Chuyện tình Như Ý chương 4 – P2.

Edit: Shu.

Beta: Lá Mùa Thu.

Thời gian nghỉ trưa, Tạ Giai Hinh lại đến thăm Như Ý khoa phụ sản. Nàng đã trở thành khách quen, phòng khám lý mọi người đều biết là nàng tới tìm Lâm Thư Hoằng, chuẩn bị ra một quyển nhập môn khoa phụ sản. Mọi người đối với nàng không những thân thiết, mà còn rất rất thân thiết, y tá Hứa Thế Linh là người ủng hộ lớn nhất, vừa thấy đến nàng liền lộ vẻ mặt tươi cười.” Giai Hinh, cô đã tới!”

” Ân! Hộp bánh ngọt này mời mọi người ăn.” Tạ Giai Hinh cố ý cải thiện quan hệ với nhân viên phòng khám. Ngoài việc nàng thích giao tiếp, đương nhiên còn có ý đồ khác, nàng muốn ngồi lên cái ngai vàng mang tên bác sĩ phu nhân.

” Sao khách khí vậy?” Hứa Thế Linh cau mày, bất quá nàng cũng có chuẩn bị.” Có túi lê, cô cầm ăn đi.”

” Dì Hứa… dì….” Hảo tri kỷ a!

” Mau vào thôi! Bác sĩ Lâm đang đợi cô.” Hứa Thế Linh đem nàng đẩy về hướng phòng khám, vẻ mặt ám muội.

Tạ Giai Hinh cười khổ, mọi người đều nhìn ra nàng công và tư chẳng phân minh, chỉ có nam chính có mắt như mù. Thảm hại hơn là, tối trong qua điện thoại nàng đã dọa hắn sợ, nàng chỉ nói một câu nửa giả nửa thật, hắn làm gì mà phải im lặng lâu đến thế?

Nếu hắn nói hắn thực sự thích nam nhân, nàng cũng sẽ không ép buộc, nhưng là nàng cảm giác được hắn không chán ghét những lúc bên cạnh nàng. Cho dù chưa tiến vào sâu trong nội tâm của hắn, nhưng nàng tin cũng sắp mở được trái tim hắn.

Ai, nàng rốt cuộc nên làm sao bây giờ? Quá nhanh chỉ sợ hắn lùi bước, quá chậm lại sợ hắn sẽ lạnh lùng, nam nhân còn khó hiểu hơn cả nữ nhân a.

” Hello!” Vào phòng khám bệnh, nàng vẫn bày ra khuôn mặt tươi cười sáng sủa.

Lâm Thư Hoằng gật đầu chào nàng, ánh mắt do dự, không biết đối mặt như thế nào.

” Anh làm sao vậy? Vẫn hữu khí vô lực.” Xem ra nàng không nên đánh rắn động cỏ rồi. Nhìn vẻ mặt hắn giống như sống sót sau tai nạn, nàng tiến thêm một bước hắn sẽ hô to cứu người.

” Tôi không sao.”

” Đây là bản ghi chép cuộc phỏng vấn hôm đó, anh xem qua đi. Có vấn đề gì cứ ghi ra, hoặc đến tìm tôi.”

Trên thực tế hắn chưa bao giờ tìm tới nàng, đều là nàng chủ động. Hắn không cự tuyệt cũng rất tốt lắm, nàng không dám yêu cầu xa vời hắn thay đổi.

” Vất vả cho cô rồi.” Hắn nhận lấy tập tư liệu, không mở ra ngay mà còn ngẩn người nhìn.

Nàng ngồi xuống trước mặt hắn, mở hộp cơm mẹ làm ra, rất tự nhiên gắp đồ ăn cho hắn.

” Anh xem này…”

Hắn đem hộp cơm của mình đẩy ra xa một chút, lắc đầu nói: ” Không cần, hôm nay tôi không muốn ăn.”

” Áck…” Có cần không khoa trương như vậy không? Nàng đang có bệnh truyền nhiễm sao? Hắn né tránh rất cứng ngắc, một chút cũng không diễn kịch, lại tạo thành hiệu quả thật tốt, hắn quả thật làm cho nàng bị tổn thương.

