Chuyện tình Như Ý chương 10 – P2.

Edit: DG.

” Anh về nhà nghỉ đi, anh cũng mệt rồi còn gì.”

” Tối nay anh sẽ qua đón em.”

” Em yêu anh.” Cô biết nói lời cám ơn không bằng nói yêu, đây mới là điều bọn họ muốn nghe.

” Anh cũng yêu em, vì anh em hãy chăm sóc bản thân cẩn thận.” Cuối cùng anh cũng yên tâm, hy vọng chuyện này kết thúc hẳn rồi.

” Em sẽ cố gắng.” Mỗi khi cô cảm thấy yếu đuối, thì anh sẽ mang lại cho cô cảm giác an toàn. quả nhiên cô yếu đuối anh mạnh mẽ, anh như ngọn song nâng con thuyền là cô lên…… Không đúng, phải là anh xuống thì cô lên, hai người nâng đỡ lẫn nhau, sẽ cả đời như thế.

Thời gian nghỉ trưa, mấy đồng nghiệp đều ra ngoài ăn trưa, Tạ Giai Hinh mới đem hộp giấy mở ra, bên trong có loại kẹo và bánh quy cô thích ăn, số lượng nhiều đến mức ăn ba tháng có lẽ mới hết, còn có một phong thư doTrương Trí Uyên tự tay viết.

” Chị, em xin lỗi, thật sự rất xin lỗi! Em đã nghĩ em có thể thay đổi chính mình, làm cho mọi người đều vừa lòng với em, kết quả là em đã sai, sai rất nhiều, còn làm tổn thương người em yêu quý.

Hy vọng chị có thể hiểu cho em, so với chị em càng hối hận, càng đau khổ hơn nữa. Cho dù chị có tha thứ cho em thì em cũng không thể tha thứ cho chính mình.

Anh rể nói đúng, em phải đối mặt với chính mình, chị cũng đã nói với em thế, em còn đi tìm kiếm trong hư vô làm gì nữa? Cho nên em muốn đi tìm tình yêu chân chính của em, chờ đến khi em tìm được, chị sẽ là người đầu tiên em nói với, sau đó em sẽ đưa về giới thiệu với nhà em và nói rõ mọi chuyện.

Hy vọng đến lúc đó chị sẽ lại đồng ý nhận người em này, cho em một cái cơ hội chứng minh em cũng không phải là người xấu xa như vậy, được không?

Chúc chị và anh rể hạnh phục, anh ấy là người thích hợp với chị, thông minh lại ôn nhu, không giống như chị (Chửi đểu kinh - Phong Thiên Vân). Chị cũng rất thích hợp anh ấy, ngây ngốc nhưng lại đáng yêu, ngẫu nhiên phát ra trí tuệ hào quang, liền đủ chúng ta hưởng thụ cả đời.

Có lẽ chị hối hận vì quen biết em, nhưng với em mà nói, quen biết chị là điều may mắn nhất đối với em, hy vọng có một ngày chúng ta còn có thể cùng nhau ca hát lần nữa.”

Xem xong thư, mắt cô tràn đầy nước, tiểu tử này đúng là…! Cô lấy điện thoại gọi cho Trương Trí Uyên, quả nhiên là chuyển tới giọng nói của hộp thư, bởi vậy cô để lại mấy câu: “Chị chờ cậu, không gặp không về, nhưng chị muốn cho cậu một cái tát, nhớ rõ đem mặt rửa sạch sẽ chờ đấy.”

Cứ như vậy, tiểu hoàng tử đã xuất phát đi tìm bông hoa hồng của hắn, từ nay về sau, không có người nào giải quyết vấn đề về tình yêu cho cô, không có người cùng cô cùng nhau đục nước béo cò, bỗng nhiên cô rất muốn hát, vì chính mình mà hát, cũng vì cậu em đáng yêu mà hát.

” Tôi tin tưởng trên thế giới này, nhất định sẽ gặp được một nửa của mình… Vì một tình yêu phải trả giá đi bao nhiêu, sau đó có lại bao nhiêu cũng không cần so đo. Vào thời điểm tôi hiểu rõ điều đấy, là lúc ta đã chuẩn bị tốt, buông tất cả ra để yêu, trời cao biển rộng…”

Trong bếp hơi nước bốc lên nghi ngút, Lâm Thư Hoằng đảm nhiệm vai trò bếp trưởng, một bên xào rau một bên thì nấu canh, Tạ Giai Hinh đảm nhiệm vị trí trợ thủ, cũng không phải làm việc gì nhiều, chuẩn bị bàn ghế, lấy mấy hộp gia vị, còn không thỉnh thoảng còn ăn vụng một miếng.

