Không Bằng Gả Cho Anh – chương 3.1

Edit: Lá Mùa Thu

Chuyện kể Tứ Phương có —— Trang Tỉnh Tư đang ở trong thế giới hắc đạo thật ra không phải là hắc đạo thực sự, nó thực chất là một tổ chức tình báo, chỉ là nó không quá đơn thuần là một tổ chức tình báo, không chỉ liên quan đến việc thu thập tình hình thực tế hắc bạch lưỡng đạo, mà còn có quan hệ mật thiết với tổ chức xã hội đen các quốc gia trên thế giới, cho nên luôn luôn bị tưởng lầm là hắc đạo. Nhưng trong việc làm, Tứ Phương luôn luôn là tổ chức có tấm lòng hảo tâm, chỉ cần là xây dựng công ích, xây cầu trải đường, giúp cứu trợ thiên tai đều rất nhiệt tình.

Nó không phải là một tổ chức lớn, nhưng lại có đội hình rất mạnh mẽ. Tứ Phương có hội trưởng Phong Kiếm Trì và thủ lĩnh đảng Phát Xít Italy là bạn tốt nhiều năm, hơn nữa còn cùng nhau thành lập một tập đoàn đa quốc gia chế tạo và mua bán vũ khí quân sự, nói khó nghe một chút chính là buôn lậu súng ống đạn dược, khác biệt có chăng bọn họ không chỉ có mua bán, lại còn chế tạo vũ khí đủ để hủy diệt Trái Đất. Bí ẩn nhất chính là, nơi nghiên cứu và phát triển vũ khí của họ đặt ở một nơi không ai biết, chỉ cần dựa vào điểm này, cũng đủ để cho hắc bạch lưỡng đạo kính trọng mà không dám kết thân.

Chỉ bằng tình nghĩa quá sâu sắc với đảng Phát Xít, hắc bạch lưỡng đạo vừa nghĩ tới Phát Xít đảng, liền “Thuận tiện” sẽ nghĩ đến Tứ Phương. Vì thế dần dà, trong miệng mọi người Tứ Phương sẽ trở thành một thành viên “Xã hội đen”.

Cơ cấu Tứ Phương phân thành bốn môn, theo thứ tự là đông, tây, nam, bắc môn, các môn có một vị môn chưởng cùng phó môn chưởng. Từ hội trưởng đến các môn chưởng đều là lấy thừa kế làm phương thức truyền vị, trừ phi gặp kẻ bất tài vô dụng, mới thay thế bằng người khác.

Đông, nam, bắc môn chưởng đều là nam giới, trẻ có già có, điểm đặc biệt là Tây Môn chưởng, là lãnh địa hiếm hoi có bàn tay phụ nữ, hơn nữa còn là một phụ nữ trẻ tuổi. Tất nhiên thực lực của mỗi môn chưởng là điều khỏi phải nói, phải làm cho tất cả mọi người trong môn tâm phục khẩu phục.

Tứ Phương phân bố nhiều nơi trên thế giới từ những nơi hẻo lánh tới thành thị, từ thủ tướng tới người buôn bán nhỏ, đến một thiên tài kinh doanh hay các chuyên gia tài chính, tất cả đều chọn cho mình một vỏ bọc khác nhau.

Mọi người đều biết Trang gia thuộc Nam môn trong Tứ Phương là dòng dõi thư hương, Trang gia từ trên xuống dưới đều đọc đủ tứ thư, ngũ kinh… người có học thức thấp nhất Trang Tỉnh Tư cũng tốt nghiệp đại học tổng hợp.

Cái để cho người Trang gia tự hào là một một bầu không khí tri thức bẩm sinh, tuy nhiên, sẽ luôn là một đống phân chuột.

Đống phân chuột kia tên Trang Tỉnh Tư, là điều khiến ba người anh trai của cô luôn thấy đau đầu. Cô khiến người ta có ấn tượng duy nhất cô và mấy loại sách vở kia tuyệt đối không có lấy nửa centimet quan hệ, hơn nữa từ sau khi cô dọn sạch ra ngoài ở, người áp chế đã không còn ở bên cạnh, cô được tự do tự tại, những lời thô tục bị “đè nén” lâu nay giờ sôi sục dốc toàn bộ lực lượng thoát ra ngoài, hoàn toàn không còn hình tượng thanh lịch vẫn ngụy trang trước kia nữa.

Trang Tỉnh Tư tức tối đem từng bộ quần áo nhét vào va-ly, thô bạo đè va-ly khóa lại, nàng kéo va-ly ra ngoài, gọi một chiếc xe taxi, đem va-ly nhét vào ghế sau, sau đó tiếp tục chen vào, lạnh lùng nói một câu, “sân bay quốc tế Công chính.”

