Chuyện tình Như Ý chương 8 – P3.

Edit: Lá Mùa Thu.

Tám giờ tối, Tạ Giai Hinh đi ra khỏi nhà khoảng 10 phút, bước vào một quán cà phê ở gần nhà cô. Nhìn thấy một người con trai mặc áo hoa ngồi ở bàn trong góc. Rõ ràng nó luôn khiến người ta chú ý, ăn mặc khiêm tốn cũng là vô dụng.

” Sao đột nhiên lại gọi chị ra đây?” Cô ngồi đối diện Trí Uyên, cầm điện thoại di động cậu để trên bàn lên xem mà nghĩ thầm, tiểu tử này luôn dùng hàng mới nhất, không phải là công tử nhà giàu chứ?

Đôi mắt hoa đào của Trương Trí Uyên nhìn cô chằm chằm, tinh tế nghiên cứu biến hóa trên mặt, ” Đã lâu không tìm chị, bình thường ở công ty cũng không nhiều thời gian tán gẫu nên em nhớ chị thôi.”

” Đừng có nịnh nữa! Gần đây bận rôn chuyện yêu đương nên không có thời gian dành cho đệ đệ tốt của chị.” Nàng vốn định vỗ tay hắn, nhưng nghĩ lại rồi vẫn từ bỏ. Dùng miệng nói chuyện cũng được, làm gì phải động tay động chân?

Phục vụ tới, cô chọn nước trái cây. Muộn thế này mà uống cà phê sẽ không ngủ được.

Trương Trí Uyên uống một ngụm cà phê nâu sẫm nhìn mặt cô: ” Gần đây có phải hàng đêm đều đánh chén no nê? Xem làn da chị đẹp lên trông thấy.”

” Mình cậu một đống hậu cung mĩ lệ, chị chỉ có một người. Muốn nói làn da nhờ tình yêu tưới tắm thì phải của cậu mới là đẹp!” Cô và bạn trai yêu đương, mọi chuyện đều định kỳ nói cho Trí Uyên biết. Ngoại trừ bí mật nho nhỏ kia thì tình tiết cơ bản không khác là mấy

” Nếu thật sự là yêu thì một là đủ rồi.” Trí Uyên hai tay tì gò má giống cô gái đang mộng mơ.

” Cậu cũng biết vậy sao còn không mau tìm cho mình một người? Tìm được thì giới thiệu cho chị làm quen.” Không biết cô đã nói với thằng nhóc này bao nhiêu lần, nó luôn trả lời là tính cách trời sinh không có chí tiến thủ, đến lúc nó già đi thì biết làm thế nào?

” Nhưng tình yêu đích thực của em còn chưa sinh ra, nếu không thì sao em tìm khắp nơi cũng không thấy?”

” Cần phải kiên nhẫn chờ đợi, cẩn thận tìm kiếm. Cảm giác rất quan trọng, thà rằng cứ giữ tự do, chờ một lần thiệt tình ôm…” Cô vừa mới nói ra thì hắn lập tức hùa theo, gằn từng tiếng còn mắt mở to cười cười.

“Hai chúng ta thật đúng là tâm đầu ý hợp.”

” Phải nói ngưu tầm ngưu, mã tầm mã mới đúng.”

” Chị, em mệt quá.” Trí Uyên nắm tay cô, muốn áp vào mặt mình. Cho dù tay cô rất nhỏ nhưng có thể trấn an nỗi mỏi mệt nhiều năm của mình.

Cô muốn rút tay về, nhưng Trí Uyên nắm rất nhanh.” Đừng như vậy, Thư Hoằng nhìn thấy sẽ tức giận.”

” Người ta không ở đây thì sợ gì?”

” Khó nói a! Trong phim không phải như vậy sao. Chỉ cần nữ chính làm chuyện gì đó mờ ám thì bất ngờ sẽ bị nam chính bắt gặp. Cho nên vẫn là cẩn thận tốt hơn” Lần trước Trí Uyên đưa cô về nhà, chỉ là hôn trán cô một cái, tự nhiên bị “Chủ tử” Thư Hoằng nhìn thấy. Từ đó có thể thấy được người làm thì có ông trời đang nhìn, trăm ngàn lần không thể đánh đố với ông trời.

” Chị, trọng sắc khinh bạn!” Trí Uyên nhếch mép, càng bám chặt lấy tay cô không thả.

