Không Bằng Gả Cho Anh – chương 7.2.

Edit: Lá Mùa Thu

Phong Kiếm Trì ngồi trên ghế sa lon ở phòng khách, tuy rằng trên tay cầm tờ báo, nhưng tâm tư lại không ở trên báo, hắn liên tiếp quay đầu lại xem đồng hồ trên tường, lại nhìn ra cửa, nhưng trước sau không thấy người hắn đang chờ.

Ngay khi hắn đang tính đi ra ngoài, dọc đường tìm kiếm một người thì cuối cùng cánh cửa cũng có điểm dịch chuyển. Hắn biết là cô, cho nên, hắn nhanh chóng giúp cô mở cửa.

Cửa vừa mở ra, nhìn thấy hắn nét mặt Trang Tỉnh Tư đứng ở ngoài cửa có chút dại ra, hoàn toàn không chuẩn bị tâm lý đối mặt với hắn.

“Tiểu Tư, anh có chuyện muốn nói với em.” Khó có được lúc Phong Kiếm Trì lấy thái độ nghiêm túc nói với cô, hắn cảm thấy hắn cần phải nói chuyện với cô, nói cho cô biết cô về muộn khiến hắn lo lắng rất nhiều, mà cô thậm chí cả điện thoại cũng không gọi!

Thật là đúng lúc, cô cũng có chuyện cần nói với hắn!

Cô gật gật đầu. “Tôi cũng có chuyện muốn nói với anh.” Giọng nói rất hiếm khi được nghiêm chỉnh như bây giờ.

“Chúng ta trở về phòng nói đi!”

“Oh!”

Đi vào cửa, Trang Tỉnh Tư có chút xấu hổ. Dù sao ở trong suy nghĩ của mình, nơi này đã không phải là phòng”Cô”.

“Tiểu Tư, ngồi bên này a!” Phong Kiếm Trì đứng ở cạnh cửa gọi, không có ý định vào phòng cô.

Trang Tỉnh Tư kiên trì xuyên qua phòng khách, tiến vào phòng ngủ, không đếm xỉa đến hắn vỗ vỗ bên cạnh giường ý bảo cô ngồi, cô đi thẳng ghế tựa trước bàn trang điểm ngồi xuống.

“Tôi ngồi ở đây là được rồi.”

Phong Kiếm Trì nhận thấy hành vi của cô có chút quái dị, lập tức nghĩ đến lời cô nói có chuyện muốn nói với hắn lúc trước, vì thế hắn mở miệng nói: “Em có chuyện gì muốn nói với anh?”

“Anh, anh nói trước đi!” Cô lại đá về cho hắn.

“Được rồi!” Phong Kiếm Trì thở dài, lại nói: “Tiểu Tư, gần nhất em thường rất khuya mới về nhà, khiến anh thực lo lắng.”

Trang Tỉnh Tư thần sắc quái dị nhíu mày. Hắn đang lo lắng cô? Vì cái gì?

“Taekwondo của tôi rất lợi hại, người xấu không dám động đến tôi đâu.” Nói xong, cô còn lấy tay vỗ ngực ra vẻ hùng dũng.

Phong Kiếm Trì sớm biết rằng cô sẽ nói như vậy, nhưng hắn vẫn không yên lòng.

“Dù sao em cũng là con gái, nếu người xấu dùng thủ đoạn ti tiện, em cũng không phòng được.”

“A!” Trang Tỉnh Tư có chút hoang mang. Đối với sự quan tâm của hắn, cô không biết nên hiểu là hắn quan tâm cô, hay là quan tâm “vợ” hắn, song, cô tin tưởng hẳn là vế sau.

“Sau này nếu muộn về nhất định phải gọi điện thoại cho anh, anh đón em, biết không?” Hắn quan tâm dặn dò.

“Sau này sẽ không.” Bởi vì bọn họ sẽ ly hôn, vậy hắn cũng không cần tiếp tục lo lắng cho cô nữa, hắn nên quan tâm vợ tương lai của hắn thì hơn.

“Vậy là tốt rồi. Đúng rồi, em có gì muốn nói với anh?”

“Tôi muốn… Tôi đã nghĩ rất lâu, về chuyện này, tôi rất nghiêm túc suy nghĩ rất lâu rồi, mới nghĩ một cách giải quyết tốt cho cả hai chúng ta…”

“Tiểu Tư, nói điểm chính.” Ngữ khí cô như vậy khiến cho hắn cảm thấy rất không yên tâm, cho tới bây giờ cô nói chuyện chưa từng ngoan ngoãn như vậy.

“Chúng ta ly hôn đi!” Cô rốt cục nói ra.

Nghe vậy, nét mặt Phong Kiếm Trì hiện lên vẻ không thể tin, sợ hãi, không biết phải làm sao, phẫn nộ, nhưng mà, hắn chỉ hỏi một câu nói, “Vì cái gì?” Hắn muốn biết đáp án, coi như thật sự sẽ mất đi cô, hắn cũng phải biết rằng hắn sai ở chỗ nào.

