Chuyện tình Như Ý chương 10 – P1.

Edit: DG.

Tạ Giai Hinh cũng không gặp ác mộng, tỉnh lại ở trong lòng người yêu, cảm giác giống như là được sinh ra một lần nữa, hôm qua đã là hôm qua, hôm nay là một ngày khác rồi.

” Em ngủ ngon không?” Lâm Thư Hoằng đã tỉnh, thấy cô vẫn cau mày, không biết là đã trở lại như trước chưa?

” Vâng, cũng không mơ mộng gì, em tỉnh rồi.” Cô duỗi lưng vươn vai, định vươn tay lấy đồng hồ báo thức.

” Mấy giờ rồi? Có kịp đi làm không?”

Cô để một ít quần áo, giầy ở nhà Thư Hoằng, không sợ không có quần áo thay, chỉ sợ muộn giờ.

” Hôm nay đừng đi làm, xin nghỉ phép một ngày đi. Ở nhà với anh.”

Cô sửng sốt một chút, nghĩ rằng như thế cũng tốt, hôm nay cô không thể đối mặt với Trương Trí Uyên được, để ngày mai xốc lại tinh thần rồi tính sau, nhưng cô vẫn mỉm cười hỏi: ” Hai đứa mình đều xin nghỉ phép, vậy ai kiếm tiền nuôi gia đình bây giờ?”

” Nếu em không muốn đi làm, về sau anh sẽ nuôi em. Anh làm được mà.” anh không hỏi tiền lương của cô bao nhiêu, trong tài khoản ngân hàng của anh có không ít tiền, ai bảo anh là một nam nhân không hiểu tình thú chú, không biết tiêu tiền, chỉ biết kiếm tiền. (Hoằng ca ơi! Bao giờ em mới tìm được một người như anh? Em cũng muốn ở nhà làm trạch nữ a. Huhu)(Mơ đi là có em à- DG)

” Thật ư? Anh muốn cho em ở nhà làm phu nhân?” Đúng là cô có nguyện vọng này, chỉ muốn ở nhà làm một người vợ nhàn rỗi, không nghĩ anh không hề phản đối chút nào, có phải số cô may mắn quá không?

” Chỉ cần em vui vẻ là được, không cần nấu ăn, cũng không cần làm việc nhà, anh sẽ làm hết.” Lại nhắc lại lần nữa, anh là người đàn ông không có sở thích gì đặc biệt, ngoài công việc ra cũng chỉ biết làm việc linh tinh ở nhà, để cho cô làm anh còn lo hơn, sợ lại xảy ra hỏa hoạn trong bếp hoặc là phòng ở sẽ bị ngập nước. ( Hoằng ca – mẫu chồng của ta :-p )

Cô không thể tin vận khí mình tốt đến như vậy, chỉ có thể nhìn anh ngây ngốc. Ngoài ba mẹ cô ra, còn chưa ai nói sẽ nuôi cô!

Anh vuốt má cô hỏi:” Sao tự nhiên em ngẩn người ra thế?”

” Em không sao, em rất tốt.” Chính là quá tốt… .

” Em đi đánh răng rửa mặt đi, anh đi nấu bữa sáng.” Anh bước xuống giường, lúc này cô mới phát hiện ra là anh không mặc quần áo, sáng sớm đã rất đẹp mắt. (chảy máu mũi ~ing)

” Thư Hoằng… Có phải anh chiều em quá không?” Được làm vợ anh với cô đã là may mắn lắm rồi, lại còn là một người vợ nhàn rỗi cả ngày không phải làm gì, chỉ sợ ra đường cô sẽ bị mọi người phỉ nhổ… nhầm nhầm, là bị bao phủ bởi ánh mắt hâm mộ của mọi người mới đúng!

Anh mặc quần dài vào, lắc đầu nói: ” Có chiều em như thế nào cũng không đủ. Em là bảo bối quý giá nhất của anh”

Sao nghe cứ như anh đang nói đến thú cưng thế nhỉ? Bỏ chăn ra, cô mới phát hiện là mình cũng đang không mặc gì, mà anh thì đang nhìn cô một cách thưởng thức (Hoặc thèm nhỏ dãi?)( Hy vọng là thèm nhỏ dãi) , Trải qua chuyện đêm qua, cô đã không cần che giấu gì trước mặt anh nữa sao? (cái mở ngoặc trên là của bà tác giả, hông phải em nha )

” Thế đến lúc chúng mình có con rồi, em còn là bảo bối quý giá nhất của anh nữa không?”

” Tất nhiên là có rồi, con cái lớn lên rồi sẽ có cuộc sống riêng của chúng, chỉ có em là sẽ sống với anh đến già, cho nên chúng ta phải thương yêu lẫn nhau à.”

” Ưm!” Giọng của anh có chút nề nếp, lại khiến cho cô vui như mở cờ trong bụng.

Một lúc sau, cô gọi điện xin phép tổng biên tập nghỉ với lý do tinh thần không được tốt. Tổng biên tập nói sẽ trừ tiền lương, còn nói Trương Trí Uyên cũng còn chưa tới, sao mọi người không ai cần tiền thế nhỉ.

Chẳng lẽ tiểu tử kia vẫn đang ốm? Hy vọng hắn sớm khỏe lại, hơn nữa nhất định phải chữa trị được tâm bệnh.

” Giai Hinh, ra ăn sáng đi em.”

” Em đến đây!” Người ta tự tay nấu cho cô ăn, cô cũng không dám để người ta đợi lâu, chạy vội tới.

