7

“Tịnh Ngôn…”, không dám suy diễn lun tung, nhưng cảnh tượng diễn ra trước mắt khiến Uy Liêm không thể không hỏi Tịnh Ngôn.

Khi hai mẹ con người khách xuống đến chân cầu thang, TỊnh Ngôn mới hỏi Uy Liêm và Âu Dương, “Gì cơ?”.

“Tịnh Ngôn, có phải cậu định…?” Giọng uy Liêm có vẻ ngập ngừng.

Im lặng suy nghĩ một lúc, Tịnh Ngôn mới lên tiếng, “Uy Liêm, Âu Dương, tôi có việc phải làm, tôi đi trước nhé”.

Âu Dương không hiểu tại sao Tịnh Ngôn bỗng nhiên muốn bỏ đi trước, cô bội vàng hỏi, “Tịnh Ngôn, cô muốn đi đâu?’.

Tịnh Ngôn cố gắng đứng dậy, quay sang hỏi một người đàn ông ngồi ở bên cạnh, “Xin hỏi gần đây có bệnh viện nào không?”

Uy Liên dường như đoán được ý định của Tịnh Ngôn liền hỏi, “Cậu đi một mình ư?”.

“Hay là chúng tôi đưa cô đi?” Âu Dương cũng lên tiếng.

“Tôi xuống lấy xe.” Tịnh Ngôn chưa kịp trả lời thì Uy Liêm đã nhanh chóng xuống lấy xe. Một lúc sau, Uy Liêm và Âu Dương đã đưa Tịnh Ngôn đến bệnh viện,

Năm mới nên trên bàn của bác sỹ có một lọ hoa thủy tiên màu trắng hương thơm lan tỏa khắp căn phòng. Bác sỹ cầm lấy phiếu kết quả xét nghiệm và nói, “Dương tính”.

“Gì cơ?”

Khi nhìn thấy cụm từ “chưa kết hôn” ghi trên phiếu khám bệnh, vị bác sỹ ngẩng đầu nhìn Tịnh Ngôn với ánh mắt lạnh lùng và nói, “Cô có cần giúp gì không?”

“Cho tôi xin lại phiếu khám bệnh.” Tịnh Ngôn bình tĩnh nói.

Tịnh Ngôn cầm lấy phiếu khám bệnh, đọc kỹ lại một lần, sau đó gấp lại cẩn thận cho vào túi và đi ra khỏi phòng khám.

Uy Liêm và Âu Dương đang chờ ở ngoài rất nóng ruột, Uy Liêm hỏi, “Âu Dương, em gặp Tịnh Ngôn ở đâu?”.

“Hôm đó em và Tiểu Phùng cùng một vài người nữa rủ nhau đi dạo phố, khi xe của chúng em đi ngang qua khu nhà chung cư của Tịnh Ngôn, có rất nhiều người tụ tập ở cổng, Tiểu Lý và Tiểu Phùng xuống xem mới biết rất nhiều phóng viên đang đứng ở đó để phỏng vấn Tịnh Ngôn”.

Mặc dù Âu Dương chỉ kể sơ qua nhưng cũng đủ để Uy Liêm tưởng tượng ra cảnh hỗn loạn lúc đó. “Chính em là người đưa Tịnh Ngôn thoát ra khỏi đám đông đó ư?”, giọng của Uy Liêm có vẻ ngạc nhiên.

“Không.” Âu Dương vội vàng giải thích, “Em nói với đồng nghiệp gọi đội tự quản của khu phố đến”.

“Đội tự quản?” Uy Liêm không nắm rõ các quy định về trật tự trị an trong nước, sau khi suy nghĩ một vài phút, anh ta mỉm cười, vỗ vai Âu Dương và nói, “Em giỏi quá!”.

Âu Dương vốn không quen thân mật với người khác ở những nơi công cộng nên rất xấu hổ, cô đang định nói thì cánh cửa mở ra, Tịnh Ngôn lặng lẽ bước vào.

Tịnh Ngôn muốn hỏi điều gì đó nhưng bị Âu Dương ngăn lại, “Hãy ngồi xuống tước đã”.

Bình nước nóng được đặt ở một góc, mặc dù nước trong bình còn rất ít nhưng cũng đủ cho ba người uống, Tịnh Ngôn, Âu Dương và Uy Liêm mỗi người cầm một cốc nước nóng, cả ba người đều cảm thấy ấm bụng, Tịnh Ngôn thở dài.

“Tịnh Ngôn, sao rồi?”. Tạp chí Bát quái đúng là không tốt, vấn đề rất nghiêm trọng, không hỏi không được.

