Chuyện tình Như Ý chương 3 – P2.

Edit: Shu.

Beta: Lá Mùa Thu.

” Hello! Tôi là Tạ Giai Hinh.”

” Cô làm sao vậy?” Nhận được điện thoại, Lâm Thư Hoằng có chút kinh ngạc, hôm qua mới xem bệnh xong, hôm nay nàng liền có vấn đề?

Tạ Giai Hinh cười ha ha hai tiếng.” Tôi rất tốt, chỉ là muốn mời anh ăn một bữa cơm, thuận tiện hỏi anh có muốn xuất bản một quyển sách hay không?”

” A?” Hắn là bác sĩ không phải tác gia, nàng gọi nhầm số sao?

” À à, lúc trước quên không tự giới thiệu, tôi là biên tập viên ở nhà xuất bản. Chúng tôi muốn xuất bản một cuốn sách về sức khoẻ phụ khoa, tôi liền nghĩ ngay đến thần y anh!”

” Thì ra là thế.” Hắn thật không ngờ nàng là biên tập viên, không phải nói nàng không có phong độ của người trí thức, chỉ là… có chút hoạt bát như trẻ con.

” Bác sĩ, anh cho tôi xem trước các tư liệu mà anh viết nha? Hành văn phải lưu loát, biểu đạt phải rõ ràng, nếu không xuất bản sẽ làm thất vọng các nữ nhân đó. Không bằng chúng ta gặp mặt nói chuyện, như thế nào?”

” Được thôi… Cũng tốt.” Hắn chưa từng nghĩ tới việc ra sách, nhưng mà đứng ở lập trường chủ quan, hẳn là một chuyện tốt. Hơn nữa cùng nàng ở chung cảm giác cũng thực nhẹ nhàng, hắn không có lý do gì phản đối.

” Anh đang miễn cưỡng sao? Hay là anh bận nhiều việc?” Nàng khẩn trương hỏi.

” Không đâu không đâu, tôi không bận.” Hắn ngoài việc ở phòng khám còn không đều rất nhàn rỗi, bạn bè phần lớn đã lập gia đình, ba mẹ lại ở xa, ngay cả đứa em duy nhất cũng sắp kết hôn. Đề nghị của nàng có thể nói là một món quà từ trên trời rơi xuống, hẳn là có thể khiến cuộc sống của hắn bớt vô vị.

” Da… Thật tốt quá!” Nàng hoan hỉ hô lên. “Chúng ta nhất định sẽ hợp tác tốt đẹp, và tạo ra kỳ tích!”

” Được.” Hắn không hiểu nàng vì sao hưng phấn như thế, chẳng lẽ nhà xuất bản bọn họ lâu rồi mới ra một quyển sách? Nhưng nhưng rất kỳ lạ, tâm tình của hắn cũng thấy nhẹ nhàng hơn. Tần suất gặp chuyện không may của nữ nhân này cũng quá cao đi, có chút bản lĩnh của Mộc Xuân Phong* rồi.

* ai muốn tìm hiểu thêm thì search google nha. Em tìm không thấy á 😦

Hai người hẹn gặp nhau sau khi tan việc. Lâm Thư Hoằng chỉ khám bệnh đến năm rưỡi, vừa nhìn thấy hết giờ liền lái xe đến nhà hàng. Nhà hàng này là nhà hàng hai người bọn họ đều biết, bởi vì hắn từng ở bên trong WC giúp nàng làm kiểm tra, nghĩ đến đây hắn liền nhịn không được cười trộm.

Hắn tới sớm quá, nhưng hắn không thèm để ý, không biết đã bao lâu không cùng nữ nhân ăn cơm. Quen biết Tạ Giai Hinh rõ ràng là may mắn của hắn, cuộc sống bình thản này cũng nên có chút thay đổi đi thôi.

Tay hắn đang đeo một tui văn kiện, bên trong là những tư liệu hắn lưu lại trong mấy năm qua, đúng lúc lại có thể dùng, hy vọng là có chút hữu dụng.

