“Anh Thành, có người gây sự ở phía Bắc, bọn Phạm Đông”. Nghe Tiểu Vương nói xong, anh lập tức đứng lên, mặt tỏ vẻ sừng sộ.

“Không phải lần trước đã cảnh cáo rồi à?” Tôi kéo tay anh, cúi nhìn tôi một cái, nắm tay anh lỏng hơn.

“Cảnh Dịch, mày trông Bông cúc nhỏ, Nhan Minh gọi mấy thằng theo tao”.

“Em không ở lại đây đâu, em sợ lắm!” Anh định vứt tôi lại đây, tôi nắm chặt tay anh không bỏ ra, kiên quyết nói.

“Bông cúc nhỏ, có phải là đi xem kịch đâu, em vẫn phải ở đây, đừng đi làm phiền đại ca.” Âu Cảnh Dịch kéo tôi ra, hơi khó chịu.

“Âu Cảnh Dịch, tôi không phải hoa trong nhà kính, mọi người đừng coi tôi là bình hoa!” Tôi không chịu nổi ánh mắt thương hại của họ dành cho tôi, Lý Hoa Thành nhìn tôi, vẫn kiên quyết.

“Cảnh Dịch ở lại trông nó, Nhan Minh, đi.” Anh cúi xuống hôn lên trán tôi, đi khỏi phòng.

Trong phòng, chỉ còn lại tôi và Âu Cảnh Dịch, tôi cắn môi, co gối ôm chặt đầu. Âu Cảnh Dịch thì khoá trái cửa phòng, ngồi yên cạnh tôi.

“Bông cúc nhỏ, đại ca yêu em, thì mới không để em xuất đầu lộ diện.” Hơn mười phút sau nó mới nói.

“Vì sao không để tôi lộ diện? Tiểu Quyên, bọn Ớt xanh đỏ ấy thì sao?” Tôi ngước lên nhìn, trong mắt toàn buồn bực…

“Đại ca làm gì không phải em không biết, bọn Ớt dám chém người, còn em dám không?” Nó đốt thuốc.
“Đại ca càng ngày càng có địa vị, đắc tội hay làm khó chịu càng ngày càng nhiều người, chả nói người ngoài mà ngay cả người trong tay mình cũng phải đề phòng.” Anh ta nhổ ra bụm khói thuốc, nói lạnh lùng, mất hẳn vẻ cợt nhả bình thường.

“Trên giang hồ đã đồn rồi, đại ca có con bồ yếu ớt như cành hoa chỉ búng phát là nát. Em bảo em ra mặt, rồi để người ta bắt mất thì đại ca biết làm sao?”

Anh sẽ ra sao? Tôi không biết… Âu Cảnh Dịch rất ít khi gần tôi, rất ít nói chuyện với tôi. Tôi nghe xong, cảm thấy buồn bã, không biết nên làm gì… Nhìn đồng hồ, Lý Hoa Thành đi đã sắp nửa tiếng, tôi bắt đầu lo lắng, tôi muốn tìm anh quá.

“Âu Cảnh Dịch, tôi muốn đi tìm anh Thành”

Anh ta bất mãn huýt sáo “Tôi vừa nói rồi, không hiểu à?”

Tôi hằn học nhìn nó “Hiểu tôi cũng vẫn đi. Mọi người nói tôi yếu ớt, tôi không phải là cần học hỏi ư? Vĩnh viễn nhốt tôi trong cái lồng son này làm con sẻ lông vàng, sẽ chả bao giờ có tác dụng. Tôi là gánh nặng đây tôi chỉ càng ngày càng nặng mà thôi” Giận dữ nói một hồi.

“Tôi chỉ theo anh ấy, tôi học cách sống của các người, không được sao?”

Âu Cảnh Dịch ngẩn ngơ mất một lúc, lắc đầu “Tôi mà cho em đi, đại ca chém chết tôi”.

Tôi nắm chặt cái ly thuỷ tinh “Mày không cho tao đi, tao kêu mày hiếp dâm tao, mày dám tin không?”

