Không Bằng Gả Cho Anh – chương 8.1.

Edit: Lá Mùa Thu

Bởi vì sảy ra chuyện “Mang bầu”, cho nên, Trang Tỉnh Tư đành phải gọi điện thoại nói cho Cổ Hâm Hâm biết, sắp tới cô không thể ra nước ngoài.

Không biết vì cái gì, từ ngày Phong Kiếm Trì nói cho cô biết Olga Duy Á đã quay về Italy, tâm tình của cô luôn luôn rất HIGH, nhịn không được lại chơi trò trước kia hay chơi.

“Tiểu Tư!” Giọng nói kéo dài thể hiện Phong Kiếm Trì vô cùng mất hứng. Trời ạ! May mắn cô không thật sự mang thai, nếu không con hắn sớm bị cô nhảy rơi mất. Nha đầu kia thật đúng là không biết trời cao đất dầy, cô hiện tại “cho rằng” mình mang thai, mà vẫn còn làm chuyện thương tổn tới mình, nghĩ đến đây, cơn tức trong hắn nhịn không được bốc cao.

“Dọa chết người! Làm sao vậy?” Cô hoảng sợ, tiếng hét so với giọng hắn còn lớn hơn.

“Làm sao vậy? Anh mới là người nên hỏi em đang làm gì!” Phong Kiếm Trì trầm mặt, đây là lần đầu tiên hắn chính thức cảm thấy tức giận đối với cô như vậy.

“Tôi đâu có làm gì? Chơi một chút cũng không được a! Keo kiệt!” Cô hất tóc sang hai bên má. Định so hung ác phải không? Trang Tỉnh Tư cô còn chứ từng thua ai đâu đó!

“Chơi đùa? Em có biết như vậy có thể sẽ chơi rụng cái mạng nhỏ trong bụng em không?” Nếu như cô thật sự mang thai như lời hắn nói.

“Anh quát to thế để làm chi? Anh có biết là anh vừa dọa tôi không? Nếu làm cục cưng trong bụng tôi sợ rớt ra thì làm sao bây giờ?” Cô đem đứa nhỏ ra dọa hắn.

Rất tốt! Cô còn nhớ tới cục cưng, cô sợ cục cưng bị hắn dọa rơi, lại không sợ nhi đồng bị cô chơi rụng hả?

“Không cần anh dọa, cục cưng từ lúc em bắt đầu “Chơi đùa” trò không muốn sống kia đã bị em chơi rớt rồi.” Hắn lạnh lùng nói.

Trang Tỉnh Tư này mới giật mình hiểu ra mình đã phạm vào một sai lầm ngớ ngẩn, cuối cùng cũng mới hiểu hắn tức giận cái gì.

“A —— làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Cục cưng không sao chứ?” Cô gấp đến độ chạy loạn xung quanh. Trời ạ! Cô không phải cố ý, cô thật sự đã quên mình mang thai, bởi vì hoàn toàn không có cảm giác gì, cho nên cô… Đã quên!

Phong Kiếm Trì không thể tin khi nhìn thấy bộ dạng hốt hoảng của cô, trong đầu hắn hiện lên một suy nghĩ, vì thế hắn to gan chứng thực, “Chẳng lẽ là… Em đã quên?” Chỉ mong vợ hắn không ngốc đến loại này.

Sự thật chứng minh, cô chính là ngu ngốc như vậy.

Cô đáng thương gật đầu, mắt hạnh chứa đầy nước mắt, nước mắt cũng sắp thành giọt rơi xuống, chỉ là cô cố nén, cố gắng không cho nước mắt rơi xuống.

Làm sao bây giờ?” Cô gấp đến mức kéo tay hắn, muốn hắn nghĩ biện pháp.

Lần đầu tiên thấy bộ dạng nhu nhược yếu đuối của cô, cảm giác đau lòng và không nỡ ở trong tim hắn từ từ mở ra, thành từng vòng gợn sóng, càng lúc càng lớn, càng lúc càng lớn… Hắn không ngăn cản được loại cảm xúc này lan tràn.

Nhận biết này khiến cho hắn lâm vào chấn động, hắn vẫn cho rằng cảm giác của hắn đối với cô là thích thú hơn là yêu, trên thực tế, từ trước tới giờ hắn cũng không nghĩ tới việc cùng với ai đó nói chuyện yêu đươcg, sở dĩ hắn lấy cô làm vợ, hoàn toàn là bởi vì thích thú với tính cáchhay thay đổi thú vị của cô.

Mà cô quả thực cũng không khiến hắn thất vọng, cuộc sống có cô, hắn mỗi ngày đều tuyệt luân vô cùng, nghe cô nói câu nào, làm một chuyện, nhìn vẻ mặt phong phú và ngôn từ cũng đủ để cho hắn vui vẻ cả ngày.

Nhưng mà, hắn chưa bao giờ nghĩ tới có một ngày hắn sẽ… Yêu cô!