Đợi một lúc, Tạ Giai Hinh vội vàng đi tới, vẻ mặt bối rối nói: ” Thật xin lỗi, anh chờ có lâu lắm không?”

” Không cần vội, là tôi đến sớm.” Hắn nghĩ nàng hẳn là vừa tan việc xong là tới, tóc mai có vài sợi rối loạn, quần áo cũng không được phẳng phiu, kì quái là hắn lại thấy đôi mắt ánh lên vẻ sáng ngời sung sướng. Ngoài thời điểm bị bệnh tật không thoải mái, nàng tựa hồ mọi thời điểm đều tràn ngập sức sống. Sức sống của nàng chính là thứ mà hắn thiếu thốn nhất, cũng là nàng khiến cho hắn cảm nhận được.

Nàng ngồi xuống, vén mái tóc lên, lại thở hổn hển mấy hơi mới nói: ” Phải ăn uống hết mình nha, hôm nay tôi mời!”

Bồi bàn đến, Lâm Thư Hoằng nhường nàng gọi món. Nếu nàng kiên trì mời khách, hắn chỉ có thể biểu đạt lòng biết ơn như thế.

Nhưng Tạ Giai Hinh thật ra không chú ý chi tiết này, hai người ăn uống thật ngon miệng. Ăn xong, nàng liền nói vào vấn đề chính.” Bác sĩ Lâm, anh đồng ý giúp chúng tôi viết sách chứ?”

Hắn một nửa đã thầm đồng ý, nhưng lại muốn tìm hiểu một chút “Như thế nào ban biên tập lại đột nhiên nghĩ ra một quyển sách về phụ khoa?”

“Đương nhiên là vì chính tôi đã có kinh nghiệm nha” Nàng bưng chén lên uống một hớp nước, hai mắt càng thêm sáng ngời. “Tôi tin tưởng có rất nhiều người giống tôi, đối với việc đi khám ở khoa phụ sản hết bài xích lại sợ hãi, không bằng giới thiệu một cuốn sách về phụ khoa, người ta nói, tri thức chính là lực lượng, có thể bài trừ mê tín cùng sợ hãi.”

“ Cô quả thật là một ví dụ tốt, suy nghĩ của cô cũng thực ngay thẳng.” Hắn lại nghĩ thầm, quen biết Tạ Giai Hinh thực sự là may mắn của hắn. Hắn đối với bệnh nhân nhiều lúc cũng cảm thấy bất lực, không ngờ cô ấy lại muốn ra sách để cải thiện tình hình này.

” Viêc này phải nhờ bác sĩ Lâm giúp đỡ nhiều. Ra này quyển sách, không biết sẽ có bao nhiêu nữ nhân phải cảm ơn anh.”

” Cô quá khen rồi, tôi nào dám nhận .”

” Làm gì có, tôi nói thật mà. Tôi thật sự sùng bái anh, trên đường đi đến phòng khám của anh đã nge rất nhiều lời khen ngợi. Anh mà ra sách chắc chắn sẽ có rất nhiều người ủng hộ, nói không chừng còn có thể lập ra một fanclub nha!”

Hắn cười nhưng không nói gì, nữ nhân này có thể đem chết nói sống như vậy. Nhưng tuyệt đối không hề có ác ý, ngược lại lại khiến người ta thấy nàng thông minh cùng đáng yêu.

Nếu như năm năm trước hắn không bị đá trong bi thảm, nếu như trong năm năm này hắn không sinh ra cái tâm lí mặc cảm tự ti, có lẽ hắn sẽ cố gắng làm điều gì đó cho chính mình, để có thể thường nhìn thấy khuôn mặt tươi cười này. Đáng tiếc đời người không có “nếu như”, chỉ có “như thế”……

Người phục vụ đưa lên hai đĩa cơm, Tạ Giai Hinh đã đói bụng lắm rồi, không chút khách khí lấy đao nĩa tấn công. Còn Lâm Thư Hoằng lại nhẹ nhàng từ tốn, ăn chậm nhai kĩ, chú ý bảo vệ sức khoẻ.