“Hả…” cằm nó rơi xuống đất.

“Mày bảo đại ca tin lời tao hay tin mày?” Tôi thách thức, lạnh lùng nói.

“Thôi được, đi thì đi. Có lẽ cũng đã giải quyết xong rồi, nhưng em phải đi theo đằng sau tôi đấy, không được cách xa quá.”

Hắn thở dài đứng lên, rút thanh dao từ sau lưng ghế sô pha ra.

“Tao cũng không phải trẻ con ba tuổi.” Tôi cởi tấm áo khoác của Lý Hoa Thành ra, sải bước ra khỏi phòng, Âu Cảnh Dịch lại đi theo sau lưng tôi. Ra khỏi phòng, tôi đi ra phía bắc, mỗi bước chân đi tim đập càng mạnh, quán pub không lớn.

Đi từ tầng ba xuống tầng hai khu Bắc, vài phút mà thôi, tôi thì càng bước đi càng khó khăn, bước sau khó nhấc chân hơn bước trước. Đi đến trước khu Bắc, tôi nghe thấy bên trong rất ồn ào.

Âu Cảnh Dịch chau mày, một tay giữ trên cửa “Bông cúc nhỏ, hay là đi về đi thì hơn, bên trong đang hỗn loạn lắm”.

Tôi kiên quyết lắc đầu, gạt tay nó ra, mở mạnh cánh cửa, nhìn thấy một cảnh tượng mãi mãi không thể nào quên.

Cửa vừa mở, trong sảnh lớn hơn hai chục người đều ngoái nhìn tôi, và tôi, tôi nhìn thấy một Lý Hoa Thành xa lạ, sát khí đằng đằng tay cầm xích sắt, chân giẫm lên mặt một người đang nằm dưới nền nhà.

Anh ngoái đầu nhìn thấy tôi, đôi mắt vừa kinh hãi vừa giận dữ. Bỗng nhiên, Âu Cảnh Dịch đưa tay giật mạnh tôi “Cẩn thận!” Một chai thuỷ tin vỡ bay thẳng từ trước mặt đến đập bốp vào trán tôi… Máu từ đầu tôi chảy thành mành xuống, đau đớn từ đầu xuống.

“Bông cúc nhỏ, tóm lấy con đấy!” Một người tuổi chạc Lý Hoa Thành hét lên, vài đứa xông đến. Tôi còn chưa kịp phản ứng Âu Cảnh Dịch đã lôi tôi ra sau lưng, khai đao, máu tung tán loạn trước mắt tôi…

“Bảo vệ chị Hai” Nhan Minh và đồng bọn xông tới, bao vây tôi. Hiện trường rất hỗn loạn, không biết ai là ai nữa, cũng chả biết ai là địch ai là thù, đột nhiên Âu Cảnh Dịch kêu khẽ, máu ở tay trái chảy ra.

“Âu Cảnh Dịch!” Tôi quên vết thương của mình, ôm lấy tay hắn, hắn hất văng tay tôi ra.

“Đứng ra đằng sau tôi ngay, đứng im đấy!”

Nhan Minh thay hắn chống đỡ, hắn vội vã kéo tôi lùi vào góc tường, che cho tôi phía sau. Lại một tiếng kêu ai oán, tôi thấy Lý Hoa Thành cầm ghế, tàn nhẫn đập mạnh vào thằng côn đồ đã kêu bắt tôi lúc trước, kéo dây xích sắt, choàng lên cổ nó, dùng lực siết mạnh, thằng người đó mặt trở nên xanh lè.

“Phạm Đông, bảo bọn nó dừng tay!” Anh hung hãn nói, sát khí lạnh lùng.

“Dừng, dừng, dừng…tay” Phạm Đông giãy giụa, hai chân đạp đạp đất, nói hổn hển.

Hai băng đảng ngừng chiến, thủ hạ của Phạm Đông nắm chặt vũ khí, mắt nảy lửa nhìn chúng tôi.