Dưới sự dạy dỗ trong nhiều ngày của bạn trai, cô từ đầu đến việc phân biệt đường và muối còn chẳng xong, hiện tại ít nhất cũng biết nhìn thuyết minh ghi ngoài bao bì, tuy rằng cô cũng gặp không ít phiền toái, giống như vậy em hôn anh một cái, anh sờ lại em một phát, cũng là một loại tình thú.

” Bên ngoài có vẻ ổn! ” Trong bếp âm thanh xào rau đã không nhỏ, phòng khách ồn ào vẫn là tiếng của ba.

” Còn không phải vì chúng ta sao.” Anh cúi đầu hôn vào môi, cô vừa ăn một viên vừng, ngoài miệng dính một vài hạt vừng, anh chẳng qua tốt bụng giúp cô liếm sạch sẽ.

Hôm nay là một ngày, gia đình hai bên đều đến đầy đủ, bàn bạc về hôn sự của hai người không ngớt. Bởi vì hai đương sự đều vô dụng, một người thì không hiểu gì, người còn lại thì lười biếng, thế là giao hết cho người nhà sắp xếp.

” Cứ như trong mơ vậy, chúng mình sắp kết hôn rồi ư?” Nghĩ lại lần đầu tiên gặp mặt, cô vẫn là một cô gái cổ hủ, thế mà phòng khám phụ khoa mà cô ghét lại biến thành chỗ thăng hoa của cô, vận mệnh an bài thật sự là làm cho người ta khó hiểu!

Anh liền lấy một con ốc đút vào miệng cô. ” Lâm phu nhân, bà không cần nghi ngờ làm gì, về sau có tôi nuôi bà, nuôi béo liền làm thịt ăn luôn.”

” Bình thường cũng đã ăn rồi, hứ!” Cách bọn họ thân mật với nhau cũng khác với người khác, cũng rất có thể tự đắc này nhạc, gần nhất lên mạng mua chút trang phục đặc biệt, có rảnh liền thử xem thế nào, trong khuê phòng vui vẻ vô cùng. ” Anh, có khi nào anh hối hận chưa?”

” Hối hận là không biết em sớm một chút, còn để cho em đi xem mặt nhiều người như vậy.”

Đáp án này làm cho cô rất vừa lòng, gật gật đầu nói: ” Mọi người giúp chúng ta như vậy, phải cảm ơn họ thế nào mới được đây nhỉ?”

” Xem ra em còn có chút lương tâm, mời bọn họ ăn cơm đi.” Cô gái này tuy là hơi lười biếng, nhưng cũng hiểu được việc phải biết ơn người khác.

” Mời ăn cơm liệu có đủ không? Hay là phải đưa thêm chút quà nữa?”

” Chỉ cần chúng ta luôn yêu thương nhau là bọn họ đã vui vẻ lắm rồi. Hơn nữa mời ăn cả đời chứ đâu, về sau ngày lễ ngày tết, chúng ta đều phải làm cơm mời khách.” Đây là lời hứa trong lòng anh, người một nhà có thể tụ tập một chỗ ăn cơm thật tốt.

” Vâng… Nghe có vẻ vất vả, may mà tất cả đều do anh xuống bếp.”

” Cô gái hư!” Anh cũng bó tay với cô, chỉ có tới gần cô, nói với giọng đe dọa: ” Chờ mọi người về hết rồi, anh sẽ chỉ cho em mặc độc một cái tạp dề, xử lí em luôn ngay trong nhà bếp.”

Cô nghe xong liền hít vào một hơi, vị hôn phu của cô cũng thật tà ác… Nhưng mà cô thích, ha ha.

Không bao lâu, Lâm Thư Hoằng đem đồ ăn dọn lên bàn, gọi với ra ngoài phòng khách: ” Ăn cơm cái đã mọi người! Chờ một chút rồi bàn sau, nếu không thức ăn nguội mất.”

Nghe được tiếng gọi ăn cơm, mọi người rời khỏi trận địa một cách lưu luyến, nhìn đến thức ăn trên bàn thì mắt sáng rực lên, đều tự tìm vị trí ngồi ăn lấy ăn để.