Trang Tỉnh Tư thấy hắn không nói tiếng nào, nghĩ đến cục cưng thật sự bị cô “Chơi” rớt, cố nén đã lâu nước mắt cũng không nhịn được nữa rơi xuống.

“Oa… Tôi thật sự giết cục cưng của tôi, cục cưng của tôi không còn nữa!” Tiếng khóc này chỉ có thể dùng từ kinh thiên động địa để hình dung, giống như như vậy mới có thể biểu đạt cảm xúc cực kỳ bi ai của cô.

Phong Kiếm Trì bị tiếng khóc của cô đánh thức, hắn vừa lấy lại tinh thần vừa nhìn, chỉ thấy cô bé trước mắt đã sớm đau lòng khóc thành tiếng, tiếp tục nghe một chút trong miệng cô kêu gào câu gì đó, hắn có chút dở khóc dở cười.

“Tiểu Tư, đừng khóc!” Hắn muốn nói với cô đứa bé không có bị cô “Chơi” rụng, nhưng tiếng khóc của cô như sấm bên tai, hắn tin giờ nói gì cô cũng không nghe thấy. Hắn chỉ có thể đem cô ôm vào trong lòng, cho cô khóc đủ vốn.

“A Trì… Sao, làm sao bây giờ vậy? Cục cưng… Cục cưng có hận tôi giết nó không?”

Cô vừa khóc vừa nói một tràng, Phong Kiếm Trì là có nghe nhưng không có hiểu, hắn chỉ có thể vỗ vỗ vai cô, đợi cô bình tĩnh trở lại.

Rất lâu sau đó, cô cuối cùng đã bình tĩnh trở lại, vùi đầu vào ngực hắn rầu rĩ nói: “A Trì, chúng ta nhất định phải an táng cho con thật tốt.” Nói xong, cô lại nghẹn ngào. Đứa con thứ nhất của cô đã bị cô “Chơi” rớt, có lẽ cả đời này cô sẽ sống trong ân hận.

“Tiểu Tư, đừng đau lòng, em bé căn bản không có chuyện gì a!” Phải nói căn bản không em bé mới đúng.

Trang Tỉnh Tư ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy nước mắt lên.

“Làm sao anh biết?”

“Ách…” Cũng không thể thành thật nói cho cô biết, cô căn bản không có mang thai, thì làm sao có thể sinh non đây! “Ách… Bởi vì em không có chảy máu a!” Hắn tự nhận so với cô thông minh hơn rất nhiều, hẳn là không có lừa cô quá đáng nhỉ.

“Đúng rồi!” Cô đưa tay lau lung tung nước mắt, nước mũi, nhìn mãi không thấy giấy lau hay khăn mặt, cô tự tiện kéo áo sơ mi của hắn lau lau nước mũi, quệt quệt mặt, cô một cái khuôn mặt sạch, đổi lại hắn có một cái áo nhăn nhúm toàn nước mũi, nước mắt. “Anh có đôi khi vô cùng thông minh nha!”

Hắn không dám ngăn cản cô, tránh lại chọc đến “lông” cô, chỉ có thể bó tay để mặc cho cô lau, chờ sau khi cô lau xong, tâm tình ổn định rất nhiều, hắn mới tuyên bố, “Trước tiên em đi rửa mặt, đợi chút nữa chúng ta đến nhà em.”

“Cái gì? Tại sao phải về nhà?” Trang Tỉnh Tư xoa xoa con mắt sưng đỏ, có lẽ là vừa mới mất nhiều nước mắt lắm, hại cô bây giờ cảm thấy hai mắt khô khốc ngưa ngứa.

“Là về nhà mẹ đẻ.” Hắn không thích cô đem nơi đó trở thành “Nhà của cô”, cô đã gả cho hắn, nơi này mới là nhà của cô. Hắn kéo cô xuống tay không ngừng vân vê, “Đừng xoa.”

“Nhưng mà rất ngứa!” Cô bỏ tay hắn ra, tiếp tục dụi mắt.

“Mắt của em quá khô, chờ chút nữa anh sẽ nhỏ thuốc nhỏ mắt cho em, sẽ không ngứa nữa.” Hắn lại kéo tay cô xuống, đau lòng thấy mắt của cô đều bị cô dụi đỏ.

“Anh còn chưa nói vì sao phải về nhà?” Cô rất không muốn về, bởi vì cô sợ vừa về, ông nội lại sẽ bắt đầu tra tấn người bằng hàng tràng giáo huấn kia, cô không thể chịu nổi.

“Ông nội nói muốn gặp em.”

“Có cái gì đẹp?” Đã nhìn hơn hai mươi năm còn xem chưa chán à?

“Em về cho ông nội nhìn một chút thôi! Ông nói đã lâu không nhìn thấy em, vừa lúc anh cũng có công việc cần bàn.” Hắn dụ dỗ cô.

“Mới hơn hai tháng không gặp, có cái gì mà nhớ quá.” Tuy là oán hận như vậy, nhưng cuối cùng cô không tiếp tục tỏ vẻ phản đối.

Cont…