“Thằng nào đập chị Hai?” Lý Hoa Thành không nới lỏng xích sắt, mắt lạnh lùng quét khắp sảnh, thấy đầu tôi toàn máu, giọng anh gằn lại.

Một thằng đàn em hạng bét, ấp úng chui ra nhận, Lý Hoa Thành thả lỏng sợi xích trong tay, đá Phạm Đông sang chỗ Hải Hổ, rồi cầm ghế, mặt u ám đi tới thằng kia, tôi nhìn chiếc ghế sắt trong tay anh được nâng lên, bổ thẳng vào thằng kia. Thành đạp vào mặt thằng ôn, nó tránh không kịp, lăn xuống cầu thang.

Thành ngoái lại, lôi áo thằng Phạm Đông lên “Mày cút, lần sau để tao thấy mày, tao kệ mày có là con nuôi của đại ca Long ngày xưa đi chăng nữa…”

Phạm Đông chệch choạng bước ngã, lũ thủ hạ vội vàng lôi hắn đi, Phạm Đông xoa xoa cổ, đột nhiên cười lạnh lẽo: “Lý Hoa Thành, mày đừng doạ, con bồ mày lộ mặt rồi, tao xem mày bảo vệ nó được mấy lâu nữa?”

Còn lại bãi chiến trường ngổn ngang, bàn ghế đều lỏng chỏng, máu… thì kinh hãi dây khắp nền nhà.
Không ai nói gì, tôi cởi áo mình, buộc vết thương dài trên tay Âu Cảnh Dịch lại, hắn đã định thần lại được phần nào. Hắn đi chầm chậm ra trước mặt Lý Hoa Thành, giấu đau nói: “Đại ca, là do em…”

“Là em, em đòi Âu Cảnh Dịch đưa ra đây, anh đừng mắng nó” Tôi vẫn đứng chỗ cũ, nói.

Tôi biết Lý Hoa Thành bây giờ rất phẫn nộ, khi anh giận dữ, anh không bao giờ nói.

Lý Hoa Thành liếc nhìn Âu Cảnh Dịch, kêu ngồi xuống, rồi đi đến trước mặt tôi, hai mắt nảy lửa…

“Bốp!” một tiếng, anh ta tát cho tôi một cái mạnh.

“Đại ca!” Âu Cảnh Dịch vừa sợ vừa hãi đứng dậy, những anh em khác cũng kinh ngạc nhìn Lý Hoa Thành, nhưng không dám can.

“Mày có biết mày đã làm gì không?” Thành gầm lên, tôi ngược lại mở to mắt, cái rát bỏng trên má làm tôi không biết nói gì, trong đầu óc trống rỗng chỉ cảm thấy rất đau.

“Mày có biết không, Âu Cảnh Dịch có thể chỉ vì một dao đó mà phải nằm viện?”

“Vì sao mày không nghe lời tao? Vì sao hả? Vì sao hả? Vì – Sao – Hả?”

Thành nộ khí xung thiên, hét to, hỏi ba bốn lượt, câu cuối là gào.

“Đại ca, chị Hai đang bị thương, đại ca nhẹ tay thôi!” Hải Hổ cầm kiếm đi tới trước tôi, kéo tay Lý Hoa Thành đang bóp chặt vai tôi ra, khuyên giải. Trong mắt Thành hơi có chút áy náy, buông tôi, không có tay anh tôi trở nên mềm rũ, đầu, mặt, tim toàn là đau đớn, tôi ngã sụp xuống đất, quỳ trên đất, tôi nhỏ nước mắt xuống.

Lý Hoa Thành kêu lên, rồi cúi đỡ tôi lên.

“Xin, Lỗi…” Nói xong, tôi loạng choạng tự đứng lên, cắn chặt răng, lao ra ngoài cửa. Nhan Minh đưa tay định giữ tôi lại, tôi gạt nó ra, tôi chạy trối chết, chạy xuống lầu, chạy ra khỏi pub…

“Bông cúc nhỏ, chơi cái này không?” Lam ngắt điếu thuốc, tay miết quân mạt chược, cười hỏi tôi.