” Bác sĩ, anh nói thử xem tại sao anh lại muốn làm bác sĩ khoa phụ sản?” Nàng ăn rất nhanh, đã xong một nửa, không chịu để bụng đói mà hỏi.

“Gia đình tôi có rất nhiều người làm bác sĩ, vì thế mà mưa dầm thấm đất, tôi cũng có hứng thú với y học.” Hắn tạm dừng một chút, nhớ tới còn trẻ chuyện cũ, “Bà nội của tôi bị ung thư cổ tử cung mà qua đời. Lúc đó tôi 18 tuổi, mới thi vào ngành y.”

“Thật xin lỗi…” Cô suýt nữa bì sặc hớp nước canh nóng, sao lại có thể chạm vào nỗi đau của người ta như thế chứ, thật ngu ngốc mà!

” Không sao đâu, sự tình đã qua đi lâu rồi, lúc ấy tôi chỉ biết mình phải làm bác sĩ. Nhưng không xác định muốn chọn khoa nào, bà nội mất làm tôi thêm quyết tâm hơn.”

“Bà nội anh hẳn là sẽ rất hãnh diện vì anh, anh là một bác sĩ tốt, tôi dám đảm bảo với anh điều đó! Nhưng tôi không hiểu lắm, sao anh không tới bệnh viện làm một bác sĩ nổi danh ở đó?” Cô cứ nghĩ đến bác sĩ là tưởng tượng ra một đám áo blu trắng làm trong các bệnh viên vô trùng màu trắng toát, bệnh viện càng lớn càng oai.

” Các bệnh viện lớn thường nhân sự thường phức tạp, tôi không quá thích các quan hệ xã giao, tự mình mở phòng khám có vẻ đơn giản hơn. Hai năm nay tôi mời thêm bác sĩ về phòng khám, mình cũng có thời gian nghỉ ngơi. Cuộc sống đơn giản như vậy mới thích hợp với tôi.”

” Anh thực sự hiểu được cuộc sống, tôi nghe nói bác sĩ làm việc quá sức đều sẽ đoản mệnh, thoạt nhìn anh hẳn là phải thọ trăm tuổi.” Nàng mở to mắt nhìn hắn, sự sùng bái càng thêm rõ ràng.

Lâm Thư Hoằng vừa nghe liền cười khổ, trăm năm cô đơn ư? Thật là quá khổ đi mà. Hắn lắc đầu, nói sang chuyện khác: “Còn cô? Sao lại muốn biên tập sách?”

“Bởi vì tôi chỉ thi vào được khoa Trung văn, chỉ có thể tìm được việc ở nhà xuất bản, nên không có lựa chọn nào khác!”

” Đừng khiêm tốn thế, cô có thể làm cho tới hôm nay, tất nhiên phải là người có năng lực.”

“Tôi thấy anh thật biết ăn nói nha! Khen người khác cũng khéo, mà tâng bốc người ta lên càng khéo, chỉ như vô ý vô tình mà thốt ra, thật đáng khâm phục!”

Hắn cười, không phải cười khổ mà thực sự cười. Hai người cũng chưa phát hiện, lúc nãy mỗi lần nói đến sách lại kéo sang nói chuyện khác, chắc là càng đến gần nhau thì lại càng muốn hiểu rõ nhau. Như thế, với cái lực hấp dẫn trên thì ai có thể ngăn cản được a. (há há. Lực hấp dẫn =)))

Dùng xong cơm, phục vụ đưa lên đồ uống cùng món điểm tâm ngọt, lúc này Lâm Thư Hoằng mới lấy túi văn kiện. “Đây là tư liệu trước kia tôi viết, cô có rảnh xem qua dùm.”