Không khí trong phút chốc trở nên trầm mặc, ngày trước đều là nàng thì thầm to nhỏ, hắn cho dù ít nói cũng sẽ đáp lại. Nhưng hôm nay nàng nói gì, làm gì cũng không đáp lại, hắn rốt cuộc muốn như thế nào? Kìm nén buồn bực để bỏ vào thức ăn sẽ ngon hơn ư?

Bỗng nhiên, tiếng Lâm Thư Hoằng bay tới bên tai: ” Em trai tôi là nha sĩ.”

” Ân.” Nàng đã nghe hắn nói qua, ông nội hắn là bác sĩ ngoại khoa, ba là bác sĩ khoa chỉnh hình, cô hắn là bác sĩ thú y, em là nha sĩ, rồi sao nữa? Gia tộc bọn họ còn có ai không làm bác sĩ? (ack, anh đã khai 18 đời tổ tông nhà mình cho chị từ khi nào mà em không biết nhỉ? *ngu ngơ*)

” Nó có mấy đồng nghiệp vẫn còn độc thân…”

” Anh đang giới thiệu cho tôi?” Nàng lập tức hiểu ý tứ của hắn, thật hy vọng mình đừng có thông minh như vậy, không giả ngu thì cũng khờ dại một chút chứ.

Hắn cứng ngắc gật đầu.” Nếu cô có hứng thú…”

” Tốt thôi, cảm ơn anh!” Cảm giác đau lòng thì ra là như vậy, như là bị ai bóp nghẹt trái tim, tuy khó thở, mặt ngoài lại làm như không có việc gì. Đối phương nói đến như thế, nàng ngoài cắn răng chấp nhận còn biết làm gì được?

” Như vậy… Tôi đem số điện thoại di động của cô cho em tôi, nó sẽ nhanh chóng liên lạc với cô.”

” Nếu thành công, tôi sẽ mời anh và em anh một bữa cơm, nơi nào tùy mọi người chọn nhé.” Phải có khí chất!

Không có ai yêu càng phải có khí chất, đây mới là tính cách phụ nữ hiện đại, dù cho tan nát cõi lòng cũng vẫn phải ngẩng cao đầu!

” Ân, đến lúc đó nói sau.” Hắn vốn muốn từ chối, nhưng tựa hồ chỉ có đồng ý mới có thể tỏ vẻ thờ ơ.

” Anh thì sao? Có muốn tôi giúp anh giới thiệu vài đối tượng? Nhà xuất bản cùng giới văn nghệ có rất nhiều mỹ nữ độc thân á!” Đương nhiên nam nhân cũng không thiếu, hắn nếu muốn một tên, nàng đều có thể hỗ trợ vun đắp cho. Trời đất, nữ nhân lương thiện như nàng sao cứ bị bỏ qua hoài thế nhỉ? (LMT: ài. Ê sắc ế rùi còn đâu *hắc hắc* Hinh tỷ: ta mà ế, có ngươi mới ế, cả họ nhà ngươi ế. LMT *icon khóc ròng*: đừng động đến nỗi đau của em chứ. Híc híc)

” Tôi không cần.”

” Vì sao?” Nhịn không được muốn hỏi, vì sao, vì sao không thích tôi?

” Tôi… Tôi có lý do của tôi.”

” Thật có lỗi, tôi không nên hỏi.” Mỗi người đều có sự riêng tư, hắn lại luôn bảo vệ chính mình, nàng thực ngu ngốc mới hỏi tới.

” Không sao đâu.”

” Vậy tôi đi trước, bái bai!” Nàng mới đến được nửa giờ liền đi ngay. Trước kia không như thế nhưng nàng thật sự không ngồi nổi nữa!

Đa tình rồi cuối cùng cũng sẽ bị vô tình làm tổn thương. Hắn đã vô tình như thế, nàng cần gì phải lưu luyến? Cho dù đã từng có thời gian cùng nhau thân mật (không biết nội chẩn có tính không), hắn ngay từ đầu cũng chỉ xem nàng là bệnh nhân, sau lại một biên tập viên cùng hợp tác, chưa bao giờ có đem nàng để vào trong mắt.

Hắn là vậy. Hết thảy mọi chuyện đều là nàng xuẩn ngốc, si tâm vọng tưởng!