Sau khi suy nghĩ kỹ, Tịnh Ngôn gật đầu nói với Uy Liêm, “Xin mọi người hãy giúp tôi giữ kín bí mật này, cảm ơn”. Đến lúc này Âu Dương mới biết được nguyên nhân câu chuyện xảy ra với Tịnh Ngôn.

“Câu định thế nào?” Uy Liêm bình tĩnh hỏi.

“Sang năm, tôi đã hai mới chín tuổi rồi.”

“Gì cơ?” Uy Liêm không nghe rõ câu trả lời của Tịnh Ngôn nên đã hỏi lại.

“Trước đây tôi luôn đón Tết một mình, nhưng mấy năm qua tôi mới phát hiện ra rằng đón năm mới một mình rất buồn và cô đơn. Từ nay về sau, tôi không muốn đón năm mới một mình nữa.”

Là phụ nữ với nhau nên Âu Dương hiểu nỗi lòng của Tịnh Ngôn, cô nói với Tịnh Ngôn, “Nhưng như vậy sẽ rất vất vả đấy”.

“Có được có mất mới gọi là cuộc sống.” Tịnh Ngôn đã xác định rõ về tinh thần, cô mỉm cười nói với Âu Dương.

“Tiếp theo cậu sẽ làm gì?”, quá bất ngờ và xúc động trước chuyện tình cảm của Tịnh Ngôn nên Uy Liêm cảm thấy đầu óc quay cuồng.

“Tôi muốn tìm một nơi yên tĩnh để nghỉ ngơi một thời gian.” Chỉ khi nào đăng tải những tin tức nóng hổi, độc giả mới quan tâm đến Tạp chí Bát quái, chỉ cần chờ đợi một thời gian cho chuyện này lắng xuống, mọi việc lại đâu vào đấy.

“Lẽ nào cậu không báo tin này cho ông ấy?”

Trước khi đội tự quản khu phố đến, Âu Dương đã kịp mua tờ báo đọc lướt qua một lần, nên đã nắm được cốt lõi của câu chuyện, sau khi nghe Tịnh Ngôn nói xong, Âu Dương đã động viên an ủi Tịnh Ngôn, giọng của cô hơi nhỏ nhưng rất rõ ràng, “Tịnh Ngôn, nếu cô không ngại thì hãy đến ở nhà tôi”.

“Gì cơ?” Đâu óc Uy Liêm đang rối bời nên không hiểu Tịnh Ngôn và Âu Dương đang nói gì với nhau.

Tịnh Ngôn cảm thấy lòng ấm áp hơn, chưa kịp trả lời Âu Dương thì có tiếng người ồn ào ở phía cửa bệnh viện. Âu Dương đứng dậy nhìn ra phía cửa, bỗng cô vội vàng quay người lại nói nhỏ với Tịnh Ngôn, “làm thế nào bây giờ? Có rất nhiều phóng viên đang tới đây”.

Mặc dù trời đã nhá nhem tối, nhưng cổng bệnh viện vẫn đông người hơn mọi khi, bảo vệ bệnh viện đang cố gắng ngăn cản mọi người không cho vào bệnh viện, nhưng do lực lượng bảo vệ của bệnh viện quá mỏng không đủ sức giải tán đám đông.

“Làm thế nào bây giờ?”

“Để tôi xem có cửa nào khác không?” Uy Liêm đứng dậy, “Tịnh Ngôn, Âu Dương, chúng ta rời khỏi đây rồi tính sau”.

Tịnh Ngôn nhìn xung quanh một lượt, những người khác đều chạy ra xem đám đông ở ngoài cổng bênh viện, bàn uống nước trong bệnh viện không có người, không khí trong phòng trở nên lạnh lẽo.

Chính vì sự kiện này, các phóng viên luôn chú ý đến mọi động thái của Tịnh Ngôn, lần nào họ cũng xuất hiện đúng lúc. Tịnh Ngôn không ngờ chỉ là một tờ tạp chí bình thường nhưng lại có sức ảnh hưởng lớn đến như vậy. Đến lúc này, Tịnh Ngôn có thể khẳng định mình bị các phóng viên theo dõi. Vấn đề trước mắt là phải xác định xem ai là người đứng sau thao túng chỉ đạo việc này?

“Tịnh Ngôn?”, thấy Tịnh Ngôn không đi theo, Uy Liêm liền gọi và kéo tay cô.

Mọi người có mặt trong phòng bệnh viện thấy tò mò đều chạy ra cổng xem, khi Tịnh Ngôn vừa đứng dậy chuẩn bị đi ra cửa sau thì bỗng có hai người thanh niên vội vàng chạy vào, nhìn thấy Tịnh Ngôn, hai người đàn ông thở phào và nói, “Cuối cùng thì chúng tôi cũng đã tìm được cô rồi”.