” Chúng ta là chị em, chủ yếu là trao đổi tình cảm. Chuyện tiếp xúc thân thể không quan hệ, không cần phải sờ tới sờ lui.”

” Chị muốn làm em tức chết sao?”

” Ai da, đừng tức giận, đừng tức giận mà!” Cô tươi cười lấy lòng, thuận tay sờ sờ khuôn mặt còn non nớt hơn cả đậu hũ của nó. ” Chị không muốn đắc tội với cả hai người, tha cho chị đi, em trai yêu quý.”

” Vậy em cho chị một cơ hội đền bù. Dạo này gia đình em nhất quyết ép em đi xem mặt. Chị lại đóng kịch giúp em.”

“Lại đóng kịch? Không bằng trực tiếp nói chuyện với bọn họ đi!” Chuyện nghiêm trọng vậy làm sao giấu diếm cả đời? Bản tính trời sinh rất khó thay đổi.

Trí Uyên cười lạnh một tiếng tự giễu :” Nói cho bọn họ biết? Sau đó bị đuổi ra khỏi nhà, từ nay về sau lưu lạc chân trời góc bể?”

” Có nghiêm trọng như vậy không?” Cô không muốn nhìn Trí Uyên biến thành kẻ lưu lạc, dung mạo đẹp đẽ như thế sao có thể lãng phí. Tốt xấu gì cũng có thể làm nghệ nhân đầu đường.

” Nói không chừng còn nghiêm trọng hơn, ba em còn có thể đánh chết em nữa.”

Nếu là trước kia thì cô đã sớm gật đầu đáp ứng ngay rồi. Dù sao chỉ là diễn trò, Trí Uyên lại tuyệt đối không có ý gì với cô, giúp người lúc khó thì không tính làm gì. Từ khi hai người quen biết tới nay, Trí Uyên không biết giúp cô bao nhiêu lần, hơn nữa còn tư vấn mấy chuyện yêu đương, nhưng mà… ” Chị bây giờ không phải còn độc thân, chị và Thư Hoằng đã tính tới chuyện kết hôn, làm việc cũng phải quan tâm đến cảm xúc của anh ấy.”

” Vì thế sao?” Trương Trí Uyên lười biếng hỏi lại, trong mắt lại hiện lên một chút phẫn hận.

” Cậu gặp Thư Hoằng, mọi người trở thành bạn bè, chỉ cần anh ấy đồng ý, chị cũng đồng ý.”

” Được, em cũng muốn gặp anh ấy.”

” Trước tiên chúng ta nói rõ đã, nhất quyết cậu không được yêu anh ấy.” Không phải cô không tin bạn trai, nhưng thật sự là Trí Uyên đây rất đào hoa, nên cô đề phòng một chút thì tốt hơn.

” Nói không chừng anh ấy lại thích em, đến lúc đó chị cũng không nên trách em. Chị cũng biết bản tính trời sinh khó thay đổi a.”

“Cút đi!” Vẫn là bộ dáng cũ, thằng nhóc tự kỷ thối tha. Không biết nóvà Thư Hoằng gặp mặt sẽ như thế nào? Một người đứng đắn chững chạc, một kẻ phong lưu cơ trí, lẽ nào sự khác nhau như vậy khiến hai người hút nhau?

Sau khi về nhà, Tạ Giai Hinh gọi điện thoại ngay cho bạn trai, thần bí hề hề nói:” Thư Hoằng, em muốn giúp anh lên kế hoạch phòng ngự.”

” Có chuyện gì mà anh nên đề phòng vậy?” Trong lòng Lâm Thư Hoằng hiện lên dự cảm bất an. Hy vọng không phải ba cô hoặc anh cô có ý kiến gì, gần đây anh mới tính lại đi gặp thêm lần nữa.

” Còn nhớ Trí Uyên không?”

” Uhm, có chút ấn tượng.” Sao lại không nhớ rõ? Khiến anh phải chịu ủy khuất nhận làm nhỏ.

” Lần trước em làm lá chắn cho nó, làm cho người yêu nó chịu từ bỏ. Nhưng bây giờ nó lại gặp rắc rối nên muốn nhờ em đóng giả bạn gái gặp mặt gia đình nó, giúp nó thoát khỏi cảnh luôn bị ép đi xem mặt.”

