Chuyện Tình Như Ý chương 7- P2.

Edit: Shu.

Beta: Lá Mùa Thu.

Hai người đi vào bãi đỗ xe, ngồi trên xe anh ngập ngừng hỏi:” Giai Hinh, tối nay… em có thể đến nhà anh được không?”

Tên đầu gỗ sao lại đột nhiên thông suốt? Tối nay muốn quay về gôn nhà sao? Mặc kệ vì nguyên nhân gì, cô đương nhiên là gật đầu cái rụp, cô chờ hôm nay đã lâu lắm rồi. [shu: gì? Chờ hiến thân hả chị ]

” Đúng rồi, ba mẹ anh đâu?”

” Bọn họ hôm trước ở chỗ anh, nhưng là hôm nay lại đang ở khách sạn, nói là muốn ôn lại tuần trăng mật. Anh nghĩ chắc họ muốn cho chúng ta không gian riêng tư.” Không thể nói rõ vì sao, anh cảm thấy đêm nay là thời cơ tốt nhất, thiên thời địa lợi nhân hoà, không nên để mất.

” Anh nói thế mà không biết xấu hổ à?” Hai bác cũng thật tâm lý, cô lần sau nhất định mua chút quà cho họ.

” Đây là ý tốt của mọi người, chúng ta phải biết quý trọng, đêm nay anh muốn… em, được không?” Anh chằm chằm nhìn con đường phía trước, không dám liếc cô một cái, mấy câu gạ gẫm kiểu này thật không hợp với anh nhưng không nói ra anh sẽ thấy hối tiếc.

” Em đã nói gì nhỉ? Để xem, có phải là như em đã nghĩ… Khẩu vị của anh thực sự rất lớn, mỗi ngày đều phải làm, hơn nữa không chỉ một lần, nhiệt tình như lửa, dũng mãnh như hổ, em muốn anh dừng cũng không được, những lời này đều có thể thành hiện thực sao?” Cô đặt tay lên đùi anh khẽ vuốt, mỉm cười tà ác. [ shu: mÓa ơi :-j ]

Thành thật mà nói, cô làm gì có kinh nghiệm mấy chuyện này, phải là cô lo lắng mới đúng. Nhưng mỗi lần nhìn bộ dạng rụt rè như học trò nhỏ của anh, cô rất muốn trêu chọc anh, không biết đây là loại cảm xúc gì? Nói không chừng cô là một người phụ nữ hư hỏng, chuyên môn nghĩ đến làm những “chuyện xấu” với anh.

” Khụ .. khụ … anh sẽ cố gắng.” Cô gái này… những điều như vậy mà cũng dám nói. Vậy mà không hiểu sao làm anh thấy hưng phấn, chả lẽ tận xương tủy trong người anh có một phần biến thái tiềm tàng nào đó, là cô đã khai phá sao?

” Em sẽ chống mắt lên nhìn!”

Còn chưa vào cửa chính, hai người đã hôn nhau cuồng nhiệt không rời ngay trên hành lang, rõ ràng không uống rượu mà lại có cảm giác như đang say?

Lâm Thư Hoằng một tay ôm bạn gái, một tay lấy cái chìa khóa mở cửa. Phòng tối hù, anh cũng không vội bật đèn, ép cô vào tường ngấu nghiến đôi môi ngọt ngào của cô, hai tay đã ở trên người cô chạy loạn. Bóng tối khiến mọi vật mờ hồ không rõ ràng, càng kích thích dục vọng trong anh thêm mãnh liệt.

” Anh cảm thấy hình như anh đã yêu em mất rồi…” Anh đã từng muốn nói ra tất cả, chỉ sợ đột ngột quá lại thành dọa cô. Nhưng từ giờ trở đi, anh sẽ không tạo áp lực cho chính mình nữa.

Tạ Giai Hinh thở hổn hển mấy hơi, không có cảm động, chỉ có oán giận ” Em kháng nghị! Làm ơn đem “Cảm thấy” và “hình như” bỏ đi, nói lại một lần nữa.”

” Anh yêu em, Giai Hinh.” So với tưởng tượng của anh thì cô càng đáng yêu hơn, ngoài cô anh ra còn có thể yêu ai?

” Em cũng vậy, em yêu anh, đầu gỗ ngốc nghếch…”

Lời cuối vừa thốt ra, hai đôi môi lại dính chặt triền miên vào nhau. Xen lẫn những âm thanh yêu đương, anh khẽ thì thầm vào tai cô: “Anh muốn em, được không?”

Cô không trực tiếp trả lời mà hỏi ngược lại: “Anh muốn bị bịt mắt hay là em che ‘chỗ đó’ đi?”

“Đây là chúng ta lần đầu tiên, anh muốn nhìn thấy em, cho nên…”

” Em biết rồi, em đi thay áo ngủ.” Cô đã chuẩn bị mấy bộ áo ngủ được thiết kế đặc biệt chuẩn bị cho ngày hôm nay.

