cô đã loạn hết rồi.

“Cô ấy nói lại gặp mặt, thật xin lỗi lần trước không chính thức cùng em chào hỏi.” Phong Kiếm Trì đảm đương trách nhiệm phiên dịch.

“A! Không sao.” Cô dùng tiếng Anh trả lời. Lần đầu tiên trong đời cô cười giả dối như thế, nói ra những lời cũng rất giả, nhưng cô rất bất ngờ khi Olga Duy Á nói ra những lời này, có tiểu tam nào muốn cướp chồng người ta lại lễ phép chào hỏi đây? Điều này làm cho cô muốn cười… Trên thực tế, cô chủ yếu muốn rõ đến tột cùng cô muốn khóc hay muốn cười, bởi vì cô phát hiện mình tuyệt nhiên không chán ghét vị mỹ nữ cướp chồng của cô này, không, phải nói cô ấy làm cho không người nào có thể chán ghét cô ấy.

Cô cố gắng áp chế ghen tuông không ngừng nảy nở trong lòng, thật lâu mới để vẻ mặt của mình như bình thường. Cô ngẩng đầu, ngoài anh hai của cô ở ngoài, tất cả người nhà của cô đều ngồi ở trên ghế sa lon, còn có mấy người, cho tới bây giờ cô chưa từng gặp qua, nhưng cả trai lẫn gái đều là người Italy, mà trong đó cô chỉ biết được một người —— đồ thủ lĩnh hắc đạo Italy chết tiệt!

“Anh tới nhà tôi làm gì?” Trang Tỉnh Tư hai tay chống eo vọt tới trước mặt Lawrence. Vừa hay tâm tình của cô khó chịu, chính là do hắn đưa tới cửa, không mắng vô ích.

“Tiểu Tư, làm sao con có thể vô lễ với khách như vậy?” Trang lão thái gia dựng râu trừng mắt mắng cháu gái, ông còn tưởng rằng sau khi cháu gái lập gia đình sẽ ngoan ngãn đi một ít, không nghĩ tới cô ngược lại càng ngày càng láo xược!

“Ông nội, ông không biết hắn sống dễ chịu, cũng đã có vợ rồi, còn ở bên ngoài có người khác, thật không biết xấu hổ!” Cô chỉ vào mũi Lawrence mắng chửi.

Lawrence nâng nâng mày rậm nói với bạn tốt : “Xem ra vợ cậu rất bất mãn với mình?”

“Cô ấy chỉ thích đùa thôi.” Phong Kiếm Trì thản nhiên nói, hắn tự tay đem Trang Tỉnh Tư ôm đến góc phòng, nho nhỏ dạy dỗ một chút. “Tiểu Tư, không thể như vậy, người tới là khách, em cần tôn trọng người ta.”

“Hắn tới nhà tôi làm gì?” Cô khẩu khí vẫn là thực hướng.

“Tiểu Tư, anh đã nói rồi, nơi này đã không phải là nhà em. Huống hồ, hắn hôm nay đến là giúp Olga Duy Á bàn hôn sự, em đừng gây chuyện, được không?”

Nghe vậy, Trang Tỉnh Tư cho dù có nhiều ủy khuất hơn nữa cũng nói không nên lời. Người ta cũng đã tỏ rõ là tới bàn hôn sự, nói cách khác, cô đã trở thành người vợ bị ruồng bỏ rồi, làm gì có tư cách ở trong này ồn ào.

Cô nặng nề gật đầu, dẫn đầu trở về ghế sa lon ngồi xuống.

Trang Tỉnh Tư an phận ngồi lẳng lặng, ngay cả nhúc nhích một chút cũng không có. Việc này đối với cô mà nói là cực không tầm thường, không khỏi khiến cho Phong Kiếm Trì chú ý.

“Làm sao vậy? Sao không nói câu nào?” An tĩnh như vậy một chút cũng không giống cô.

“Không phải anh muốn tôi đừng nói gì sao?” Cô miễn cưỡng nói, một chút cũng không động dậy nổi.

“Anh không có muốn em đừng nói chuyện a!” Phong Kiếm Trì nhăn lại mi.

Trang Tỉnh Tư nhìn hắn một cái, lập tức lại cúi đầu tự chơi với ngón tay của mình.

“Không có thôi! Các người đang bàn hôn sự, tôi không làm phiền mọi người, tôi đi ra ngoài trước.” Cô muốn mau rời khỏi nơi này, bởi vì cô cảm thấy nước mắt của mình dường như sắp rơi. Cô chưa từng trải qua loại cảm giác này, chỉ cảm thấy trong lòng vừa chua xót vừa bực bội lại khó chịu.

Phong Kiếm Trì còn chưa kịp ngăn cản, Trang lão thái gia liền mở miệng mắng trước, “Tiểu Tư, tất cả mọi người đang bàn hôn sự của anh hai con, con muốn đi đâu ??”

Trang Tỉnh Tư trợn mắt to.

“Anh hai? Làm cái quỷ gì? Không phải anh…” Miệng của cô bị che, sau đó cô nghe thấy Phong Kiếm Trì nói với ông nội: “Ông nội, ngại quá, con có vài lời muốn nói với Tiểu Tư, sẽ quay lại ngay.”

Một giây sau, cô đã bị tha ra ngoài.