“Em không biết chơi!” và tôi cũng không muốn chơi, rót ly nước cho Lam, tôi đứng bên.

“Mày á, còn định giận thằng kia bao lâu nữa? Ngày nào nó cũng qua nhà chị, bực chết đi được.” Nhân lúc bạn chơi chưa đến, Lam kéo tôi, hỏi.

“Em đâu có giận, chỉ là không muốn làm gánh nặng của anh ấy!”

Tôi đến ở nhà Lam đã một tháng, hôm đó tôi mang vết thương, choáng váng chạy khỏi pub, chút nữa đã bị taxi cán chết, may quá Lam vừa đi qua đã kéo tôi về đây.

Tôi ở lại, tôi sợ… tôi sợ phải thấy lại gương mặt phẫn nộ của Lý Hoa Thành, sợ anh lại giơ tay tát tôi…

“Sợ làm thành gánh nặng của nó không phải là trốn nó, mày phải học cách trở nên mạnh mẽ, như chị đây này!” Lam nhếch mày, nói.

“Em không thể học được, lần đầu tiên muốn học, đã làm cho Âu Cảnh Dịch bị thương” Cái vết máu kinh sợ đó tôi khó quên.

“Thằng Thành vội vã quá, không sao, mày cứ theo chị, sẽ biết thôi.” Lam nhìn đồng hồ. “Quái lạ, sao cả ba đứa kia đều đến muộn nhỉ?”

“Chị Lam, Âu Cảnh Dịch bảo, Hoa Thành không chỉ phải phòng người ngoài, ngay cả người thân tín cũng phải phòng, là sao?”

“Thế mới bảo mày ngốc! Nó mới hai mươi tuổi, leo lên đến chức bây giờ, đương nhiên có những người không phục! Ngay cả thằng Phạm Đông dạy mãi không khôn kia cũng thế, là một ví dụ, nếu nó không phải là con nuôi của đại ca Long, chị cũng muốn cho nó vài cái tát.”

“Vì thế mới bảo mày phải trở nên cứng cỏi, giờ còn theo Hoa Thành thì mấy thằng Âu Cảnh Dịch kia còn bảo vệ mày, ai biết đâu một mai có đứa tạo phản, bắt cóc mày đi thì sao?”

“Âu Cảnh Dịch không bao giờ như thế”.

“Ừ, thằng nhóc Dịch thì không, thế người khác thì sao?” Đột nhiên Lam im bặt, ra dấu trên môi bắt
tôi im lặng, đứng dậy nghe ngóng ngoài cửa. Nhìn bộ dạng của Lam, ngậm mồm nhìn lén qua khe cửa, không nhìn thấy ai nhưng nghe thấy tiếng nói, tiếng của đàn ông, tiếng của rất nhiều đàn ông…

“Chết mẹ nó rồi!” Lam kêu khẽ, kéo tôi vào toa-lét, rút hai con dao từ trong phòng cất đồ ra.

“Làm gì đấy?” Tôi cầm dao, run rẩy hỏi.

“Chị quên đây là địa bàn của Tống Quý, chết mẹ!”

“Bông cúc nhỏ, chưa chém ai bao giờ à?” Tôi lắc đầu, nhìn chị, Lam đột nhiên cười chán nản.

“Ngày xưa chị cũng thế, theo đại ca Long rồi phải học theo, bởi chị không muốn làm gánh nợ” Gánh nợ?
Lam ngày xưa cũng là gánh nợ ư? Tôi nhìn đôi tay nõn nà của Lam, và những vết chân chim ở đuôi mắt… Gương mặt Lam đột nhiên hiện những bể dâu.

“Đi, nhớ nhé, thấy người là chém! Mày muốn sống, mày phải ác!” Lam kéo tay tôi, tôi run rẩy lắc lắc đầu, đứng ở chỗ cũ không dám cử động. Lam lại nói “Mày không đi, mày có biết hậu quả sao không?” Tôi lắc đầu.