Đúng! Đúng vậy! Cô phải ra nước ngoài du lịch một thời gian, chờ mọi người quên hẳn cái sự kiện ngu ngốc đó, hoặc là chờ cho gã đàn ông thối tha kia tìm được tình yêu mới, rồi cô trở về. Vậy là hắn đang trêu đùa cô, tuyệt đối là như vậy! Trang Tỉnh Tư cô sao lại có thể dại dột để mặc hắn chơi đùa mình như thế!

Đi được một đoạn, xe taxi bắt đầu chạy lúc nhanh lúc chậm, cô nhịn không lườm lái xe một cái qua kính chiếu hậu. Hắn XXXX, có biết lái xe hay không hả? Đã không biết lái còn đi chạy xe taxi, muốn hại chết người a?

” Tiểu… Tiểu thư, có phải cô kết thù oán gì với người ta không?” Lái xe lắp bắp hỏi. lửa giận trong người đang bộc phát, cô rất muốn mở miệng chửi mắng ai đó, nhưng tài xế xe taxi lại đi trước cô một bước.

“Ba chiếc xe màu đen kia từ khi ra khỏi cửa luôn đi theo xe tôi, tôi đi nhanh họ cũng đi nhanh, đi chậm họ cũng đi chậm! Nếu cô có ân oán cá nhân gì với bọn họ, cô có thể xuống xe giải quyết được không? Tôi chỉ là một tài xế taxi nho nhỏ, tôi chưa muốn chết! Van cô đó.” Lái xe cầu xin. Vừa lúc nãy có nhiều lần ba chiếc xe kia thiếu chút nữa đụng vào xe của hắn, hại trái tim của hắn đập nhanh đến mức muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Hơn nữa… trong xe có một đám người mang kính mát, mặc âu phục đen thẳng nếp, cái này… Cái này căn bản là hình ảnh tiêu biểu của xã hội đen cải trang thôi!

Trang Tỉnh Tư nghe vậy nhìn ngó bốn phía, nới này không nhiều xe lắm, có thể thấy rất rõ rang ba chiếc xe đang cùng đỗ ở một chỗ kia. Cô giận dữ, hét lên, “Dừng xe!” Cô cần xuống nói chuyện với bọn họ.

Cô nghênh ngang đi đến cạnh một trong những chiếc xe, dùng sức gõ vào cửa kính xe, ý bảo bọn họ hạ cửa sổ xuống, sau đó hai tay cầm dao nĩa đặt ngang hông.

“Mấy người theo dõi tôi?” Cô hếch cái mũi nhỏ nhắn lên.

“Tỉnh Tư tiểu thư, hội trưởng phân phó chúng tôi bảo vệ cô.” Gã tài xế cung kính trả lời.

“Bảo vệ? Ha ha!” Cô cười lạnh. Cô sống thứ hai mươi bốn năm đều bình an, dựa vào cái gì hắn cho rằng nàng bây giờ cần người bảo hộ? “Tôi không cần vệ sĩ, trở về bảo với ông chủ của mấy người, không cần phải cho người theo dõi tôi!”

“Tỉnh Tư tiểu thư, xin thứ cho tôi không thể nghe theo, đây là mệnh lệnh của hội trưởng.”

“Đi X hắn mệnh lệnh!” Trang Tỉnh Tư thấp giọng nguyền rủa một tiếng, “Đưa tôi đi gặp hắn, tôi muốn tự mình làm cho hắn thu hồi mệnh lệnh này!” Đi về xe taxi bên cạnh nói với lái xe mấy câu, cô lôi va-ly ra, nhét vào tay người đối diện.

Quá tức giận, cô không để ý thấy đám người bên cạnh lộ ra nụ cười nham hiểm khi mưu kế thành công.

Ông chủ đã cầm cần thì chắc chắn cá sẽ mắc câu!

Trang Tỉnh Tư lấy khí thế dời núi lấp biển đi vào “nhà Hội trưởng”, chỉ thấy đại thiếu gia hắn đang ngồi trong đình viện giữa cảnh vật xinh đẹp, một bên thảnh thơi thưởng thức trà chiều, một bên ôm laptop xử lý công việc.

“Này, quỷ không mặt!” Trang Tỉnh Tư vừa chạy tới vừa quát, cả người nhắm vào hắn mà xông tới.

Phong Kiếm Trì không thèm liếc cô một cái, chỉ thản nhiên bảo người pha trà đem đến.

Trang Tỉnh Tư lại có ý kiến.

“Uống trà gì?” Từ xa cô đã ngửi thấy mùi cà phê, cái người này sao đáng ghét thế nhỉ, ngay cả mời khách một ly cà phê mà cũng keo kiệt.”Tôi muốn cà phê!” Cô chỉ vào cà phê trên bàn không chút khách khí nói.