Hai người ngồi vào bàn ăn, cô chỉ mặc độc chiếc áo sơ mi của anh, mùi vị cũng không tệ lắm, đem chuyện tối hôm qua nói lại một lần, cảm xúc đã bình tĩnh trở lại, chính là không nhịn được thở dài, nghe nói thở dài già đi ba tuổi, phải bắt tên tiểu tử kia bồi thường mỹ phẩm chăm sóc da mới được.

” Anh tin tưởng là hắn nhất thời xúc động, cũng tin tưởng là hắn đang hối hận, nhưng mà…” Lâm Thư Hoằng nắm chặt hai tay rồi lại thả lỏng, thả lỏng lại nắm chặt. ” Nếu anh nhìn thấy hắn lần nữa, anh không dám chắc không đánh cho hắn một trận.”

” Được, nếu thấy cậu ta, muốn đánh cứ đánh.” Cô không có biện pháp duy trì hòa bình thế giới, bờ vai của cô rất gầy yếu, mấy người đàn ông muốn đánh nhau cứ đánh nhau, có lẽ đánh nhau cũng là một loại giải phóng cảm xúc, giải phóng rồi sẽ thoải mái hơn.

Anh cứng ngắc gật đầu, uống một ngụm cà phê rồi nói: ” Đúng rồi, anh có một viêc vẫn chưa nói với em…”

” Vẻ mặt của anh sao nặng nề thế, chẳng lẽ là… chúng ta là anh em thất lạc nhiều năm?”

Liên tục xảy ra nhiều chuyện như thế, cô muốn làm không khí dịu đi một chút, dù sao vừa rồi còn đang nhắc đến chuyện đánh nhau.

Miệng anh liền méo đi, thiếu chút nữa thì rút gân, ” Em suy nghĩ nhiều quá… Anh chỉ muốn nói cho em biết, lúc trước anh mua căn nhà này, trang trí nội thất để chuẩn bị kết hôn với người kia, không biết em có để ý hay không.”

” Đương nhiên là có a!”

” Chúng ta sẽ đi tìm nhà mới, thiết kế theo ý thích của em…”

Trong lời nói của anh không có một chút do dự nào, chỉ thấy mắt cô sáng lên như đèn pha, như lấy được chí bảo nói: ” Nếu có cơ hội gặp mặt, em nhất định cực kỳ đắc ý, vô cùng đắc ý, nói cho cô ấy biết rằng những thứ cô ấy không có phúc hưởng, đều bị lấy hết, bao gồm một người đàn ông tốt, một căn hộ xinh đẹp, một bồn tắm rất lớn, tất cả đều thuộc sở hữu của em!” (Nghĩ đến cái bồn tắm là … =)) – DG )

Nhìn cô cười thoải mái, anh cũng không khỏi cười, lúc này mới xác định cô không sao, hôm qua nước mắt của cô khiến cho anh thấy sợ, vẻ mặt tươi cười vẫn hợp với cô hơn, cho dù là nhìn có vẻ ngốc nghếch một chút…

Nghỉ ngơi một ngày một đêm, Tạ Giai Hinh đã hoàn toàn khôi phục, cả thể xác và tinh thần đều khỏe mạnh, có thể đối mặt với sự thật lãnh khốc được rồi.

Lâm Thư Hoằng lái xe đưa bạn gái đi làm, đến cửa công ty, anh nhịn không được lại dặn dò:” Anh ở bên ngoài chỡ em, có việc gì thì phải gọi điện cho anh, nhất định phải gọi, nếu không anh sẽ không đi.”

” Ở công ty hắn không dám làm bậy đâu, anh đừng lo lắng!” Xem bạn trai giống như lâm đại địch, làm cho cô uất ức thật sự.

” Anh chờ điện thoại của em.” Nếu không phải là cô kiên trì ngăn cản, anh đã muốn xông vào đánh cho thằng nhóc kia một trận rồi.

” Được rồi, anh cứ đợi em ở đây.” Cô hôn anh rồi mới bước xuống xe, bước đi kiên định không hề sợ hãi.

Đối với cậu emTrương Trí Uyên, cô vẫn yêu quý hắn, có điều bây giờ cô muốn tát cho hắn một cái, cho hắn biết chị của hắn cũng phải hạng người dễ dàng khi dễ như thế, đối xử với phụ nữ chỉ có thể dùng mềm không thể cứng rắn như thế, trước kia cô đã quên dạy hắn chuyện này vì không ngờ hắn lại làm việc như thế với phụ nữ, bây giờ là lúc hắn cũng nên học một vài điều rồi! (Bạo lực :-ss – DG)

Có điều, mấy việc cô định làm thì chưa làm đã thất bại……” Cái gì? Trí Uyên từ chức?”

” Ừ, giống như gấp gáp lắm, ngày hôm qua đã làm hết mọi thủ tục rồi, cậu ta có để lại vài thứ cho cô này.”

Tổng biên tập đang rầu rĩ chuyện tuyển người, tiền lương thấp như vậy biết tuyển ai làm tốt như thế đây?

Trương Trí Uyên lưu cho cô một chiếc hộp bìa cứng, bưng lên cũng không nhẹ lắm, tuy là cô tin bên trong không có bom, nhưng cũng không mở ra ngay mà rút điện thoại gọi cho bạn trai cô nói:” Thư Hoằng, hắn từ chức rồi!”

” Thật à?” Lâm Thư Hoằng không biết thở phào hay là tiếc vì không có cơ hội dùng đến nắm đấm.

P/s: ta chỉ nhận được từng này nên chỉ post từng này thôi nhé. các nàng thông cảm.