Mặc dù Tịnh Ngôn thấy hai người thanh niên này rất quen nhưng không sao nhớ ra tên của họ, Tịnh Ngôn chau mày suy nghĩ một lúc, chỉ tay vào một cậu thanh niên và nói, “Anh … có phải là Ken không?”.

Lần trước Tịnh Ngôn đã gặp hai người này đi cùng với Khổng Hy Âm đến tìm cô, Tịnh Ngôn cảnh giác lùi về phía sau một bước và hỏi, “Các anh đang tìm tôi ư?”.

Uy Liêm bước lên phía trước ngăn hai người thanh niên lại và hỏi, “Hai anh, có chuyện gì không?”.

“Hoa tiểu thư, chúng tôi đến để đưa cô đi.”

Một trong hai người thanh niên có khuôn mặt rất hung dữ, không đáng tin cậy. Âu Dương đã xem quá nhiều phim xã hội đen Hồng Kông nên trong đầu cô liên tưởng ngay đến chuyện chẳng lành, Âu Dương vội nắm lấy tay Tịnh Ngôn và nói, “Tịnh Ngôn, đừng tin họ, chúng ta mau đi thôi”.

Có hai người phụ nữ mềm yếu ở bên cạnh, Uy Liêm cảm thấy trọng trách của mình rất lớn, mặc dù nhìn khuôn mặt dữ dằn và vóc dáng lực lưỡng của hai thanh niên rất khó đối phó, nhưng nam nhi đại trượng phu, Uy Liêm không thể không ra tay giúp đỡ, anh nghiến răng lấy hết sức giữ chặt tay hai người thanh niên, quay đầu lại nói to, “Âu Dương, cô và Tịnh Ngôn mau chạy đi”.

Hành động của Uy Liêm quá bất ngờ khiến hai người thanh niên không kịp phản ứng, một trong hai người vội lên tiếng, “Hoa tiểu thư, là do ông chủ Khổng Dịch Nhân bảo chúng tôi đến tìm cô. Ông ấy không liên lạc được với cô nên đã gọi điện cho chúng tôi nói rằng nhất định phải tìm và bảo vệ an toàn cho cô”.

“Đúng vậy, hiện tại ông Khổng đang đi máy bay đến đây, Hoa tiểu thư, ông Khổng nhắn cô gọi điện thoại cho ông ấy.”

Gọi điện thoại ư? Hai anh nói gì mà lạ vậy, ông Khổng đang ngồi trên máy bay làm sao gọi điện thoại được? Âu Dương và Uy Liêm đồng thanh nói theo, “Hai người định lừa Tịnh Ngôn phải không?”. Tiếng xôn xao ở ngoài cổng bệnh viên mỗi lúc một ồn ào, tình hình rất căng thẳng. Mặc dù Âu Dương rất lo lắng cho Uy Liêm, nhưng dù sao cậu ấy cũng là nam giới, Nghĩ đến đây Âu Dương liền dắt tay Tịnh Ngôn bỏ chạy.

“Đợi đã”, mặc dù bị Âu Dương kéo tay nhưng Tịnh Ngôn không chạy theo, cô nói với Âu Dương, “Âu Dương, cô có thể cho tôi mượn điện thoại của cô được không?”.

“Tịnh Ngôn!”, giọng của Âu Dương rất khẩn cấp.

Tịnh Ngôn không trả lời mà cầm điện thoại của Âu Dương, cúi xuống bấm số, đã quá quen thuộc với số điện thoại của Khổng Dịch Nhân nên Tịnh Ngôn bấm số rất nhanh.

Sau vài ba hồi chuông, Tịnh Ngôn nghe thấy giọng nói trả lời tự động quen thuộc nhưng lần này có vẻ gấp gáp hơn chứ không bình thản như mọi khi, “Tịnh Ngôn, anh không liên lạc được với em. Anh đã lên máy bay, hy vọng em bình an trước khi anh về với em. Ken và Rocky sẽ đưa em đến một nơi an toàn, em hãy đợi anh ở đó, được không?”.

“Được không?”, câu hỏi đó khiến Tịnh Ngôn cảm thấy rối bời, miệng cô lắp bắp không nói thành lời.

“Âu Dương, hai người mau đi đi.” Uy Liêm tiếp tục thúc giục Âu Dương và Tịnh Ngôn. Uy Liêm tự nhủ, “Hôm nay mình lấy hết can đảm thể hiện bản lĩnh của đấng nam nhi, tại sao Âu Dương và TỊnh Ngôn không hiểu cho mình cơ chứ? Lẽ nào họ không thấy được giá trị của sự hy sinh của mình?”.