Phong Kiếm Trì mặt không chút thay đổi nhìn cô một cái, gọi người mang một cái tách đến.

Hắn tự mình giúp cô rót một tách cà phê, phất tay bảo những người khác rời đi.

Trang Tỉnh Tư vội vàng đoạt lấy tách cà phê, uống một ngụm lớn. Kết quả, bị bỏng lưỡi không nói, uống cà phê vào lúc sau đắng ngắt càng khiến cho cô nắm chặt cả hai bàn tay.

Phong Kiếm Trì trợn mắt há hốc mồm nhìn hành động của cô, khóe miệng nhịn không được lại nhếc lên.

Cô bị bỏng đến đỏ cả vành mắt, đau đến sắp khóc nhưng vẫn không bỏ qua cái miệng đang cười của hắn.

“Cười cái gì mà cười? Đại đầu heo!”

Phong Kiếm Trì phát hiện ra mình đột nhiên có rất nhiều biệt danh, hơn nữa đều chỉ có mình cô dùng.

“Quỷ không mặt, anh lại dám cười nhạo tôi sao?” Nếu không phải hắn rất cao, cô nhất định sẽ túm cổ áo của hắn đập cho hắn một trận. Có lầm hay không? Hắn là chủ nhân không nhắc nhở khách rằng cà phê rất nóng? Hơn nữa không có việc gì lại uống cà phê đắng như vậy? Nhất định là hắn biết cô sẽ đến, nên cố ý chỉnh cô đây mà.

Trang Tỉnh Tư ngửi ngửi cà phê trong tách, khoa trương hơn nữa còn nhìn ngó trong chén của hắn có cái gì giống mình. Gì? Giống nhau, hắn bị điên à? Sao lại uống cà phê đắng như vậy làm gì?

“Tôi không cười cô.” Hắn bình tĩnh giải thích. Hắn chỉ là cảm thấy cô rất đáng yêu mà thôi.

“Anh có, anh không lừa được tôi đâu, anh nghĩ rằng Trang Tỉnh Tư tôi là cái gì, lại để anh đùa giỡn sao?” Trang Tỉnh Tư dùng lỗ mũi trừng hắn.

“Cô là ai?” Hắn hỏi nghiêm túc, thật không biết cô là “cái gì”, chẳng lẽ cô không phải người sao?

Trang Tỉnh Tư mở to mắt, cô bị hỏi rồi.

Đúng rồi! Cô là cái gì? Làm sao cô lại tự cắn vào lưỡi mình như thế? Hazz, mặc kệ, tóm lại là cô đến cảnh cáo hắn.

“Tôi nói cho anh biết, đừng có theo tôi nữa, khi tâm tình tôi không vui, cẩn thận một phát đá chết anh!” Cô lạnh lùng nói những điều không có khả năng thực hiên được.”Còn nữa, bảo đám người của anh không cần tiếp tục đi theo dõi tôi, nếu không… Nếu không…” Nếu không thì sẽ như thế nào? Cô cũng không biết, bịa ra là được rồi. “Nếu không tôi sẽ dùng Mãn Thanh thập đại khổ hình* hành hạ bọn họ, rõ chưa?” Cuối cùng cô nói một câu thanh âm rất lớn, rất có lực.

(* bạn tìm không ra. Toàn ra phim cấp 3 @@)

Phong Kiếm Trì phối hợp gật đầu, ngỏ ý nghe thấy.

Trang Tỉnh Tư hài lòng gật đầu, hoàn thành sứ mệnh của mình, bước chân nhẹ nhàng như đang khiêu vũ, trong lòng đắc ý nghĩ, hừ! Cái gì mà đại ca xã hội đen! Dưới ba câu đã bị cô dọa cho sợ mất mật, ngày nào đó cô nên bảo gia đình rời khỏi tổ chức hắc đạo này, không nên chơi cùng mèo ba chân, quên đi, tốt hơn hết là “Hoàn lương”, cô không cần lo lắng xuất thân hắc đạo của mình sẽ bị lộ nữa.

Nghĩ đến bản thân có tương lai tốt đẹp, cuộc sống “Trong sạch” sau này, cô vô cùng vui vẻ.

Để ăn mừng sự kiện này, cô cần ra nước ngoài cắt một kiểu tóc cá tính. Đã nhiều tháng nay cô không chăm sóc mái tóc của mình, hơn nữa tóc cô dài rất nhanh, chỉ qua mấy tháng đã dài ngang vai.

“Em không uống một tách sao?” Giọng nói của Phong Kiếm Trì vang lên sau lưng cô.

