Chuyện tình Như Ý chương 9 – P2.

Edit: DG.

Sau một đêm ngủ không ngon lắm, cô dậy sớm hơn bình thường, Tạ Giai Hinh liền chọn cho mình một bộ âu phục, che giấu đi vẻ mỏi mệt.

Khi đến công ty, cô đang chuẩn bị tâm lí nghênh đón Trương Trí Uyên thì lại nghe tổng biên tập nói cậu ta xin nghỉ ốm, cô không nhịn được liền hỏi: “Cậu ấy ốm như thế nào?”

“Hình như là bị viêm họng hay là viêm xoang gì đấy, tôi cũng không rõ lắm.” Tổng biên tập nhún nhún vai, không để tâm lắm.

“Nghiêm trọng như thế ư?” nghĩ đến không khí không vui lúc đấy, cô không khỏi cảm giác áy náy. Trí Uyên nhờ cô gấp gáp như thế, dù là cô không giúp được thì tốt nhất cũng nên tỏ vẻ quan tâm một chút.

Được rồi, quyết định, tối qua cô không đuổi theo cậu ta thì hôm nay kiểu gì cũng phải qua xem cậu ta thế nào!

Đồng nghiệp lục đục đến, Tạ Giai Hinh cũng bật máy tính lên làm việc, chỉ là trong lòng cứ canh cánh chuyện này nên vào thời gian nghỉ trưa cô liền gọi điện thoại cho cậu ta, sau vài lần thì cậu ta cũng nhấc máy.

“Này!” Cô khẩn trương hỏi: “Trí Uyên, em còn sống không thế?”

Không biết có ai chăm sóc cậu ta không nữa? Không chừng lại sốt quá độ, ngã xuống đất bất tỉnh thì sao? Giả sửa ba ngày sau không ai phát hiện, liệu dưới của có chảy ra chất lỏng gì không? Một loạt cảnh tưởng đáng sợ liên tục hiện lên trong đầu cô, lúc này cô thật muốn chạy như bay đến trước mặt cậu ta, xem cậu ta còn có dấu hiện còn sống không?

Trương Trí Uyên hừ một tiếng, hỏi: “Chị vẫn còn quan tâm đến việc sống chết của em sao?”

Một tiếng “Hừ” này thật đúng lúc, bỏ đi hòn đá trong lòng cô, may là hắn còn chưa chết! (Sao cứ mong người ta chết thế nhỉ? )

“Đừng giận dỗi với chị thế chứ, làm chị làm sao chị không quan tâm đến em được?”

“Quan tâm đâu phải chỉ nói vài câu là xong, tối qua em có thấy chị đuổi theo em đâu?”

“Em cũng biết đấy, người ta đang là người trong giang hồ, không làm chủ được cho bản thân, tối nay chị qua em có được không? Cho chị địa chỉ của em đi, nếu không chị sẽ cảm thấy lương tâm bất an, ăn không ngon ngủ không yên!” Lúc này cô đã mềm mỏng hết mức rồi, dù sao thì gió chiều nào theo chiều đấy mới sống được.

Trí Uyên trầm mặc một lúc, cuối cùng thì cũng cho cô một cơ hội: “Cũng được, nhưng chị phải mua đồ ăn đến!”

“Tất nhiên rồi, chị mà nấu cơm em ăn chỉ có chết, tốt nhất trên đường đến chị sẽ mua món gì đấy thì tốt hơn.”

“Không được nói cho người kia, cũng không được dẫn anh ấy đến, nếu đến có khi bệnh tình của em càng nặng thêm đấy.”

“Được rồi, được rồi!”. Hai người đàn ông này cứ như là nước với lửa. Cô nghĩ trong lòng nếu như muốn giữ hòa bình thế giới tốt nhất không cho hai người này gặp nhau.

Trương Trí Uyên liền nói địa chỉ cho cô trên điện thoại, mơ hồ cô nghe thấy tiếng cậu ta ho khan bên kia đầu dây. Cô nghĩ thầm, cậu nhóc này cũng thật là đáng thương, không ở được với bố mẹ, mấy tình nhân đến rồi lại đi, nếu như không có người chị không chung dòng máu như cô, liệu cậu sẽ sống thế nào đây?

Sau khi ăn xong, cô định gọi điện thoại cho người yêu báo một tiếng, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, chỉ là cô đi thăm người bệnh thôi, không nói có lẽ cũng chẳng sao, tránh việc anh nghĩ cô mềm lòng. Hơn nữa tối nay anh đang phải hội chẩn, cần gì làm anh bận tâm thêm nữa?

Lâm Thư Hoằng là một người vừa cẩn thận lại chu đáo, mỗi tuần đều gửi cho cô thời gian biểu bằng cả thư tay và email, anh sợ cô không tìm thấy anh. Kỳ thật, cô vô cùng yên tâm, người đàn ông này trừ ở phòng khám ra thì chỉ có đi siêu thị, so với trạch nam còn yên tâm hơn.