” Cám ơn em đã làm điều này vì anh.” Đêm đầu tiên là đêm trân quý, cô lại làm ‘chuyện đó’ với anh theo kiểu như vậy, thật sự là ủy khuất.

” Đừng nói như vậy, tất cả bởi vì em yêu anh.”

Anh bật đèn, nhìn rõ gương mặt cô, hỏi lại một lần cuối ” Nếu anh không làm được như lời đã nói, em có thất vọng không?.”

” Mặc kệ như thế nào, em vẫn yêu anh.” Cô cho anh một cái hôn gió, khóe miệng cười xấu xa.” Chờ khi em bảo được rồi thì anh hãy vào nhé.”

” Uh…” Nhìn cô xoay người đi vào phòng ngủ, anh tựa vào tường hít một hơi thật sâu. Đêm nay sẽ đi đến cửa ải cuối cùng, anh chờ mong vạn phần lại sợ mình vừa lâm trận đã lùi bước, mẫu thuẫn quá phải không?

Không bao lâu, một âm thanh mê hoặc khẽ khàng truyền đến.”Thư Hoằng, em đang đợi anh.”

” Anh … anh đến đây.” Không thử xem thì làm sao biết được kết quả? [shu: không thử sao bit :-> ]

Anh mở cửa phòng, cảm giác như vừa bước vào một thế giới mới.

Tạ Giai Hinh buông mái tóc dài, tẩy sạch lớp trang điểm, mặc một chiếc áo ngủ màu trắng, hở vai hở lưng vô cùng khêu gợi, làn váy chỉ tới đùi, rất thuận tiện cho mấy kiểu yêu đương của họ.

” Thích không?” Cô xoay một vòng, muốn xác định lại một lần nữa.

” Thích, rất thích!” Anh nâng mặt cô lên cuồng nhiệt xâm chiếm đôi môi cô. Người này đã từng vì ở bên cạnh anh mà cãi nhau, vì để tiếp cận anh mà đã dùng mọi cách, thế nên đời này anh mà thiếu cô quả thực không xong rồi.

Nhiệt độ cơ thể ngày càng tăng cao, hai người từ từ ngã xuống giường lớn. Chẳng mấy chốc anh đã cởi bỏ hết quần áo rồi dán chặt người vào cô. Mặc dù cách một lớp áo ngủ, dòng điện chạy rần rần trong anh vẫn rạo rực.

Một tay phủ trước ngực cô, một tay thâm nhập vào dưới váy cô, muốn làm cho cô khoái hoạt một hồi. Nếu cuối cùng anh vẫn không được, ít nhất cô vẫn còn nhớ đến một chút tốt đẹp này.

” Thư Hoằng…” Cô hôn môi hôn cổ hôn bả vai, tùy ý để anh đùa, đến khi cô không chịu nổi.

Anh tạm thời ngừng lại, đứng dậy đến ngăn kéo lấy ra một cái BCS, dù sao cũng phải cẩn thận, bọn họ còn chưa đến lúc mang thai.

” Muốn sao?” Anh hỏi, lại thấy cô mê loạn gật đầu, nhịn không được hôn cô một lần rồi một lần nữa.

” Ngoan nào cô bé, ngồi lên người anh.” Anh sợ chính mình không khống chế được lực đạo, khiến cô đau đớn nên quyết định dùng tư thế nam dưới nữ trên.” Anh nhắm mắt lại, tự em đến.”

” Vâng, nhưng không được nhìn lén nha!” Thời khắc mấu chốt cô vẫn bị mặt đỏ, chậm rãi khóa người ngồi trên người anh, làm cho bản thân một tấc một tấc từ từ đi xuống. Đau đớn là khó tránh khỏi, nhưng còn trong phạm vi chịu đựng đươc. Mà việc chính là, anh không có dấu hiệu mềm yếu đi, bọn họ thành công!

” Có thể sao? Anh muốn nhìn thấy em.” Anh quả thực không thể tin được, năm năm hơn, anh nghĩ đến chính mình không bao giờ sẽ trải qua như vậy. Kết quả cô đã cứu vớt thân thể cùng tấm chân tình của anh, nói là kỳ tích cũng không đủ!

Cô cuốn lấy làn váy, che khuất chỗ hai người kết hợp.” Có thể mở mắt ra.”

” Vất vả cho em, cám ơn em! Cám ơn!”

Anh trong lòng mừng rỡ không thôi, động tác lại cực kỳ ôn nhu, ôm thắt lưng của cô chậm rãi đong đưa, e sợ cô có một tia không thoải mái.

Từ chỗ không thích ứng rồi đạt đến cảnh đẹp, hai người tìm được nhịp điệu hài hòa. Cô lại bởi vì không quen tư thế này mà bĩu môi “Thư Hoằng, chân em mỏi quá, anh nhắm mắt lại được không?”

