Không Bằng Gả Cho Anh – chương 5.1

Edit: Lá Mùa Thu

Thư phòng của Phong gia, vốn là cấm địa riêng thuộc về Phong Kiếm Trì, bây giờ có một người dám xông vào, mà kẻ xông vào đang nghênh ngang ngồi trên bàn làm việc của hắn, quơ quơ một cặp chân dài.

“Này!” Trang Tỉnh Tư nhàm chán gọi Phong Kiếm Trì đang chìm trong công việc. Mấy ngày nay cô đã có thói que bám dính lấy hắn, bởi cô muốn hỏi hắn về việc chuẩn bị đi Ai Cập, nhận ra dùng hắn rất hay, so với tự mình tìm hiểu thì tốt hơn rất nhiều.

“Tiểu Tư, chúng ta đã kết hôn rồi, em có thể đừng gọi tôi như vậy không?” Phong Kiếm Trì chân thành đề nghị, rõ ràng là chồng của cô, cả ngày cô cứ gọi này này này như vậy thật khó nghe qua, nhưng cũng đã hơn mười ngày, cô vẫn chưa sửa được.

Cô nhíu mày, “Nhưng tôi còn chưa nghĩ ra nên gọi anh là gì! Bởi tên anh thật sự quá khó nghe.” Cô đang suy nghĩ rất nghiêm túc vấn đề này, nhưng cho tới bây giờ, cô vẫn chưa nghĩ ra, gọi “này” có lẽ thích hợp hơn.

“Tên của tôi rất khó nghe?” Cuối cùng hắn cũng đem tầm nhìn dứt ra khỏi màn hình máy tính, hắn sống ba mươi ba năm, lần đầu tiên có người ngại tên của hắn khó nghe.

“Chính là!” Nàng nói rất hùng hồn. “Tôi đã nghĩ mấy cái tên, nhưng nghĩ tới nghĩ lui không phải “đồ điên” thì là “hạ tiện”, thật sự rất khó nghe a! Sau tôi lại muốn dùng một chữ cuối trong tên của anh, có thể gọi là tiểu trì, a trì, nhưng lại nghe rất ngốc, vừa nghe đã thấy không phải người thông minh, cho nên tôi bỏ cuộc.” Cô rất nghiêm túc giải thích, chứng minh mình đã suy nghĩ rất cẩn thận.

Nghe vậy, hắn chỉ cảm thấy buồn cười, cầm lấy bình cà phê muốn tiếp tục lấy một ly cà phê Lam Sơn đặc, dốc ngược cũng chỉ còn mấy giọt tàn nước, không cần nghĩ cũng biết nhất định lại bị cô biến trở thành cà phê sữa uống sạch rồi.

Hắn nhấm loa điện thoại, gọi người mang vào, một bên giúp cô nghĩ kế, “Gọi là chồng thì như thế nào?” Có chút chọc ghẹo đắc ý, hắn biết cô nhất định sẽ không chịu.

“Tôi cũng muốn, tôi còn muốn thêm kem vani!” Không để ý tới đề nghị của hắn, cô gào lên khi hắn đang ngắt điên thoại.

Phong Kiếm Trì không đồng ý lắm nhìn cô nói: “Tiểu Tư, em gần đây uống quá nhiều cà phê, như vậy không tốt cho cơ thể.”

“Tôi nào có, anh cũng uống rất nhiều a! Mỗi lần tôi đều uống như anh.” Trang Tỉnh Tư trái lại lên án hắn.

Phong Kiếm Trì bất đắc dĩ trong lòng thở dài, mỗi lần hắn chỉ uống một tách, còn lại tất cả những thứ khác cô đều bao hết.

“Thế nào? Gọi chồng được không?” Hắn đem câu chuyện kéo về. Nếu bị cô gạt đi, chắc mãi không kết thúc.

“Chồng?” Cô nghiêng đầu trầm tư suy nghĩ, sau đó vẻ mặt chán ghét lắc đầu.”Không cần, lừa gạt!”

“Vậy em muốn gọi tôi là gì?” Hắn tốt bụng hỏi.

