type: cooki

Cảm giác thả lỏng khiến Tịnh Ngôn cảm thấy thoải mái, mặc dù cô đã có quyết định sẵn trong lòng nhưng khi thấy Khổng Dịch Nhân phản ứng như vậy liền rút lại ý định của mình, Tịnh Ngôn không muốn nói nhiều, cô nhún vai và nói với Khổng Dịch Nhân, “Bây giờ chúng ta đi chứ?”

“Đi ngây bây giờ ư?” Tại sao?” Khổng Dịch Nhân tỏ vẻ không hiểu.
“Anh vui quá nên quên rồi sao?” Tịnh Ngôn nhìn Khổng Dịch Nhân và nói, “Lẽ nào chúng ta cứ ở nhà của ông Viên hay sao?”.

Khổng Dịch Nhân mỉm cười nói, “Đây không phải là nhà của ông Viên, tuy nhiên ông ấy cũng có nhà ở khu vực này cách đây không xa, nếu em muốn xem, tối nay chúng ta có thể đi xem”.

“Đây chẳng phải là nhà của ông Viên hay sao?” Tịnh Ngôn không hiểu nên hỏi lại.

Không Dịch Nhân ôm Tịnh Ngôn nằm xuống, giọng nói của ông càng trầm hơn, “Lúc đầu anh và ông ấy cùng đầu tư, anh cũng là người đầu tiên đến ở đây, nơi này cách xa trung tâm thành phố, mỗi lần về ở đây không tiện, nhà luôn bỏ không, anh vừa mới nhờ ông ta dẫn mọi người đến đây”.

Tịnh Ngôn quay mặt sang một bên, nhắm mắt lại và không nói câu gì.

Khổng Dịch Nhân bỗng nhớ ra điều gì đó liền mở mắt nhìn Tịnh Ngôn và nói, “Em ngủ đã lâu, có đói không?”.

Tịnh Ngôn vốn không cảm thấy đói, như khi thấy Khổng Dịch Nhân hỏi như vậy bụng của Tịnh Ngôn lại cồn cào khó chịu, cô gật đầu và nói, “Em đói”.

Khổng Dịch Nhân ngồi dậy nói, “Em muốn ăn gì để anh nói chị giúp việc làm cho?”.

“Không cần đâu, tối hôm qua em thấy cô giúp việc nói trong bếp có cháo, em tự xuống bếp ăn, anh ngủ một lát đi.”

“Chúng ta cùng xuống bếp ăn cháo, anh cũng thấy đói.” Khổng Dịch Nhân dứng dậy nhìn Tịnh Ngôn mỉm cười hỏi, “Có được không?”.

Ngôi nhà yên tĩnh vắng lặng, dường như chỉ còn hai người. Khi vào đến nhà bếp, Tịnh Ngôn thở dài nói, “Nhà quá rộng và vắng vẻ”.

“Sẽ có ngày khách đến đầy nhà.” Khổng Dịch Nhân đưa tay ôm eo Tịnh Ngôn, nghĩ đến tương lại không xa, căn nhà này sẽ có những thay đổi rất lớn, hạnh phúc ngọt ngào, Khổng Dịch Nhân mỉm cười.

“Căn nhà này rộng quá, lạnh lẽo và vắng vẻ, em không thích”

Phòng bếp rộng, bên cạnh kệ bếp là một chiếc bàn gỗ nguyên sơ, Khổng Dịch Nhân kéo ghế cho Tịnh Ngôn sau đó quay người sang mở nắp vung nồi cháo, hơi nóng bốc lên nghi ngút, ông múc cháo vào bát của Tịnh Ngôn và nói, “Nói thật, anh cũng không thích, khi còn trẻ anh nghĩ anh phải đạt được những thành tích xuất sắc để được mọi người ngưỡng mộ, nhưng sau này anh mới phát hiện ra rằng chỉ cần làm hài lòng những người xung quanh mình là anh cảm thấy mãn nguyện rồi.”

