3.

“Em khó chịu phải không?”

“Em không sao.” Tịnh Ngôn rất hiếm khi thấy Dịch Nhân về nhà khi trời còn sáng, cô cảm thấy rất vui, ánh mắt của cô ngời lên niềm hạnh phúc.

“Em có muốn đi khiêu vũ không?”

“Dạ hội ư?”

“Đúng vậy, trong khi hợp tác với Avera, công ty đã trúng một dự án của Trung Quốc, Thương hội Pháp đã đứng ra tổ chức tiệc chúc mừng.” Dịch Nhân cúi xuống nhìn đồng hồ và nói, “Vẫn còn sớm, anh đưa em đi chọn một bộ quần áo dạ hội nhé?”.

Tịnh Ngôn không nói gì, cô vẫn tựa đầu vào vai Dịch Nhân.

“Em có đồng ý đi cùng anh đến bữa tiệc không?’

“Có nhiều người tham dự không?”

Dịch Nhân hiểu ý của Tịnh Ngôn liền ói, “Cũng tương đối đông”.

Tịnh Ngôn tự nhủ, “Nếu vậy thà rằng mình ở nhà xem ti vi một mình còn hơn”. Mỗi lần Văn Thù kể chuyện cô ta cùng bạn trai tranh nhau xem ti vi, Tịnh Ngôn đều cảm thấy rất ngưỡng mộ và thèm có được niềm hạnh phúc nhỏ nhoi như vậy. Từ trước đến nay, Tịnh Ngôn chưa từng được tận hưởng hạnh phúc của một gia đình thực sự.

Dịch Nhân nhẹ nhàng vuốt mái tóc của Tịnh Ngôn và nói, “Bữa tiệc đó cũng không quan trọng lắm, nếu em không thích thì chúng ta có thể không cần đi”.

“Thật vậy chứ?”

“Để trợ lý của anh đi là được rồi, lần sau nếu có cơ hội chúng ta sẽ đi.”

Tịnh Ngôn cảm thấy rất vui, mắt cô sáng lên, “Bây giờ chúng ta về nhà chứ?”.

Dịch Nhân gật đầu, mỗi lần thấy Tịnh Ngôn làm nũng như trẻ con trước mặt mình, Khổng Dịch Nhân đều cảm thấy rất thú vị. Chỉ có Dịch Nhân mới nhận ra bộ dạng đó của Tịnh Ngôn, mỗi lần như thế ông đều rất vui. Để chiều lòng cô, ông đã gật đầu và nói rất dứt khoát, “Được chứ”.

Về đến nhà, vừa bước vào phòng Tịnh Ngôn đã ngửi thấy mùi thơm của thức ăn, Lão Mai đầu bếp đang bận nấu nướng, thấy Tịnh Ngôn và Dịch Nhân về liền lên tiếng chào, “Khổng Tiên sinh, Hoa tiểu thư, hai người về rồi ư?”.

Tịnh Ngôn tỏ vẻ ngạc nhiên, Dịch Nhân vội giải thích, “Là anh bảo cậu ấy đến chuẩn bị bữa tối cho chúng ta”.

Tịnh Ngôn nhớ lại đã gặp Lão Mai một lần rồi, đó là lần ông ta đi cùng với cô con gái thứ hai của Khổng Dịch Nhân, anh ta làm việc rất chăm chỉ, nhìn thao tác chế biến món ăn có thể biết anh ta là một đầu bếp giỏi.

Tịnh Ngôn mỉm cười cúi đầu chào Lão Mai, không khí trong phòng rất ấm áp, Khổng Dịch Nhân cởi bỏ áo khoác, quay sang nhìn Tịnh Ngôn.

Tịnh Ngôn đưa khăn tắm cho Dịch Nhân, Dịch Nhân mỉm cười nhìn cô với ánh mắt ngời lên niềm hạnh phúc.

“Anh cho là em nấu ăn không ngon sao?” Tịnh Ngôn nhẹ nhàng hỏi.

“Không, là anh sợ em vất vả.” Dịch Nhân vội giải thích, Tịnh Ngôn rất muốn cười nhưng cô cố gắng kiềm chế.

“Khổng Dịch Quần có buồn không?”

“Không.” Dịch Nhân kéo tay Tịnh Ngôn ngồi xuống ghế và nói, “Mai là đầu bếp lâu năm của gia đình, luôn ở bên cạnh Dịch Quần. Cô ấy biết em có bầu rồi, nên đã để cho Mai đến giúp em làm cơm, hôm nay Mai mới đến”.

“Làm phiền anh ấy quá.” Tịnh Ngôn hình dung lại khuôn mặt tròn trịa phúc hậu của Khổng Dịch Quần, cô đưa mắt nhìn vào trong bếp.

“Không có chuyện gì đâu, Dịch Quần cũng trở về Thượng Hải, đang ở cùng khách sạn với Khổng Hy Âm.”

“Khổng Dịch Quân cũng trở về Thượng Hải ư?” Tịnh Ngôn ngạc nhiên nhìn Khổng Dịch Nhân.

Dịch Nhân quay sang nhìn Tịnh Ngôn và nói, “Tịnh Ngôn, Khổng Hy Âm vẫn còn trẻ con lắm, có những việc em đừng để bụng nhé”.

“Tịnh Ngôn tự nhủ, “Đây là lời giải thích của Dịch Nhân ư?”

Từ trước tới nay Tịnh Ngôn luôn nghĩ rằng nếu một ngày nào đó phải đối mặt với câu hỏi này thì cô không biết trả lời thế nào, khi thấy Dịch Nhân hỏi như vậy, Tịnh Ngôn gật đầu mỉm cười và nói, “Em hiểu rồi, đó chỉ là những chuyện nhỏ thôi”.

Khổng Dịch Nhân ôm Tịnh Ngôn vào lòng, Tịnh Ngôn thả lỏng người, một lúc sau đã nằm gọn trong vòng tay của Dịch Nhân, cô cảm thấy rất dễ chịu, Tịnh Ngôn nói, “Em vẫn chưa nói hết, mặc dù em không để ý đến những chuyện nhỏ đó, nhưng cha của Khổng Hy Âm phải bù đắp cho những tổn thất về tinh thần của em”.

Khổng Dịch Nhân mỉm cười đáp, “Không vấn đề gì, em muốn gì? Anh có thê làm bất cứ điều gì em muốn”.
“Chúc mừng sinh nhật là bộ phim em thích nhất, em đã xem bộ phim này rất nhiều lần và lần nào em cũng khóc rất lâu.”

Dịch Nhân tỏ vẻ khó hiểu, bộ phim em thích nhất, mỗi lần xem đều khóc rất lâu… câu nói này của Tịnh Ngôn có ý nghĩa gì chứ?

Tịnh Ngôn nhìn Dịch Nhân mỉm cười và nói, “Thực sự anh có thể làm tất cả vì em chứ?”.

Dịch Nhân gật đầu nói, “Đúng vậy”.

Tịnh Ngôn nói tiếp, “Vậy em có đĩa phim đó, lát nữa ăn cơm tối xong mình cùng xem phim nhé, anh không được bỏ dở bộ phim đấy!”