“Tôi còn muốn nghĩ.” Cô thật sự gặp nhiều rắc rối!

“Đừng nghĩ, em cũng không thể cả đời đều gọi tôi là “này” chứ?”

Cô cảm thấy như thế cũng không sao cả! Chỉ là, nếu hắn không thích…

“Vậy thà rằng gọi anh là A Trì, được không? A trì?”

Một cái nick name chẳng thông minh chút nào, nhưng nếu chỉ có cô gọi hắn như vậy, hắn có thể đồng ý.

“Được, em thích là tốt rồi.”

Trang Tỉnh Tư vừa lòng gật đầu. Cùng hắn sống hơn mười ngày, cô phát hiện chỉ có ở trước mặt mọi người hắn mới có gương mặt lạnh lùng, khó trách trong hội những người đó sợ hắn như vậy.

“A trì.” Cô vô cùng biết nghe lời, ngay lập tức đã gọi lưu loát. “Sao anh trước mặt người khác lúc nào cũng bày ra vẻ mặt khó ngửi đến vậy?”

“Tôi không bày ra khuôn mặt khó ngửi >_<." Phong Kiếm Trì hết sức nghiêm chỉnh biện bạch cho mình, hắn nghĩ đáng ra phải gọi là "vẻ mặt giận giữ", mà không phải "mặt cứt" .

"Cái rắm!"

"Mặt của tôi vốn đã như vậy, hơn nữa, chỉ có người ngốc mới lúc nào cũng cười."

"Anh xem, bây giờ anh đang bày ra cái mặt thối hắc!" Bị bắt gian tại chỗ, còn dám phủ nhận.

"Tiểu Tư, không thể nói lời thô tục." Phong Kiếm Trì bất đắc dĩ nhìn nàng một cái.

Trang Tỉnh Tư phồng to hai gò má, không phục hừ một tiếng.

"Này! Cuối cùng thì chúng bao giờ mới đi Ai Cập a?" Cô đã muốn đợi không kịp, nhớ đến hôm đó bị tiêm, bây giờ cô vẫn còn cảm thấy đau đây này! Nếu không phải vì đi Ai Cập, có chết cô cũng không muốn bị tiêm, nhưng tới hôm nay đã một tuần lễ trôi qua, hắn không có chút xíu biểu hiện chuẩn bị xuất phát. "Nếu bây giờ anh mới nói với tôi là không không rảnh, tôi sẽ giết anh!" Cô mắt lộ sát khí.

"Đừng kích động, tôi cam đoan chúng ta nhất định sẽ đi."

"Vậy là tốt rồi." Bằng không cô chịu đau tiêm một phát trở thành công cốc. "Khi nào thì đi a?" Thần thần bí bí, mấy ngày liền kỳ cũng không chịu lộ ra, hành lý của cô đã sớm đóng gói xong xuôi, còn hắn một điểm động tĩnh đều không có, nếu không phải hắn nói muốn dẫn cô đi Ai Cập, cô đã sớm cho hắn một cái tát "Ba"…

Phong Kiếm Trì trong lòng đánh giá một chút mới nói: "Ngày kia."

"Có thật không?" Trang Tỉnh Tư hưng phấn thét chói tai.

"Thật." Nếu cô ấy đến ầm ĩ làm phiền hắn, hắn nghĩ có thể xuất phát sớm hơn.

Hưng phấn đi qua, Trang Tỉnh Tư ngoan ngoãn ngồi xuống chỗ riêng của cô, đôi chân dài ở bên cạnh bàn đung đưa.

Thật vất vả mới yên tĩnh được một thời gian ngắn, cô lại có vấn đề.

"A trì,anh có từng nghĩ sẽ rời khỏi hắc đạo?" ?

Phong Kiếm Trì ngỡ ngàng trong chốc lát, sau đó mới hiểu ra trong lời cô hắc đạo chỉ Tứ Phương.