Tịnh Ngôn nhẹ nhàng đáp lại, “Được anh che chở giúp đỡ, được ăn ngon mặc đẹp, muốn gì được nấy thì làm gì có ai không hài lòng nữa chứ?”.

Khổng Dịch Nhân quay sang nhìn Tịnh Ngôn và hỏi, “Tịnh Ngôn, em có hài lòng không?”.

“Em…” Nhớ lại những lúc đau khổ về tinh thần, Tịnh Ngôn im lặng không nói gì. Khổng Dịch Nhân đặt bát cháo nóng trước mặt Tịnh Ngôn và nói, “Em cẩn thận nhé, hãy đợi một chút, vẫn còn một số gia vị nữa”.

Tịnh Ngôn bê bát cháo nóng, trước mặt cô là dáng người cao lớn của Khổng Dịch Nhân, cũng cảm giác ấm áp đó, nhưng cô vẫn cảm thấy mối nguy hiểm rình rập đâu đó xung quanh. Cô tự nhủ, “Sơn hào hải vị rốt cuộc cũng chỉ là ngày ba bữa cơm, nhà rộng trang hoàng lộng lẫy cũng chỉ có thể ngủ trên một chiếc giường mà thôi, vật chất dù có nhiều đến mấy cũng không thể làm cho con người thực sự cảm thấy hài lòng”.

Tịnh Ngôn không trả lời câu hỏi của Khổng Dịch Nhân, ông vỗ nhẹ vào vai Tịnh Ngôn sau đó ông kéo ghế ngồi đối diện với Tịnh Ngôn.

Hơn mười tiếng đồng hồ, Tịnh Ngôn chưa ăn gì vào bụng nên khi ngồi trước bát cháo Tịnh Ngôn quên hết mọi suy nghĩ vẩn vơ trong đầu, chỉ tập trung vào ăn cháo, thỉnh thoảng cô ngẩng đầu lên nhìn Khổng Dịch Nhân khen ngon.

“Tịnh Ngôn.” Giọng của Khổng Dịch Nhân ấm áp và dịu dàng.

Tịnh Ngôn ăn liên tiếp mấy bát cháo, người giúp việc nhà ông Viên nấu cháo rất ngon. Phía dưới là thịt gà, phía trên bát cháo có một chút dầu hoàng làm cho hương vị của bát cháo ngon hơn, cô cho thêm một chút thịt băm, tinh dầu hoa hồng và một chút tương làm cho bát cháo đậm đà hơn, do đã nhịn đói cả ngày nên cô cảm thấy rất ngon miệng.

“Anh hơi vội vàng, em đừng để ý nhé…” Khổng Dịch Nhân đừng lại một lúc rồi nói tiếp, “Em đồng
ý lấy anh chứ?”.

Tịnh Ngôn đang ăn bỗng dừng lại, đôi đũa chạm và thành bát cháo phát ra tiếng kêu rất mạnh.

Phòng bếp bỗng trở nên yên lặng, sau khi im lặng suy nghĩ một lúc, Tịnh Ngôn đặt đôi đũa xuống bàn, ngẩng đầu lên nhìn Khổng Dịch Nhân và nói, “Dịch Nhân, anh nói như vậy làm em cảm thấy rất hạnh phúc”.

Khổng Dịch Nhân âu yếm nhìn Tịnh Ngôn, không gian trong phòng bếp trở nên ấm cúng hơn. Tịnh Ngôn nắm chặt tay Khổng Dịch Nhân và nói, “Nhưng hôm qua em đã suy nghĩ rất kỹ và đưa ra quyết định là em sẽ sống yên ổn với con của em, nếu có anh bên cạnh em cũng rất vui, nhưng giờ đây cuộc hôn nhân giữa chúng ta chỉ gây nên sóng gió cho em mà thôi, do đó em không thể nhận lời cầu hôn của anh, ít nhất là lúc này em không thể, em xin lỗi”.