Hôn lễ sắp tới rồi, còn rất nhiều chi tiết phải chú ý, miêng mọi người vẫn nói không ngừng, nhất là Lâm Duy Chí và Triệu Như Mai, bọn họ mới kết hôn mấy tháng trước, tài liệu trong tay vẫn còn giữ, đặc biệt hưng trí bừng bừng.

” Mọi người nhiệt tình quá rồi đấy, rốt cuộc là ai sắp kết hôn thế?” Tạ Giai Hinh thấp giọng hỏi chồng sắp cưới của cô.

” Chúng ta chỉ cần tham gia đúng giờ là được, thế cho nhẹ.”

” Lỡ mọi việc không đâu vào đâu thì sao?”

” Không quan hệ, chúng ta chỉ kết hôn có một lần, chỉ cần chống đỡ lần này là được rồi, về phần khách, bọn họ cũng đã tham gia nhiều hôn lễ rồi, sẽ không để trong lòng đâu.” Lâm Thư Hoằng bình tĩnh phân tích thay cô.

Cô nghe xong rất bội phục, không biết từ khi nào mà anh trở nên rộng rãi như thế? Người đàn ông trước kia theo đuổi tư tưởng hoàn mỹ chẳng lẽ đã bị cô đồng hóa hoàn toàn? Cô có điểm đồng tình với anh, lại càng yêu anh hơn, yêu một người chính là không tự chủ được như thế à!

Vào ngày sinh nhật hai mươi sáu tuổi của Tạ Giai Hinh, cô đã từ một người độc thân thành người đã kết hôn, nghe có vẻ lớn lao, nhưng trong lòng cô tràn đầy niềm vui, hơn nữa vào thời điểm mọi người gọi cô là Lâm phu nhân, mông đều đắc ý muốn vểnh cả lên.

Nghĩ lại một năm qua, cô có bạn trai, thoát khỏi thân xử nữ, trải qua một hồi vừa khôi hài vừa chua xót ngọt yêu đương, cuối cùng cũng đi vào phần mộ của tình yêu… Không, phải là cung điện thần thánh của tình yêu, về sau đã có pháp luật bảo đảm lâu dài.

Mấy ngày trước hôn lễ, cô nhận được một bưu kiện đến từ nước Pháp, trong bưu kiện có một bộ nội y gợi cảm, một đống mỹ phẩm, còn có một phong thư không đề tên, nhưng cô vừa thấy liền biết là ai gửi đến.

” Yêu tuy rằng rất kì diệu, cũng vì cô đơn, lại bị vùi lấp trong vũng bùn, yêu phải kiên nhẫn chờ đợi, cẩn thận tìm kiếm, cảm giác rất quan trọng.

Chị vẫn khỏe chứ? Bài hát này thường vang lên trong đầu em, hơn nữa chính là giọng chị hát, thỉnh thoảng giống như dặn dò với em.

Sinh nhật vui vẻ! Tân hôn vui vẻ! Chị và anh rể nhanh nhanh sinh em bé đi, để cho em làm cha đỡ đầu được không? Nếu không được thì để em làm mẹ nuôi cũng được.

Em vẫn ổn, vừa đi học vừa đi làm, cũng đã để ý đến một người nhưng không nóng nảy, lòng phải bình tĩnh mới là điều quan trọng, em vẫn duy trì liên lạc với người nhà, chị không cần lo lắng… Đừng nói là chị không lo lắng gì nhé, em sẽ giận đấy.

Một ngày nào đó em sẽ quay về tìm chị, hy vọng vẫn chưa biến thành một bà già, như vậy em sẽ xấu hổ khi làm em chị lắm. Chị cũng đã hai mươi lăm tuổi rồi, mỹ phẩm dưỡng nhan không thể không dùng, nhớ rõ phải quan tâm đến chính bản thân mình chồng chị mới càng yêu chị hơn nữa.”

Cont…

P/S: có gì trong tối nay ta sẽ cố gắng post hoàn truyện này. sau đó ta bận 1 số việc nên phải nghỉ một thời gian, tất cả những truyện post tiếp theo là do ta đặt trước. mọi người đừng hỏi nhiều nhé.

còn về 4 tháng, khi nào ta nhận được sẽ post cho mọi người liền.

thank all