” Trí Uyên với em thật sự không có ý nghĩa gì?” Dù thế nào cũng thấy không ổn, khả năng diễn của Giai Hinh cũng không phải đặc biệt xuất sắc, vì sao nhất định phải tìm cô?

” Lúc trước khi em theo đuổi anh, đều là Trí Uyên chỉ đường mách nước. Duyên mới tình cũ của mấy gã đẹp trai như nó thì nhiều như mây, cho nên anh không cần lo lắng. Nó đối với em chỉ như là bạn bè. Nếu có kiếp sau thì mới có thể là người yêu.”

Lâm Thư Hoằng tin tưởng lời của bạn gái, có điều đối phương chưa chắc đã nghĩ như vậy.” Em trả lời thế nào?”

” Em nói trước hết để hai người ngươi gặp mặt, nếu anh đồng ý thì em mới đồng ý.”

” Em nghĩ thực chu đáo.” Lâm THư Hoằng trong lòng ấm áp, bọn họ quả nhiên là cùng nhau chia sẻ gánh nặng, có chuyện gì đều cùng nhau đối mặt.

” Đương nhiên, mai sau anh sẽ là chồng của em. Chuyện lớn như vậy nhất định phải cùng anh bàn bạc.” Bọn họ tình duyên trắc trở, đã từng trải qua bao nhiêu rào cản. Cô chỉ hi vọng mọi chuyện sau này đều suôn sẻ.

” Uhm, anh với em cùng đi gặp, nhưng nếu anh nói mà em không thích thì cũng đừng tức giận.”

” Anh không cần coi Trí Uyên là tình địch. Thật ra nó rất hài hước, lại thông minh, mọi người chỉ là bạn bè thôi!”

” Anh sẽ cố gắng.” Lâm Thư Hoàng không muốn nói nhiều về một người đàn ông nào khác.” Đúng rồi, chúng ta khi nào thì kết hôn? Mấy hôm nay anh đang chọn ngày tốt, vừa muốn cười ngay cuối tuần này lại vừa muốn chọn ngày tốt, hazz thật đúng là khó chọn.”

” Em thì thế nào cũng được. Dù sao gia đình em cũng không phản đối, chỉ cần anh muốn lấy em là được.”

” Nếu có thể, anh nghĩ ngày mai chúng ta đi đăng kí kết hôn. Nhưng mà hai bên gia đình vẫn chưa đồng ý.” Anh là con trưởng trong nhà, cô lại là cục cưng bảo bối, hai bên gia đình nhất định không để cho họ kết hôn đơn giản.

” Chuyện này không nên hỏi em, anh cũng biết em rất lười biếng lại ngu ngơ, anh sắp xếp đi.” Đối với công việc thì cô coi như còn chút nghiêm túc, đối với việc trong sinh hoạt thì lại là chuyện lớn hóa thành chuyện nhỏ, chuyện nhỏ hóa thành chuyện của người khác.

” Nghe em trai ta nói, lên kế hoạch kết hôn rất mất thời gian, còn phải bàn bạc nhiều thứ, ít nhất cần ba tháng mới có thể làm tốt.”

” Vậy cứ nhờ em trai anh đi, chú ấy đã kết hôn một lầm chắc là biết nhiều việc. Hai người tình cảm tốt như vậy chắc chắn chú ấy sẽ giúp đỡ.” Cô luôn có thái độ chuyện không liên quan đến mình. Tuy cô không phải không muốn lấy chồng, nhưng nếu phải lo nhiều chuyện như vậy thì cô thà không cưới nữa còn hơn.

” Em thật lười biếng, bản thân kết hôn cũng còn không chịu chăm chỉ lên một chút” Anh nghẹn cười, nhịn không được mà mắng yêu cô.

” Không phải anh đã nói rồi sao! Phải có vài khuyết điểm nhỏ mới đáng yêu, mới không bị người khác cướp đi.”

” Em tệ thế, sao anh lại cứ coi em là bảo bối chứ?”

” Bởi vì anh trúng tà, cả đời chạy không nổi, chỉ có thể yêu một mình em, ha ha ha!”

Anh rốt cuộc nhịn không được, khóe miệng cong lên, còn cô lại đắc ý cười. Người bên cạnh mà nghe thấy thì quả thật rất giống một đôi tình nhân trúng tà.