Tứ phương từ trước đến nay đều quang minh chính đại, không biết từ khi nào lại biến thành hắc đạo? Nhưng mà… Quên đi, để cho cô hiểu lầm cũng không sao! Bởi phản ứng của cô khiến hắn thấy rất vui vẻ.

"Không muốn." Hắn một mực gạt bỏ.

"Thật sự không cần? Anh ưu tú như vậy, còn sợ gì tìm không được công việc khác sao? Tin tôi đi, dáng vẻ anh cũng không tệ lắm, không bằng anh xuất đạo làm minh tinh, tôi làm người đại diện của anh, anh đồng ý không?" Cô ca ngời hắn, một lòng muốn hắn phát triển theo hướng "Chính đạo" .

"Không cần." Hắn muốn thấy cô sẽ có phản ứng gì.

"Ít nhất anh cũng phải suy nghĩ một chút chứ!" Sao lại có thể từ chối nhanh như vậy, hại cô một chút thời gian ảo tưởng cũng không có.

"Không phải tôi quá già để làm minh tinh rồi sao?" Phong Kiếm Trì liếc cô một cái. Thì ra vợ hắn biến hắn thành một kẻ không biết làm ăn, không có sự nghiệp, lại còn đi khuyên hắn dựa vào bề ngoài để kiếm tiền.
Trang Tỉnh Tư lầm tưởng hắn đã có chút mềm lòng, lại càng liều chết tiếp tục diễn thuyết "Anh nghĩ mà xem, sau khi làm đại minh tinh, sẽ có bao nhiêu mỹ nữ tự động đưa tới cửa, chắn cũng đỡ không nổi đâu! Đây không phải rất tuyệt vời sao?"

Phong Kiếm Trì đột nhiên có chút mất hứng, cô không chỉ muốn hắn bán đứng nhan sắc, còn không thèm quan tâm muốn đẩy hắn cho người phụ nữ khác, đây quả thực… Có thể nhịn, không thể nhịn!

Sống ba mươi mấy năm, hắn lần đầu tiên bỏ qua cảm giác như thế này.

"Tiểu Tư, dừng đề tài này lại ở đây." Nếu không hắn sẽ nhịn không được đem cô ném ra ngoài thư phòng.

Trang Tỉnh Tư trì độn phát hiện hắn không đồng ý, nhưng cô lại không sợ chết tới gần hắn nói: "Không nói thì không nói, có gì phải sợ, người mặt cứt!"

Phong Kiếm Trì vừa nghe, vẻ mặt căng thẳng lại dãn ra. Hắn thật không biết rốt cuộc trong óc cô gái này chứa những gì, lại có thể nghĩ ra cái biệt danh kì quái đến vậy? Người mặt cứt? Chỉ có cô mới nghĩ ra.

Trang Tỉnh Tư tức tối dậm dậm chân rời đi, trước khi đóng cửa lại quay đầu, lấy thái độ cao ngạo nói: "Đúng rồi, mẹ tôi nhờ tôi hỏi anh, chúng ta khi nào thì cần viên phòng?" Một câu nói tùy tiện.

Lúc này hắn cười không nổi, chút nữa thì sặc.

"Rốt cuộc thì khi nào vậy?" Cô không kiên nhẫn dậm chân một cái.

"Em có biết viên phòng là gì không?" Hắn khẳng định cô tuyệt đối không biết, bằng không cô sẽ không chủ động nói tới.

"Đương nhiên tôi biết!" Dám xem thường cô! Hắn nghĩ cô không biết sao? Tuy rằng thật sự là cô không biết.

"Oh?" Hắn không chút che dấu sự hoài nghi của mình.

"Xuống Địa ngục đi!" Cô làm cái mặt quỷ với hắn. "Hỗn đản vương bát đồ cứt thối!"

Trang Tỉnh Tư oán hận giẫm mạnh chân rời đi.

Trước khi cửa bị đóng sầm, hắn ung dung nói: "Chúng ta đêm nay viên phòng." Sau đó là tiếng cười to không dứt của hắn.

Cầu trời phù hộ cho hắn cười đến chết! Trong lòng cô nguyền rủa.

Cont…