Nàng lấy ra một tập văn kiện, vui mừng nói:” Oa! Nhiều tư liệu như vậy, không chừng có thể ra hàng loạt sách luôn á.”

” Lối hành văn của tôi không tốt lắm, phiền cô chỉnh sửa một chút.” Hắn viết tư liệu không hề sai sót, nhưng về viết sách thì vẫn còn kém lắm.

“Ai da, không cần tỏ ra khiêm tốn với tôi thế, tôi làm sao so với anh được! Anh viết lách rõ ràng, lại có lời bình luận sâu sắc, chính là có khả năng phải viết nhiều kiểu khác nhau, nên cần thêm vài hình minh họa nữa, tôi sẽ nhờ biên tập mỹ thuật tìm giúp.”

“Tôi đã nghĩ một số tiêu đề cho sách. Cô xem thử có dùng được không?” Thực ra lúc đợi nàng, hắn đã thuận tay viết vài chữ.

“Không thể nào, anh còn quan tâm đến việc này hơn cả tôi.”

Nàng lại nháy mắt mấy cái, hắn phát hiện của nàng ánh mắt rất đẹp, không chỉ tỏa sáng mà còn có thể phát điện. (nháy mắt với giai đẹp sao mà không phát điện được cơ chứ =P)

“Đây là lần đầu tiên có người tìm tôi để ra sách, đương nhiên phải thật chú trọng.”

” Tốt quá! Đây là bản hợp đồng, anh mang về nhà xem, mọi chi tiết trong đó anh đều có thể sửa.”

Nàng lấy từ túi xách ra một bản hợp đồng, hắn hai tay tiếp nhận lật đi lật lại, trịnh trọng như đang xem mấy bộ luật. “Cám ơn, tôi chưa từng nhìn qua hợp đồng về xuất bản sách, cái gì cũng là lần đầu tiên, rất mong cô giúp đỡ.”

“Tôi cũng lần đầu tiên đến phòng khám phụ sản liền gặp anh, cái này gọi là có duyên nha!”

Đúng vậy, duyên phận kỳ diệu, hắn không nghĩ có ngày có thể cũng nữ bệnh nhân nói chuyện với nhau như thế này. Nay bọn họ không chỉ là bằng hữu, lại còn hợp tác với nhau. Năm năm qua hắn cũng không cười nhiều như ngày hôm nay.

Trò chuyện một hồi, Lâm Thư Hoằng nhận ra các thực khách khác đều đã ra về, nhìn lại đồng hồ thì đã 10h, thời gian như thế nào trôi qua nhanh thế? Vì là đang vui vẻ nên mới thấy thời gian đặc biệt trôi qua nhanh? Lấy lại tinh thần, hắn mở miệng nói: “Không còn sớm, tôi đưa cô về nhé.”

“Cám ơn, tôi đi xe máy đến, có thể tự về”

“Ồ…”

Không thể cùng nàng nói chuyện nữa, hắn cảm thấy tinh thần mình trầm xuống.

Nàng cắn môi, cố lấy dũng khí nói: “Chỉnh sửa xong tôi đên phòng khám tìm anh nhé? Thời gian nghỉ trưa của anh là bao lâu?”

“Từ 12h đến 2h, nhưng mà có khi lại khám bệnh lâu hơn một chút. Cô có thể đến lúc 12 rưỡi, nhưng phải điện thoại cho tôi trước, làm sao để trùng với thời gian nghỉ trưa của tôi” Bình thường thời gian nghỉ trưa, hắn toàn vừa ăn vừa đọc báo, rất là nhàm chán a. Nàng thật sự muốn tới tìm hắn sao? Làm biên tập có cần cố gắng như vậy không?

“Vâng. Tôi sẽ mang theo thức ăn ngon đến chỗ anh! Bye bye!” Nàng cười thoải mái, dùng lực vẫy tay chào hắn.

Hai người ở cửa nhà ăn chào tạm biệt.

Cont…