“Mày là bồ thằng Hoa Thành, tao là bồ đại ca Long, bị tóm rồi, nhẹ nhàng nhất là bị cưỡng hiếp tập thể, còn xấu nhất là cả Hoa Thành lẫn đại ca Long đều mất mạng.”

Giọng Lam rất bình tĩnh, bình tĩnh như thể đó quá bình thường. Sẽ mất mạng cả Thành ư? Tôi không, tôi không thể làm gánh nặng…

“Vì thằng đàn ông của mày, gắng lên!” Nói xong, Lam đạp cửa xông ra, quả nhiên ngoài cửa đã có người rồi.

Lam chửi một tiếng, dao hoa tán loạn, một tiếng kêu nhỏ, một người ngã xuống…

Tôi chạy bạt mạng ra khỏi cửa, đột ngột có người chắn đường, tóm áo tôi giữ lại, tôi kêu lên nghe thấy Lam hét.

“Vì Lý Hoa Thành!” Lam bị một người níu chặt.

Vì Lý Hoa Thành, vì Lý Hoa Thành! Người đang giữ tôi kêu lên một tiếng, buông tay.

Hắn chắc không ngờ rằng, bông cúc nhỏ dính máu…

Tôi xông đến bên Lam, đẩy chị ra, người đang giữ Lam cầm vỏ chai rượu đập vỡ đập xuống, tôi chỉ cảm thấy lưng tôi đau buốt, suýt nữa ngất xỉu.

Lam giằng người đó ra, kéo tôi chạy trối chết, trong ý thức mơ hồ, cái vực tôi chạy chỉ là câu nói vang trong tai:

“Vì – Lý – Hoa – Thành!”

Lam chạy được. Tôi thì không….

Tôi ngất đi, xảy ra chuyện gì sau đó, tôi đã hoàn toàn quên.

Khi tỉnh lại, trên người không phải là quần áo của tôi nữa, là của Âu Cảnh Dịch… dưới quần áo của Âu Cảnh Dịch, tôi trần truồng.

Hắn đang ôm tôi, mắt đầy nước… liên tục nói với tôi: Xin lỗi, xin lỗi…

Tôi chỉ thấy hạ thể đau đớn kinh khủng, lưng cũng đau giật.

“Bông cúc nhỏ, xin lỗi, tôi đã đến muộn…” Hắn khóc, Âu Cảnh Dịch quỳ xuống úp trên người tôi, ôm
lấy đầu khóc nức nở.

Trên người hắn cũng chi chít vết thương.

“Âu Cảnh Dịch, thế còn Lý Hoa Thành đâu?” Tôi gắng ngồi dậy, kéo áo lên che người, thều thào.

“Anh Thành mang một đám khác đi tìm chị Hai…”.

Họ chia thành ba tốp, tìm khắp Cao Hùng.

“Âu Cảnh Dịch, mang, mang tôi về, đừng… đừng nói với anh Thành rằng…” Nói đến đây, nước mắt tôi chảy ra tràn trề, đứng dậy, tôi lần ra cửa, ngoài cửa là bọn thủ hạ của Âu. Bọn họ đều phẫn nộ nhưng imlặng…

“Tôi có phải là chị Hai của các bạn không?” Tôi nhìn vào mắt họ, bình thản hỏi. Họ đều gật đầu, lần lượt, kiên quyết…

“Tốt, thế thì việc ngày hôm nay xảy ra, ngoài chúng ta, không được hé cho ai biết.” Tôi không muốn lại… trở thành gánh nặng làm mệt mỏi Lý Hoa Thành nữa.

“Chị Hai…” Họ kêu lên, giận dữ, nhưng không dám nói.

“Tôi xin mọi người…” Họ rưng rưng gật đầu.

Ai nói trong đêm tối không có ánh sáng? Những người bạn bè này có nghĩa khí, đó là ánh sáng…

“Âu Cảnh Dịch, mang tôi về, tôi mệt quá…” nói hết, tôi ngã xuống, lại một lần nữa mơ hồ, mất ý thức…