Không Bằng Gả Cho Anh – chương 4.1

Edit: Lá Mùa Thu

Điều mọi người chú ý chính là hôn lễ rốt cục cũng được cử hành, tới tham gia hôn lễ có các Ủy viên Cảnh sát quốc gia, quan chức chính phủ cấp cao, còn có bộ trưởng quốc phòng của quốc gia, tổng tài tập đoàn đa quốc gia, đương nhiên cũng không thể thiếu được người lãnh đạo tập đoàn hắc đạo các quốc gia, đại sảnh hôn lễ giống như có thể bắn giết nhau bất cứ lúc nào.

Trang Tỉnh Tư cũng không thèm để ý hôm nay mình là cô dâu, kéo cao váy muốn lao ra oánh người, nếu không Trang Thuần Tư sống chết lôi kéo cô, có thể bây giờ cô đã bị đám vệ sĩ bên cạnh đại ca kia đem ra làm bia tập bắn nát bét như tổ ong rồi cũng nên.

“Đuổi mấy người đó ra khỏi hôn lễ của em!”

“Cái này không thể, Tiểu Tư, hắn chính là lãnh đạo đảng Phát Xít, là bạn tốt của chồng em.” Trang Thuần Tư lắc đầu.

Bạn tốt! Cô nghe xong thiếu chút nữa hộc máu.

“Này này này… Cô dâu mới sao lại tức giận vậy?” Thanh âm mềm mại như của tiểu cô nương vang lên, tiếp theo xuất hiện ở cửa là thân hình nhỏ xinh rất xứng với giọng nói.

Nhìn thấy bạn tốt, cơn tức giận của Trang Tỉnh Tư biến mất, ngược lại mở miệng trêu chọc bạn tốt : “Sao mi vẫn không dài ra chút nào nhỉ?”

“Mi cũng vậy, vẫn giống sợi giây điện, một chút thịt cũng không có.” Cổ Hâm Hâm tức giận nói. Chiều cao là nỗi đau của cô, mỗi lần gặp mặt là lũ bạn tốt châm chọc cô một lần, thật sự là không thắp hương cầu khấn tổ tiên mà. Cô chuyển hướng Trang Thuần Tư chào hỏi, “Hi! Anh Thuần Tư.”

“Hâm Hâm, rất vui vì em đã tới.” Trang Thuần Tư đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ xinh của cô. “Hai em cứ từ từ nói chuyện, anh ra ngoài trước.” Đã có người trông chừng em gái, hắn cũng có thể đi thu xếp công việc rồi.

“Phán Phán với Tiểu Lam đâu? Còn chưa tới sao?” Không đợi anh ba ra ngoài, Trang Tỉnh Tư không để ý hình tượng gào to.

“Đến đây!” Lê Dĩ Phán đỡ Hải Lam đi vào phòng. “Mi hôm nay là cô dâu đấy nhé! Có thể thục nữ một chút không?”

“Chúc mừng, Tiểu Tư.” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hải Lam tái nhợt như một tờ giấy thật tình chúc phúc cho cô, đáng tiếc thanh âm có chút yếu ớt.

“Tiểu Lam, mi làm sao vậy? Có phải cái tên Thương Lãng kia bắt nạt mi không? Ta giúp mi cho hắn một trận!” Cái tính nóng nảy lập tức hiện hình, kéo váy lên, mục tiêu Thương Lãng, đặt ra tốc độ một trăm tám mươi, đến!

Nhưng cô lại chỉ đứng bất động, bởi có ba cô gái đang ôm chặt cô, cũng bởi vì cô biết Hải Lam đang có mang, cho nên không dám lao ra khỏi vòng vây.

“Cho ta xin! Cái tính hay xúc động của mi có thể sửa đi được không?” Nếu hôm nay cô ấy không phải là cô dâu, Cổ Hâm Hâm thật muốn K cô một phát.

“Vậy sao Tiểu Lam lại biến thành như vậy?” Mấy ngày trước gặp mặt vẫy khỏe mạnh mà.

“Mi có biết khi mang thai thường có hiện tượng nghé không?” Lê Dĩ Phán giúp Hải Lam ngồi xuống, trừng mắt lườm cô một cái.

“Biết a! Nhưng là, lần trước khi Tiểu Lam mang thai cũng không có như vậy a!” Cô ngập ngừng nói, cho tới bây giờ cô đều đấu không thắng Phán Phán, người ta đường đường chính là đại luật sư đó nha!

“Vậy mi hẳn là muốn hỏi cục cưng trong bụng, thay vì hỏi cha nó.”

“Vậy là tốt rồi.” Trang Tỉnh Tư an tâm ngồi lại trên ghế, có thể do vừa nãy giãy dụa nên lớp trang điểm trên mặt bị bong ra như sơn trên tường cũ.

“Nhìn mi xem, trên mặt trang đều tìm, để ta giúp mi dậm thêm ít phấn!” Cổ Hâm Hâm cầm “Gia hỏa”* tới gần cô.

*Mình cũng không biết cái này làm cái gì a.