Cô nghe thấy quay lại, cau mày trong ghê tởm, không khách khí chỉ trích nói : “Cà phê kia thật khó uống, đắng chết người.” Nước thiu còn dễ uống hơn cái loại cà phê kia. Trước kia cô đến quán cà phê Tiểu Lam mở, cà phê chỗ ấy đều ngon và ngọt, lại dễ uống, có đôi khi Tiểu Lam còn giúp cô thêm một muỗng kem vani, đó mới là cực phẩm nhân gian. Còn cái kia khó uống như vậy sao có thể gọi là cà phê, đúng là sỉ nhục đối với cà phê mà thôi!

“Em có thể thêm kem và đường, có lẽ sẽ tốt hơn một chút.” Hắn hảo tâm đề nghị. Hắn đúng là thích uống cà phê đen, nhưng không ép cô phải uống theo hắn, ai biết cô tiểu thư này cầm tách uống nhiều như sợ bị cướp mất, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy một người uống cà phê như “ăn cướp”.

Trang Tỉnh Tư cảnh giác nhìn hắn, tuy rằng sợ lại bị hắn hãm hại, nhưng vẫn từ từ đi tới, nhìn nhìn kem trong bình nhỏ, Cô không tự chủ liếm liếm môi. Kem kia xem ra nhìn rất ngon! Cô quyết định thử một lần nữa. Cô mang kem bỏ vào tách cà phê cô vừa uống một nửa, lại thêm một chút đường, uống thử xem; tiếp tục cho thêm một chút, uống thử tiếp; lại các thêm một chút, lại uống, lại vài lần như thế, cuối cùng đạt đến hương vị cô thích, nhưng tách của cô và tất cả kem trong bình đều đã hết nhẵn.

Phong Kiếm Trì nhìn loại phương pháp uống cà phê kinh người này của cô, cảm thấy rất thú vị. Tay cô cầm cái tách vươn ra, muốn uống thêm một tách thì hắn rót cho cô một tách, nhưng chỉ mới được một phần ba đã bị cô ngăn lại. Hắn khó hiểu nhìn cô.

Trang Tỉnh Tư không để ý tới hắn, cầm cốc kem không lắc lắc, “Kem đâu? Sao hết mất rồi?”

Hắn gọi người mang kem tới.

Mắt Trang Tỉnh Tư lóe sáng, không chút do dự đem cả ly kem đổ vào tách của mình, lúc cà phê sắp tràn ra ngoài lại bỏ thêm ba thìa đường lớn, nhẹ nhàng quấy lên. Chờ cà phê trong tách biến thành màu nâu nhạt, cô mới vừa lòng nâng tách lên cái miệng nhỏ nhắn bắt đầu uống.

“Ngon vậy sao?” Phong Kiếm Trì không nhịn được hỏi. Căn bản là cô đang uống sữa mà! Cà phê thượng hạng Lam Sơn của hắn mà cô uống giống như tra sữa, nhưng hắn tuyệt đối không tiếc, ngược lại thấy khá kỳ lạ cà phê như vậy, cô lại có thể uống ngon lành đến vậy.

“Cũng không tệ lắm!” Trang Tỉnh Tư miệng nói một đằng đâu nghĩ một nẻo, không chịu thừa nhận nói ra còn rất ngon. Tại sao lại như vậy? Không chỉ mùi vị cà phê nhà hắn, ngay cả kem cũng khá ngon, nhưng vẫn kém Tiểu Lam một chút! Nếu có thêm kem nữa thì sẽ càng tuyệt hơn.

“Vậy sao?” Phong Kiếm Trì suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng bỏ qua việc tưởng tượng mùi vị tách cà phê đó, tiếp tục chăm chú làm việc trên laptop.

Nhưng Trang Tỉnh Tư còn lòng tham không đáy hỏi: “Này, ở đây anh có kem vani không?”

Khuôn mặt tuấn tú của Phong Kiếm Trì đơ ra như tờ giấy nhìn cô vài giây, tiếp tục quay đầu lại chăm chú nhìn vao máy tính rất lâu, sau đó lại một lần nữa quay lại nhìn khuôn mặt tràn ngập chờ mong của cô, cuối cùng xác định mình không nghe lầm.

“Không có!” Trong nhà này sẽ không ai món kia cả.

“Hazz…” Trang Tỉnh Tư xìu mặt xuống, bĩu môi nhỏ giọng oán trách, “Tiếp đãi khách kiểu gì vậy, ngay cả kem vani cũng không có!”

Phong Kiếm Trì nghe vậy lại càng ngạc nhiên nhìn cô. Có phải hắn sống ở nước ngoài quá lâu hay không, không biết việc tiếp khác ở Đài Loan đã thay đổi? Bây giờ tiếp khách nhất định phải có kem vani mới là tiếp khách? Cái này thật sự mới mẻ.

Cont…