Bộ phim thích nhất, mỗi lần đều khóc rất lâu …

Dịch Nhân cúi xuống nhìn Tịnh Ngôn, không biết phải dỗ dành cô như thế nào. Quả nhiên, khi tạo ra con người Thượng dế đã rất chú trọng đến nguyên tắc về sự khác biệt giữa nam và nữ.

“Thôi nào, em đừng khóc nữa.” Dịch Nhân lau nước mắt cho Tịnh Ngôn.

Bài hát trong bộ phim vang lên trong căn phòng, Tịnh Ngôn vừa ấn nút tắt trên điều khiển từ xa vừa xúc động nói, “Hai người yêu nhau như vậy tại sao không được ở bên nhau?”.

“Thật đáng tiếc, nhưng cả hai người đều có vấn đề.” Dịch Nhân đứng dậy và nói, “Đã khuya rồi, em có muốn ăn chút gì không?”.

Dịch Nhân kéo Tịnh Ngôn vào phòng bếp, đầu óc cô vẫn suy nghĩ đến những tình tiết trong bộ phim, Tịnh Ngôn hỏi, “Họ có vấn đề gì chứ?”

“Nếu muốn ở bên nhau thì ít nhất cũng phải nói nguyện vọng của mình ra chứ.” Dịch Nhân mở nắp vung nồi chóa và nói, “Cháo chim yến, em có ăn không?”.

“Lại ăn nữa ư? Anh định cho em béo phì hay sao? Em không thấy đói.”

“Em ăn một chút đi, cháo yến rất tốt cho da.” Dịch Nhân cảm thấy gần đây khẩu vị của Tịnh Ngôn không được tốt, chỉ duy nhất hôm trước Tịnh Ngôn cảm thấy ăn cháo rất ngon bởi vì hôm đó cô rất đói.

“Em thực sự không đói chứ?” Thấy Dịch Nhân nhiệt tình như vậy Tịnh Ngôn không nỡ từ chối đành phải gật đầu.

“Anh không ăn ư?” Tịnh Ngôn bê bát cháo lên ăn.

“Cháo chim yến ư?” Dịch Nhân lắc đầu nói, “Anh không ăn, nồi cháo này nấu cho em mà”.

“Sở dĩ Tiểu Nam không nói, bởi vì anh ta biết rằng anh ta mắc chứng bệnh nan y”, Tịnh Ngôn húp một ít cháo sau đó tiếp tục nói về bộ phim.

“Trước đó anh ta đã để mất rất nhiều cơ hội nên sau này mới hối hận.” Dịch Nhân khoanh hai tay đứng tựa vào bàn ăn, rất hiếm khi ông có được khoảng thời gian rảnh rỗi, Dịch Nhân đứng nhìn Tịnh Ngôn ăn cháo và nói chuyện về bộ phim, Dịch Nhân cảm thấy cuộc sống rất hạnh phúc.

“Lúc đầu cả hai người còn rất trẻ nên họ cho rằng còn rất nhiều thời gian để lãng phí”.

“Thực ra không phải như vậy, có một số người vừa mới buông tay ra là không nhìn thấy đâu nữa.” Dịch Nhân mỉm cười nói.

Tịnh Ngôn bỏ thìa xuống ngẩng đầu lên nhìn Dịch Nhân, “Làm thế nào bây giờ, em muốn dựa vào người anh”.

Dịch Nhân hỏi lại, “Em muốn anh ngồi bên cạnh em phải không?”.

Tịnh Ngôn không trả lời, cô chau mày nhìn Dịch Nhân, “Đợi chút, dường như em đang buồn nôn…”, chưa kịp nói xong, Tịnh Ngôn vội vàng chạy đến bồn rửa bát nôn ra toàn bộ những gì vừa mới ăn”.

“Tịnh Ngôn”, Dịch Nhân giơ tay ra đỡ lấy người Tịnh Ngôn, đây không phải là lần đầu tiên Dịch Nhân nhìn thấy Tịnh Ngôn nôn, nhưng lần nào ông cũng thấy rất xót xa.

Sau khi Tịnh Ngôn xúc miệng xong, cô nhìn Dịch Nhân và nói, “Em không sao đâu”. Cô cảm thấy rất xấu hổ vì thỉnh thoảng lại nôn trước mặt Dịch Nhân.

“Em có muốn ăn gì nữa không? Em đã nôn hết mọi thứ ra rồi”.

Dịch Nhân rất muốn Tịnh Ngôn ăn thêm chút nữa, nhưng thực tâm ông không muốn nhìn thấy cô nôn lần nữa, cô cũng cảm thấy xấu hổ vì đã nôn trước mặt Dịch Nhân.

“Em không ăn nữa.” Tịnh Ngôn kiên quyết từ chối.

Nhìn vẻ mặt lo âu của Dịch Nhân, Tịnh Ngôn liền nói, “Anh ăn một chút được không?”.

“Thôi được, bỏ chổ cháo thừa đó đi, ngày mai Mai sẽ nấu tiếp.”

Tịnh Ngôn lấy chiếc thìa mới múc một thìa cháo nóng đưa lên miệng Dịch Nhân và nói, “Anh ăn một chút đi, cháo yến rất tốt cho da”.

Khi hai người ăn xong, đêm đã về khuya, đèn trang trí bên ngoài đã tắt từ lúc nào, bên ngoài trời tối đen, không khí trong phòng ấm áp, Tịnh Ngôn bắt đầu cảm thấy hai mí mắt nặng trĩu.

“Em ngủ đi.” Dịch Nhân vừa rửa bát vừa nói với Tịnh Ngôn.

Tịnh Ngôn rất vui vì rất hiếm khi được ở bên Dịch Nhân lâu như thế này nên cô không muốn lên giường ngủ một mình, cô đến sau lưng vòng tay ôm lấy Dịch Nhân, áp sát má vào tấm lưng ấm áp của Dịch Nân và nói, “Chúng mình cùng đi ngủ, chỗ bát đó sáng sớm mai em sẽ rửa”.

“Chỉ 5 phút là anh rửa xong thôi.”

“Vậy thì em sẽ đợi anh.”

“Em mà như vậy anh sẽ rất khó rửa.” tay của Dịch Nhân đẩy bọt xà phòng, ông không quay người lại cười và nói vợi Tịnh Ngôn.

Lưng của Dịch Nhân rộng và ấm áp, nhịp tim đập rất đều đặn giống như khúc hát ru khiến Tịnh Ngôn cảm thấy rất dễ chịu.

Dịch Nhân không nói gì, toàn thân không cử động.

“Dịch Nhân!” Nhịp tim cùa Dịch Nhân đập nhanh hơn, Tịnh Ngôn ngạc nhiên ngẩng đầu lên hỏi, “Chuyện gì thế?”.

Dịch Nhân mỉm cười nhưng có vẻ miễn cưỡng, “Không biết, hình như em quá gợi cảm khiến tim anh bỗng đập mạnh hơn”.

“Anh đang nói gì vậy?” Tịnh Ngôn cảm thấy lo lắng, mặt đỏ bừng.

“Em yên tâm, anh bảo dảm kiềm chế được mình.” Rửa xong Dịch Nhân lau khô bát và nói với Tịnh Ngôn, “Em lên giường ngủ trước đi, đừng ôm chặt anh như thế, anh không chịu được đâu”.