Trang Tỉnh Tư lần đầu tiên chứng kiến gương mặt lạnh kia trong thời gian ngắn mà biến hóa ra nhiều vẻ mặt như vậy, nhưng cô không có tâm tình thưởng thức, chỉ vì hình như cô thấy trên mặt hắn vẻ… Thương tâm?

Phải không? Hắn thương tâm sao? Hắn luyến tiếc cô sao? Có lẽ cô hoa mắt chăng?

“Ách… Anh cũng biết, tôi lấy anh là bởi vì anh đồng ý cho tôi cuộc sống tự do, mà anh cưới tôi cũng là bị ép buộc, anh bây đã có người trong lòng, tôi đương nhiên rất ngại tiếp tục làm kì đà cản trở hai người, cho nên, tôi quyết định ly hôn với anh, cho anh đi cưới mỹ nữ Italy!” Cô càng nói càng lớn tiếng, càng nói càng hỏa, cực kỳ tức giận mình đang bày ra bộ dạng hèn nhát này.

Bây giờ là cô vĩ đại tác thành cho hắn nha! Cô tại sao giống như tiểu tức phụ cùng hắn giải thích nhiều như vậy? Hẳn là hắn phải khóc quỳ gối trước mặt cô cảm tạ đại ân đại đức mới đúng của cô, sao hắn bày ra cái mặt cứt thế kia?

Thấy sắc mặt cô càng ngày càng thối, trong đầu hắn chỉ còn lại một suy nghĩ —— cô có phải có hiểu lầm gì hay không?

“Có phải tôi rất nhân từ không? Mau cảm cám ơn tôi đi!” Thấy hắn không nói chuyện, tâm tình của cô càng kém, ngẩng cao đầu, không cho hắn nhìn ra mất mát trong lòng cô.

“Olga Duy Á đúng là rất đẹp.” Phong Kiếm Trì chậm rãi nói.

“Đúng vậy! Không phải tôi đang muốn thành toàn cho hai người sao?” Không muốn tiếp tục nghe hắn nói cô ta thật tốt, Trang Tỉnh Tư tức giận nói.

“Có thể lấy được cô ấy là chuyện thực hạnh phúc.” Đáng tiếc hắn đối với cô ta một chút hứng thú cũng không có.

“Đúng rồi đúng rồi! Anh thực hạnh phúc!” Mẹ nó, ý của hắn không phải là nói cưới được cô không hay ho chút nào sao? Không biết cảm ơn là cái gì sao xú nam nhân!

Phong Kiếm Trì đã xác định 90% là cô đanh ghen, nhưng cô bé ngốc nghếch này hình như còn chưa biết cô đã yêu hắn rồi, còn lớn mật diễn tiết mục “Khổng Dung nhường lê”.

“Nhưng mà, có chuyện khiến anh cảm thấy rất phức tạp.” Hắn giả bộ bối rối nói.

“Cái gì?” Cô không kiên nhẫn hỏi.

“Các trưởng lão nhất định sẽ không đồng ý chuyện chúng ta ly hôn.”

“Làm sao anh lại ngốc như vậy? Chúng ta không tiên trảm hậu tấu sao? Nếu sự việc bại lộ, anh đổ hết trách nhiếm lên đầu tôi, dù sao đến lúc đó tôi cũng ở Ai Cập rồi, muốn mắng cũng là chuyện sau này.” Cô ra sức nói, nhưng thấy có vẻ không đúng, lại sửa lời nói: “Coi như bọn họ biết thì thế nào? Anh là thủ lĩnh nha! Sợ gì? Thủ lĩnh hắc đạo sợ đông sợ tây, vậy sao coi là anh hùng… Không phải, sao có thể coi là người của hắc đạo?” Đột nhiên nghĩ đến hắc đạo vốn không phải là anh hùng hảo hán gì.

“A! Em thật thông minh.” Hắn giả cười nói. Không nghĩ tới ngay cả điểm ấy cô cũng giúp hắn nghĩ.

“Hix!” Cô nguýt hắn một cái, cho hắn thấy vẻ khinh thường của mình, thật ra đối với sự khích lệ của hắn trong lòng cũng có chút toan tính, cô cũng cảm thấy tâm tư của mình càng ngày càng kín đáo.

“Em thật sự muốn đi Ai Cập như vậy sao?” Thật ra hắn không quên lời hứa của mình, chỉ là, Olga Duy Á đến Đài Loan làm khách, hắn cũng không thể mặc kệ cô ta, cho nên, hắn tính toán đợi Olga Duy Á quay về Italy sau đưa cô đi, không nghĩ tới cô đã đợi không kịp.