“Không cần!” Trang Tỉnh Tư kiên quyết gào to, vung tay dài lên, ngăn Cổ Hâm Hâm nhỏ xinh, không cho cô ấy tác oai tác quái trên mặt mình.

“Không cần? Bộ dạng mi thế này sao có thể đi ra ngoài tiếp khách?” Cổ Hâm Hâm số chết muốn tiếp cận cô, đành chịu vóc người thấp bé còn có này chỗ không tốt, người ta duỗi tay dài ra, ngay cả góc áo người ta cô cũng không đến được.

“Xin mi, bà chị họ ta vừa trát một tầng phấn dày như sơn tường trên mặt ta, còn thêm ít phấn cái quỷ gì?” Nếu sớm biết kết hôn phiền toái như vậy, cô nhất quyết không đồng ý gả cho Phong Kiếm Trì.

“Tiểu Tư, mi tự xem mặt mình đi.” Lê Dĩ Phán đẩy mặt Trang Tỉnh Tư tới trước gương. “Bộ dạng mi thế này có thể nhìn được sao? Nếu mi không muốn trang điểm cũng không sao, dù sao người mất mặt cũng là mi.” Cô rất hiểu tính sĩ diện của Trang Tỉnh Tư, đúng bệnh bốc thuốc.

“Ta… Dặm liền dặm!” Nhìn khuôn mặt mình trong gương thật vô cùng thê thảm, cô như muốn lên đoạn đầu đài, đầu vừa nhấc, vừa nhắm mắt, rất có khí thế thấy chết không sờn.

“Chỉ là trang điểm lại một chút mà thôi, cũng không phải muốn giết ngươi mà, mi không cần sợ hãi đến phát run chứ?” Cổ Hâm Hâm nhíu mày nhìn thấy cả người cô run rẩy, cái này không phải quá khoa trương chứ!

Thật ra, Trang Tỉnh Tư đang tức đến phát run, gã Phong Kiếm Trì thối kia không nói cho cô biết phải cử hành hôn lễ phô trương như vậy, khiến cô cảm thấy có chút sợ hãi, ghê tởm nhất chính là hắn còn mời một đám thủ lĩnh hắc đạo, chút nữa cô nhất định phải tìm hắn tính sổ.

“Tiểu Tư, sao mi đột nhiên lại kết hôn? Chúng ta nghe thấy mà giật nảy mình!” Cổ Hâm Hâm một bên giúp cô dặm phấn, một bên tò mò hỏi.

“Mi không phải là bị ép buộc chứ?” Lê Dĩ Phán hỏi tiếp. Tuy rằng “Bị ép” cái từ này không rất thích hợp dùng trên người Trang Tỉnh Tư, có thể ông nội cô tác phong cường ngạnh mọi người đều biết, khó tránh khỏi sẽ không ép cô kết hôn.

“Sẽ không vậy đâu! Nếu như là bị ép buộc, Tiểu Tư đã sớm chạy trốn, sao còn có thể ở lại đến bây giờ.” Thân thể cuối cùng thoải mái một ít, Hải Lam hiểu biết nói.

“Vẫn là Tiểu Lam hiểu ta.” Trang Tỉnh Tư nghiêng mình muốn cho Hải Lam một cái ôm gấu chó.

“Này này này! Cẩn thận bụng Tiểu Lam, còn lớp trang điểm trên mặt mi nữa!” Cổ Hâm Hâm kêu ngừng đúng lúc.

“Chết đi, dứt khoát để ta chết đi!” Trang Tỉnh Tư tức giận vỗ vỗ cái váy rậm rạp rối bù trên người.

“Chú ý lời nói của mi, cô dâu, nơi này còn có một bà bầu đó! Dưỡng thai rất quan trọng.” Lê Dĩ Phán trừng mắt lườm cô một cái.

“Thực xin lỗi, Tiểu Lam, ta quên mất.”

“Không sao.” Hải Lam lịch sự nhã nhặn cười.

“Dưỡng thai thật sự có dùng thứ này sao?” Cổ Hâm Hâm đưa ra nghi vấn, nhìn về phía hai cô gái từng làm qua bà bầu.

“Ta nghĩ phải không! Tiểu Nhiên đa phần rất ngoan.” Nhắc tới con trai hai tuổi, Hải Lam tràn ngập kiêu ngạo.

Lê Dĩ Phán thì nhún nhún vai, không đưa ra bình luận. Cô thừa nhận không coi trọng biện pháp dưỡng thai của mẹ, bởi cô tính tình không ổn định, dễ xúc động nên rất hay cáu gắt với chồng, cho nên, nhóc nhà cô thật sự không biết điều, tâm tình của nó lúc tốt thì như tiểu thiên sứ, tâm tình lúc không tốt đúng là một đứa trẻ hư.

“Là vậy sao? Ta nghĩ tính tình Bằng Bằng là di truyền từ mẹ nó!” Trang Tỉnh Tư nói những lời vô ích, lập tức bị gõ một cái.