” Được, em nói gì anh cũng làm.” Anh ngoan ngoãn làm theo để cho cô cẩn thận điều chỉnh tư thế của hai người biến thành anh đè trên người cô, chỗ tư mật vẫn được che kín, chỉ sợ động tác của anh quá mạnh sẽ tốc làn váy đó.

” Đừng nhìn lén xuống phía dưới, cứ như vậy… Đừng dừng lại a…”

” Bảo bối của anh, cô bé của anh, anh yêu em…” Đã qua rồi cái thời khắc xấu hổ, anh nhìn chằm chằm gương mặt của cô, mắt đẫm sương mù đến say mê, càng làm cho anh thêm điên cuồng.

Nam nữ hoan ái, mây mưa thất thường, cho dù so với người khác thì hơi có bất đồng, nhưng hạnh phúc tinh khiết không có chút tạp chất nào.

Sự thật chứng minh, biểu hiện của Lâm Thư Hoằng so với những người đàn ông bình thường khác cũng giống nhau. Ngoại trừ có đôi khi anh phải nhắm mắt lại mà để cho bạn gái hướng dẫn.

Cô tuy là lần đầu tiên, nhưng đã chuẩn bị tâm lý thật tốt, nên nói cái gì, nên làm cái gì cũng không hàm hồ. Vì hạnh phúc lâu dài của hai người, tuyệt đối không thể làm cho anh bị ám ảnh những điều không tốt.

Khi kích tình rút đi, hai người lại nằm chung một cái gối, anh hơi bất an hỏi:” Giai Hinh, em cảm thấy thế nào?”

” Ngay lúc đầu có điểm đau, nhưng về sau lại thực thoải mái …” Rốt cục đã bỏ được thân xử nữ, nếu không phải bởi vì quá mệt mỏi, cô thật muốn hát to lên để chúc mừng!

” Thật sao? Dễ chịu đến mức nào?”

Cái tên này! Được voi lại đòi tiên. Có cần phải ca ngợi không?” Chính là rất muốn tiếp tục, muốn nhiều một chút, thêm một chút nữa…”

” Em đừng nói nữa, anh lại muốn rồi” Anh không biết nên cao hứng hay lo lắng đây, năng lực biểu đạt của cô thật quá tốt, từ thanh âm đến ngôn ngữ đều đủ để mị hoặc lòng người, tùy tùy tiện tiện liền khiến cho cảm xúc của anh trào dâng.

” Hừ, về sau anh bảo nói thì em không nói. Anh không cho em nói thì em càng cố tình muốn nói.”

Cô phát hiện anh rất thích nghe lời nói mị hoặc, nói vài câu anh sẽ chịu không nổi. Lỗ tai của anh thực mẫn cảm, thổi qua một hơi đều đã làm cho anh run lên. Bình thường hay nói, con trai yêu bằng mắt, con gái yêu bằng tai. Kết quả anh lại tương phản, về sau nhất định lợi dụng nó mà ăn đậu hũ của anh.

Anh hoàn toàn không biết cô có chủ ý xấu xa gì, vẫn là lòng tràn đầy cảm động cùng nhu tình,” Cám ơn em, cho anh một trải nghiệm hoàn mỹ như vậy, anh giờ chết cũng còn thấy mừng.”

” Ê ê! Chúng ta còn muốn cùng một chỗ thật lâu, làm sao mà anh có thể tùy tiện nói như vậy?”

” Anh xin lỗi, chẳng là anh nhất thời rất cao hứng.” Anh luyến tiếc rời đi, thật vất vả mới đi đến như hôm nay, nhưng tương lai của bọn họ hẳn sẽ lâu dài.

” Lần sau chúng ta tắt hết đèn, rèm cửa cũng kéo lại, cứ để tối thui cái gì đều nhìn không rõ, nói không chừng cũng có thể dễ hơn đó!”

Anh nhìn cô thán phục ” Giai Hinh, em sao mà thông minh như vậy?”

” Đương nhiên, em là người ngàn năm mới có một, về sau anh phải yêu em nhiều vào, nghe không.”

” Không cần chờ về sau, bắt đầu bây giờ luôn!” Anh xuống giường vào phòng tắm, bưng tới một chậu nước và khăn mặt, tỉ mỉ thay cô lau người, nhất là chỗ cô đổ máu, làm cho anh thật sự đau lòng.

” Anh cũng ra rất nhiều mồ hôi, đổi chậu nước khác đi, em giúp anh lau người.”

Anh gật gật đầu, bế luôn cô vào phòng tắm để bàn tay nhỏ bé của cô giúp anh. Kích tình mãnh liệt cũng tốt, ôn nhu cũng tốt, chỉ cần cùng cô ở một chỗ, anh chính là người hạnh phúc nhất quả đất.

Là cô làm cho sinh mệnh của anh được trọn vẹn. Kiếp này anh thầm nghĩ chỉ muốn ôm người con gái này, ôm tấm chân tình này.

Có tình nhân trong ngực, hai người làm một giấc ngủ thẳng đến bình minh, ngay trong giấc mơ đều tươi cười.

Cont…