“Ừ.” Cô tùy ý gật đầu, không muốn tiếp tục đề tài này. Vừa nghĩ tới Ai Cập, cô sẽ nghĩ tới hắn không thực hiện lời hứa, vừa nghĩ tới hắn quên lời hứa của hắn với cô, liền nhắc nhở cô hắn không coi trọng cô đến mức nào, điều này làm cho trong lòng cô đau đau, rất khó chịu.

“Chỉ là, còn có một việc càng làm cho anh cảm thấy phiền não.” Nhìn ra thất vọng của cô cùng vẻ né tránh, hắn lập tức lại nói xảy ra vấn đề.

“Vấn đề của anh thật đúng là nhiều, xin anh nói một lần cho xong được không?”

“Chính là…” Hắn nhìn bụng của cô. “Em mang thai.” Hắn nói vô cùng chắc chắn.

“Cái gì?” Cô lập tức thét chói tai. Nói đùa gì vậy, vì sao cô lại mang thai? Tại sao cô lại không biết?” Tại sao tôi lại mang thai?”

“Chúng ta có viên phòng, viên phòng thì sẽ mang thai a!” Cô rốt cuộc có học khóa giáo dục giới tính không vậy? Ngay cả việc này cũng không biết!

“Anh gạt người!” Cô cảnh giác nhìn hắn, kỳ thật trong lòng đã có chữ tám phần tin tưởng.

“Anh cần gì lừa em?” Phong Kiếm Trì nhún vai, làm bộ già trẻ không gạt.

“Dù sao… Dù sao viêc này với chuyện chúng ta ly hôn cũng không có quan hệ!” Cô cứng miệng nói.

“Tại sao lại không có quan hệ gì? Anh không thể để con của anh lưu lạc bên ngoài.”

“Con sẽ không lưu lạc bên ngoài, tôi sẽ chăm sóc nó thật tốt.” Cô lớn tiếng phản bác. Hắn dám cả gan xem thường cô, tốt xấu cô cũng đã là mẹ trẻ con, làm sao có thể không chăm sóc con mình?

“Trẻ con nhất định phải ở trong gia đình hoàn thiện, bằng không rất dễ lầm đường lạc lối.”

“Sẽ không! Tôi sẽ không để cho con lầm đường lạc lối.” Hừ! Dù cho hắn nói cô không thể nào làm một người mẹ tốt, cô càng muốn cho hắn thấy, cho hắn biết một mình cô cũng có thể nuôi dạy được một đứa con ngoan.

“Đừng nói nữa, anh thấy hay là chúng ta không cần ly hôn đi!” Hắn giả bộ chịu nhịn bỏ những thứ yêu thích.

“A?” Trang Tỉnh Tư ngây dại, sao hắn dễ đổi ý như thế? Vì hắn người yêu mến, không phải hắn nên đấu tranh đến cùng sao? Huống chi hắn căn bản không cần phải đấu tranh, hắn chỉ cần nhận lòng “Hảo tâm” của cô là được rồi, thế nhưng hắn lại tự bỏ quyền, đây là chuyện gì?

“Đi thôi! Chúng ta đi tắm.” Hắn chuyển đề tài.

“A! Tôi đi ra ngoài trước.” Hôm nay cũng đủ mệt rồi, cô cũng phải đi tắm một cái, sau đó vui sướng ngủ một giấc. Chẳng qua, cô sợ mình không ngủ được, nghĩ đến đứa bé trong bụng, cô liền nhịn không được muốn cười trộm. Là con của hắn và cô! Cô không biết mình mong chờ có đứa bé như vậy.

Phong Kiếm Trì giữ chặt cô.

“Anh là nói chúng ta cùng nhau tắm.”

“Vì sao?” Cô kêu to.

“Em quên trong bụng em bây giờ đang có cục cưng, làm chuyện gì đều phải cẩn thận một chút, nếu em không cẩn thận trượt chân trong phòng tắm thì nguy rồi.” Hắn mặt không đỏ hơi thở không gấp nói.

“Nhưng mà cũng không cần khoa trương như vậy chứ?” Cô tin lời hắn nói, nhưng vẫn còn có chút kháng cự.

“Cẩn thận vẫn hơn, hơn nữa, anh nghe nói cục cưng trong bụng có thể cảm nhận được tâm tình cha mẹ, nếu hai chúng ta càng thân mật, cục cưng mới có thể khỏe mạnh lại vui vẻ.” Những lời này cũng chỉ có lừa được cô mà thôi.

“Thật ư?” Cô ngạc nhiên hỏi, nghĩ thầm điều này thật sự quá thần kỳ.

“Thật.” Hắn nghiêm túc trả lời.

Vì nghĩ muốn cục cưng khỏe mạnh và vui vẻ, Trang Tỉnh Tư ngây ngốc bị hắn quẹo vào phòng tắm, tắm lên tắm lên, liền tắm tới trên giường.

Cont…