“Được rồi! Tiểu Tư, khó được ngày mi xinh đẹp như vậy, nói ít một chút!” Cổ Hâm Hâm chỉnh chỉnh váy của cô, có chút xúc động nghĩ, bây giờ trong bốn người cũng chỉ mình cô còn độc thân, vẫn cứ nghĩ mình còn có thể gả đi sớm hơn Trang Tỉnh Tư đấy!

“Xinh đẹp?” Trang Tỉnh Tư hoàn toàn không thể gật bừa mấy câu nói của bạn tốt.

“Đúng là rất được a! Mi vốn là mỹ nhân hư hỏng, trang điểm lên lại càng đẹp ngây người.” Hải Lam tự đáy lòng khen ngợi.

Trang Tỉnh Tư luôn thả tóc tùy tiện, mặc quần bò thêm T-shirt, hôm nay tóc dài vấn lên cao, trên đầu cài hoa trắng cùng lụa trắng, mặc váy cưới vừa vặn đơn giản, lễ phục lụa trắng làm nổi bật lên dáng người cao ráo, nói có bao nhiêu đẹp thì có bấy nhiêu đẹp. Chỉ là, bản thân cô hiển nhiên hoàn toàn không ý thức được bản thân mình nắm giữ vẻ ngoài khiến người ta khen ngợi.

“Nhìn không ra mi còn rất có nguyên liệu nha!” Cổ Hâm Hâm dùng ngón tay chọc chọc trước ngực mềm mại, trêu cợt nói.

“Có nguyên liệu cái đầu mi! Các mi hôm nay điên rồi có phải không?” Không quen được khen Trang Tỉnh Tư xấu hổ vô cùng.

“Ôi! Xấu hổ cái gì a?” Cổ Hâm Hâm cố ý trêu cô, khó được có cơ hội có thể chọc ghẹo cô, sao có thể dễ dàng buông tha?

Lê Dĩ Phán cùng Hải Lam có lẽ rất cao hứng, cũng làm theo.

“Bọn mi điên hết rồi!” Trang Tỉnh Tư tức giận đến nỗi sau khi tạm biệt, không muốn nghĩ đến các cô ấy nữa.

“Tiểu Tư, sau khi bọn mi kết hôn có phải sinh con ngay không?” Hải Lam tò mò hỏi.

“Sinh con?” Cô chán ghét nhăn mặt nhăn mũi. “Ta không cần!” Cô kết hôn là vì Liberdade, vì cuộc sống tự do, sao phải sinh con để trói buộc mình, cũng chưa bị điên.

Lê Dĩ Phán nhịn không được lại gõ gõ đầu cô.

“Nói lại, ngay cả làm thế nào để tạo em bé mi cũng không biết ấy chứ!”

Trang Tỉnh Tư trừng lớn mắt, vẻ mặt không phục nói: “Ta đương nhiên biết!” Nói thực ra, một chút khái niệm cô cũng không có.

“Oh? Mi thật sự biết?” Cổ Hâm Hâm trong mắt hiện ra tinh quang. Quen biết Trang Tỉnh Tư đã gần mười năm, cô tiểu thư này chưa từng có bạn trai không nói, trong đầu chỉ có Taekwondo với kiếm đạo, làm sao cô ấy có thể biết làm gì để sinh con?

“OFCOURSE.” Trang Tỉnh Tư vẻ mặt chịu nhục kêu to, lập tức phản kích, “Vậy mi lại biết?”

“Đương nhiên.” Cổ Hâm Hâm đắc ý nói. Cô tự tin trong bốn người, cô là người biết sớm nhất.

“Hâm Hâm, mi biết sao?” Lê Dĩ Phán không thể tin được hỏi. ” Sao cho tới bây giờ vẫn chưa thừng nghe mi nói nhỉ?”

“Ách…” Xong rồi, tại sao cô lại nhất thời hiếu thắng a? “Cái này không có gì mà nói đâu.” Cô giả ngu.

Đúng lúc này, Trang Thuần Tư vừa vặn mở cửa đi vào, giải cứu cô.

“Các cô gái, hôn lễ bắt đầu rồi! Tiểu Lam, a Lãng vẫn đang chờ em đó! Phán Phán, Bằng Bằng tìm mẹ ầm ĩ lên, a Diễn đối phó không được.”

“Các mi mau đi đi!” Cổ Hâm Hâm vội vàng giục.

“Hâm Hâm, hôm nào đó mi nhất định phải nói cho chúng ta biết!” Lê Dĩ Phán trước khi đi vẫn không quên dặn dò nói.

“Có rảnh rồi nói sau!” Cổ Hâm Hâm cứng ngắc cười, cô muốn cô có một thời gian rất dài không rảnh.

“Nói cái gì?” Trang Tỉnh Tư nghe không hiểu ra sao, từng có cái gì?

“Không có gì, chúng ta cũng nhanh ra ngoài đi!” Lại vuốt thẳng lễ phục lụa trắng trên người Trang Tỉnh Tư, Cổ Hâm Hâm giúp cô đi ra cửa.

Rốt cuộc là đã có cái gì? Cùng sinh con có quan hệ sao? Trang Tỉnh Tư nghĩ hoài vẫn không ra.

Cont…