Tóm lại, cả bạn trai lẫn em trai đều phải quan tâm chăm sóc, thôi thì chiều nay để chị em giải quyết với nhau thôi!

Vừa đến chỗ ở của Trương Trí Uyên, Tạ Giai Hinh cảm thấy như là đến nhà của một tiểu vương gia.

Bên trong phòng không gian rất rộng rãi, mang hơi hướng lãng mạn, rèm cửa bằng lụa, trên trần là một chùm đèn thủy tinh, đồ dùng theo phong cách cung đình châu Âu, xem ra mọi thứ đều là tinh phẩm.

Quái lạ, với nghề biên tập đang làm, tiền lương căn bản không đủ tiêu, Trương Trí Uyên này lại có thể ở một căn phòng xa hoa như thế, đồ dùng cũng toàn đồ đắt tiền. Chẳng lẽ nhà cậu ta rất giàu nhưng vì ba mẹ có quan niệm bảo thủ nên cậu ta chỉ đành ở một mình, không dám cho người nhà biết tình cảnh của cậu sao?

“Tiểu Uyên, nơi này đúng là thích hợp cho việc yêu đương vụng trộm! Thật là đẹp, lãng mạn và gợp cảm!” Cô không nghĩ là nói về nhà ở cũng có thể nói như thế, nhưng trừ cách đó ra khó mà có cách nói nào thích hợp hơn.

Trương Trí Uyên che miệng ho khan vài tiếng, nhàn nhạt trả lời: “Người thế nào thì nhà ở như thế, em chính là người như vậy: đẹp, lãng mạn và gợi cảm.”

“Xì!” tên nhóc tự sướng, thôi, vì hắn đang bệnh, không cần so đo với hắn làm gì. “Rốt cuộc là em bị bệnh gì?”

“Có nghiêm trọng không?”

“Hen suyễn cấp, bệnh cũ ấy mà, không chết được đâu… Khụ khụ!”

Lâm Đại Ngọc! Nhìn cậu ta ho như thế, khuôn mặt hơi đỏ lên, ánh mắt sáng lên, trong đầu cô liền hiện lên ba chữ “Lâm Đại Ngọc”! Không biết ai là viên ngọc quý của cậu ta? Hồng Lâu Mộng có nhiều nhân vật như thế, cậu ta có thể tìm được tình yêu quả thực quả là khó khăn.

Lập tức cô cảm thấy cô như là một người mẹ vậy, chỉ biết nói: “Đứa trẻ đáng thương, chị mua cho cậu canh thập toàn đại bổ, còn có mấy món ăn thanh mát, cậu tranh thủ lúc nó còn nóng thì ăn đi.” Mặc dù mấy món ăn này bày biện không được đẹp mắt cho lắm nhưng dù sao vẫn ăn tốt.

“Xem chị có thành ý như thế, thiếu gia đây miễn cưỡng ăn vậy.”

Cậu gắp một khối đậu hủ đưa lên miệng cô, cô há mồm cắn xong mới thấy không ổn, “Thôi để tự chị ăn là được rồi, không dám làm phiền thiếu gia.”

“Chị cũng ăn đi, không lại bảo là em ngược đãi chị.”

“Thật đúng là ủy khuất cho ngài!”. Cô nghiến răng ken két, nhưng vẫn đem thức ăn bày lên trên bàn, nhìn cũng ra một bữa cơm tao nhã.

Cậu không nói gì, lẳng lặng ngồi ăn, trong mắt thoáng hiện một chút mất mát.

“Nhà của em chắc là cũng tương đối nhỉ? Có thể ở tại khu nhà cao cấp mà chỉ có minh tinh hoặc quan lớn mới có điều kiện để ở.” Không biết hàng xóm quanh đây có những ai nhỉ? Cô đột nhiên có vài suy nghĩ bát quái, ra anh anh em em với mấy người bảo vệ, hỏi một chút về mấy lời đồn đãi gần đây.

“Cũng không có gì, có đáng bao nhiêu đâu, ở thế này một mình một nhà, thoải mái vô cùng.”

“Địa chủ quá!” Cô hung phấn trợn tròn hai mắt, vô cùng sùng bái nói:

“Hóa ra là thiếu gia thật, thất kính thất kính. Hi vọng thiếu gia quan tâm nhiều hơn, có gì còn đề bạt!”

“Không cần nói thế, chị đi theo em còn cần phải khách sáo thế nào?” Cậu ta liền tỏ vẻ ác hàn.

Cô cười nhẹ vài tiếng, giống như một tên vỗ mông ngựa, “Xin hỏi thiếu gia, có phải lệnh đường, lệnh tôn rất xem trọng việc nối dõi tông đường cho nên phải giúp cậu xem mặt tìm thiếu phu nhân?”