“Uy Liêm, cậu buông tay họ ra đi.” Tịnh Ngôn gập điện thoại lại, ngẩng đầu lên nói với Uy Liêm.

“Sao?”

Tịnh Ngôn mỉm cười xin lỗi Âu Dương và Uy Liêm, cô nói tiếp, “Cám ơn hai người,
nhưng tôi nhất định phải đi cùng họ đến một nơi”.

“Không hiểu xảy ra chuyện gì mà mọi người tập trung kín cổng bệnh viện, ngay cả
xe cứu thương cũng không vào được, định hại chết người ta hay sao?”

Người lái xe cứu thương không hiểu chuyện gì xảy ra, ông ra chuyển bệnh nhân
vào cổng sau, vừa lẩm bẩm trách móc vừa đánh xe vào hầm để xe.

Hôm nay trời rất lạnh, không có ai đi lại trong hầm để xe nên không gian ở đây rất
yên tĩnh. Nói xong, anh ta vừa xoa tay vừa bước xuống xe, đang định đóng cửa xe thì
bỗng có người từ phía sau vỗ vào vai anh ta, tiếp sau đó là giọng của một thanh niên xa
lạ, “Anh trai, phiền anh giúp cho một chút”.

Trong hầm để xe tối tăm u ám, người lái xe tưởng mình gặp ma nên rất sợ hãi, hai
tay lạnh ngắt, anh ta rụt cổ lại và hét rất to, “Ma! Ma! Cứu tôi với!”.

Anh ta quay đầu lại thì thấy phía sau còn hai người nữa, một người thanh niên to
khỏe tiến lại gần mở cửa xe, ba người bước lên xe.

“Xuống! Xuống! Các người muốn gì?” Dưới ánh sáng lờ mờ trong hầm để xe, người
lái xe nhìn rõ mặt cả ba người, anh ta không còn sợ hãi nữa mà thay vào đó là sự tức giận.

“Xin lỗi, anh có thể chở chúng tôi ra ngoài không?”, cậu thanh niên bám tay vào cửa xe
vội lên tiếng và nói với giọng rất lịch sự.

“Xe của tôi là xe cứu thương, không phải là taxi”, từ trước tới giờ anh ta chưa gặp
trường hợp nào như thế này, nên giọng của anh ta mỗi lúc một to.

“Anh trai, qua đây, tôi muốn nói với anh điều này”, cậu thanh niên đứng bên cạnh lên
tiếng.

“Ai thèm nói chuyện với cậu cơ chứ?” Người lái xe đang định quay sang la mắng cậu
thanh niên thì bị một cú đấm rất mạnh từ phía sau.

Mọi người đã ngồi vào trong xe, Âu Dương không dám nhìn ra ngoài, cô nói, “Hay chúng
ta tự lái xe đi, không làm phiền anh ta nữa có được không?”.

“Chúng ta tự lái xe đi, nghĩa là chúng ta đã cướp xe của bệnh viện hay sao?” Uy Liêm
mỉm cười nói.

Nói xong, cửa xe được mở ra, Ken ngồi vào giữa hai người. Mặc dù không hài lòng
nhưng người lái xe đành phải ngồi vào ghế và nổ máy.

Một lúc sau, chiếc xe qua cổng bệnh viện, bên ngoài mọi người vẫn tập trung rất đông,
tiếng cười nói ồn ào. Trong lòng Âu Dương cảm thấy đỡ lo lắng hơn, cô chăm chú theo dõi
mọi cử chỉ hành động của người lái xe, thỉnh thoảng cô liếc mắt sang nhìn Ken đang ngồi
bên cạnh.

Ánh mắt của Uy Liêm có vẻ khó hiểu hơn, nhưng cũng không giấu nổi cảm xúc tương tự
như Âu Dương, ngay cả Tịnh Ngôn mặc dù không còn lo lắng như khi còn ở trong bệnh viện
nhưng cô vẫn chăm chú theo dõi người lái xe và Ken.

Từ đầu tới giờ, Ken ngồi im lặng trong xe, bỗng anh ta lên tiếng, mắt nhìn thẳng về phía
trước, “Tôi không uy hiếp anh ta đâu”.

Mặc dù nói như vậy nhưng trong lòng Ken biết rất rõ mọi người đang nghĩ gì. Âu Dương
liền hỏi, “Vậy anh…”.

“Tôi cho anh ta tiền.” Ken cắt lời của Âu Dương, mặc dù không biểu lộ điều gì, nhưng
khuôn mặt của Ken thể hiện rất rõ anh ta đang nghĩ gì, “Đừng suy nghĩ lung tung, tôi không
giống như những nhân vật xấu trong phim xã hội đen của Hồng Kông đâu”.