” Làm ơn, em cũng không phải bà mối chuyên nghiệp, sao lại tìm em?” Nhận được điện thoại của anh trai, không bao lâu, Lâm Duy Chí liền cảm thấy mình có đến hai cái đầu.

Lâm Thư Hoằng một bộ đương nhiên nói:” Trước đây không phải em đã nói có rất nhiều đồng nghiệp nam độc thân sao? Giới thiệu một người có sao đâu?”

” Anh chẳng phải cũng độc thân? Sao anh nhiệt tình thế? Anh thực sự không có hứng thú với Tạ tiểu thư à?” Không có việc gì tự dưng lại xum xoe, chắc chắn là đặc biệt quan tâm đến người ta, vậy tại sao không đến với nhau?

” Anh không hợp với cô ấy.” Lâm Thư Hoằng đã quyết định, không nên yêu cầu xa vời lại càng không nên dao động, hắn nhất định là cô đơn suốt đời.

” Vậy anh hợp với ai?”

” Anh hợp với sự độc thân.”

Chết tiệt! Hai anh em hơn kém nhau hai tuổi, như thế nào một người cứng nhắc, một người linh hoạt? Lâm Duy Chí lớn như vậy vẫn không hiểu, hắn với anh trai rối cuộc là ai được nhặt về nuôi? “Mọi việc nhất định đều có biện pháp, sao anh không thử đi xem mắt đi?”

” Nếu vẫn không có biện pháp thì sao? Anh không muốn cản trở người khác.” Trải qua một lần bị tình cảm giày vò đã làm cho anh hùng Lâm Thư Hoằng hụt hơi, cho dù thực sự nữ nhân nguyện ý cùng hắn cố gắng thử nghiệm, hắn như thế nào đối mặt nhà gái? Hắn không nhận là vì chính mình không có đủ dũng khí cùng tin tưởng, tôn nghiêm của nam nhân chẳng qua chỉ là một tiểu quỷ yếu ớt.

” Anh không biết chân ái là vô địch sao?”

” Anh chưa từng trải qua chân ái, đương nhiên là không biết.” Hắn có yêu bạn gái trước, nhưng sau khi chia tay mới biết đó không phải là chân ái, đời này kiếp này hắn sẽ không biết đến chân ái là gì, trừ phi phát sinh kỳ tích.

” Anh không tranh thủ, đương nhiên không gặp được!”

” Đừng nói nữa, tóm lại em giúp Tạ tiểu thư giới thiệu đối tượng, nhớ chọn lựa cẩn thận, không được tùy tiện.”

“Làm mai có bao luôn việc sinh đứa nhỏ không? Anh trai à, anh cũng thương thằng em này quá đi?” Nếu hắn giới thiệu người đều thành công, làm gì mỗi ngày vất vả chải răng cho người khác? Đã sớm đi mở phòng môi giới hôn nhân tạo phúc cho nhân dân rồi!

” Em không phải chuyện đính hôn rất thuận lợi sao? Nhất định có mắt nhìn người, anh tin tưởng em.”

” Hừ!” Lâm Duy Chí một chút cũng không tin tưởng anh hắn, làm như vậy rõ ràng đang tự lừa dối mình. Được lắm, chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, đợi cho vị Tạ tiểu thư kia thật sự được gả ra ngoài, chỉ sợ anh sẽ oán giận hắn đã giới thiệu người quá tốt!

” Vậy phiền em rồi, anh nợ em lần này.”

” Sẽ có ngày em đòi cả vốn lẫn lãi!”

” Chỉ cần anh làm được, một câu: không thành vấn đề.” Điều quan trọng là nàng có thể hạnh phúc, hắn nửa lời cũng không oán hận.

Cúp điện thoại, Lâm Thư Hoằng tiếp tục ngày nghỉ ngơi nhàm chán của hắn, trong đầu lập kế hoạch, đi mua đồ ăn trước, trở về nấu cơm, sau đó ăn cơm, đọc sách, viết sách… Giống mọi ngày bình thường, không có gì khác biệt.

Đây là cuộc sống trước đây của hắn sao? Nghĩ nghĩ, hắn lắc đầu, hắn được quyền lựa chọn sao? Có lẽ chỉ có thể chúc phúc cho nàng thôi…

Cont…