“Chị rất thông minh, đoán cái đúng liền.”

Mấy bộ phim đều như thế cả à, ngay cả người qua đường cũng đoán được. “Nhưng em không thích phụ nữ, giờ em định làm sao?”

Trương Trí Uyên buông bát xuống, mỉm cười thần bí với cô: “Em nói rồi, nếu như em thích phụ nữ thì chắc chắn em sẽ cố gắng cướp lấy chị.”

“Chị nhớ là em đã nói thế, nhưng rõ ràng là em không thích phụ nữ, thế nên để đến kiếp sau đi!”

“Nếu như là chị, không khéo em sẽ làm được.” Cậu từ mỉm cười chuyển sang có chút nghiêm trọng, nhìn cô chăm chú, tựa hồ muốn biết một điều bí ẩn gì đấy.

“Thiếu gia này, chị có bắt em phải thế đâu? Đừng nói với vẻ ủy khuất như thế chứ!”

Cô cũng có lựa chọn của mình chứ.

“Hắn ta làm được, em cũng có thể.”

Gì cơ? Cô còn chưa kịp phản ứng thì cậu ta đã xông tới đè cô xuống ghế sa lon, trong nháy mắt hai tay của cậu đè lên vai cô, đôi môi phủ lên môi cô.

Nhất thời đầu óc cô trống rỗng, vô cùng kinh ngạc, chỉ hiện lên một ý nghĩ là hắn cũng là một người đàn ông à! Mặc dù thế hắn so với cô còn đẹp hơn, cao hơn cô, cũng khỏe hơn cô, lại đang đè cô xuống làm điều cô không muốn.

“Buông ra!” Đầu óc vừa tỉnh táo lại, cô liền cắn vào miệng cậu ta, cô có nằm mơ cũng không nghĩ bọn họ có ngày hôm nay.

Cậu liếm vết máu một bên môi, trong mắt vẫn ánh lên một tia chấp nhất. “Chỉ cần là chị, em có thể làm được… Em thích chị, em có thể chạm vào chị vào ôm chị, chúng ta có thể ở bên nhau..”

Hiện tại chỉ là cậu ta tự thôi miên chính mình, miễn cưỡng bản thân thôi. Làm cách nào cô cho cậu ta thấy rõ thực tế bây giờ?

Cậu ta đặt tay lên đôi gò bồng đảo của cô, dùng lực một chút, kinh ngạc nói: “Thân thể phụ nữ thật là kì diệu, mềm thế này mà không bị rơi xuống?”

“Trí Uyên, em không nên phá vỡ tình cảm của chúng ta…” Nói thật, cậu ta đẹp trai hơn Lâm Thư Hoằng, mùi vị của nụ hôn cũng rất mới mẻ, nhưng người cô yêu không phải là cậu ta. Cho dù cậu ta có đẹp trai hơn nữa, gợi cảm hơn nữa thì cô cũng không có cảm giác.

“Chị chán ghét em đến thế sao?”

“Chị thích em, nhưng chị xem em như là em trai, em gái. Còn người chị yêu là Thư Hoằng.”

“Thích cũng có thể biến thành yêu, chị sẽ thay đổi tâm ý được.” Vừa nói cậu ta vừa hôn cô, hai tay cũng bắt đầu nhẹ nhàng hơn, giống như muốn chứng minh lời mình nói, nụ hôn của cậu ta dần dần đi xuống, từ tai, xuống cổ, rồi đến trước ngực. Không hề thô lỗ mà rất kiên trì.

Toàn thân cô run rẩy, ngay cả giãy dụa cũng quên luôn, cũng không biết trong đầu nghĩ gì, đột nhiên hát lên: “Thà rằng bàn tay đang lạnh giá, vẫn chờ một vòng tay ôm nồng nàn, em tin rằng trên thế gian này sẽ em sẽ gặp được đúng người mà em yêu…”

Bài hát mà cả hai đều yêu thích này cuối cùng cũng làm cậu ta khôi phục lí trí, hai tay liền ôm lấy đầu mình.

“Xin lỗi… em không biết chuyện gì đang xảy ra với em, chắc em điên rồi…”

“Chị đây còn chưa khóc, em còn khóc cái gì chứ?” Rõ ràng cô mới là người bị hại, thế mà trên mặt cậu ta lại đầy nước mắt, thấy thế cô không biết nên đau lòng vì ai đây.

“ Em là thằng bại hoại, em là một thằng điên, chị đi ngay đi! ”

Không cần cậu ta nói lần thứ hai, cô liền nắm chiếc túi xách chạy thẳng ra cửa. Đây không phải là nhà của Tiểu Uyên, đây là một cơn ác mộng tan nát cõi lòng…

Cont…