Bốn tháng yêu chưa đủ – 6.3

Type: cookie

Tịnh Ngôn vào mạng internet, trên trang nhất của các tờ báo điện tử đều có đề mục rất nổi, “Sự thật về cô gái bí mật của gia đình học Khổng, người tình trước đây của cô gái chính là con rể của gia đình họ Khổng”, “Giấc mộng hoàng kim đã trở thành hiện thực với cô gái họ Hoa”, ” Khống Thị rời Thượng Hải, nhưng lòng mình luôn hướng về cô gái họ Hoa”, “Người phát ngôn của gia đình họ Vệ công khai thông báo sẽ công bố đơn ly hôn”.

Miệng và lưỡi của Tịnh Ngôn như cứng lại, cô kích chuột vào tất cả các đề mục trên, lật từng trang để đọc, các bài biết miêu tả rất chi tiết cuộc tình giữa cô và Khổng Dịch Nhân, mỗi bài đều có ảnh kèm theo, trong đó có những tình tiết và bức ảnh ngay cả cô cũng đã quên từ rất lâu rồi, có cả ảnh của Chu Thừa Khải, Phương Tòng Vân và Khổng Dịch Nhân, thậm chí có những tấm ảnh nhìn không rõ mặt cô, tất cả những tấm ảnh này đều được lựa chọn kỹ càng, đứng bên cạnh những người đàn ông này, khuôn mặt của Tịnh Ngôn khi thì cười to, khi thì mỉm cười, khi đỏ mặt, khi thì tỏ ra rất hạnh phúc.

Tịnh Ngôn đã xem hết tất cả các bài báo, phía dưới là rất nhiều bài bình luận, đa số là những lời bình luận châm biếm đả kích Tịnh Ngôn, “Mặc dù không có tình yêu, nhưng với nhan sắc vốn có của mình, cô gái họ Hoa luôn muốn được vào làm dâu trong những gia đình giàu có”.

“Nếu không phải là người đàn ông nhiều tiền thì không đến được với cô gái họ Hoa kia, chúng ta cũng cần phải học tập lối sống thưc dụng của cô ấy”.

Ngoài ra còn rất nhiều lời bình luận chướng tai khác, Tịnh Ngôn không đọc nữa, tay cô run run rồi bỗng nhiên hét lớn, phá vỡ không khí im lặng trong căn phòng.

“Bình tĩnh, mình cần phải bình tĩnh…” Tinh Ngôn tự trấn an, nhưng cô cảm thấy toàn thân không còn sức lực, trước mặt cô là những bức ảnh đáng sợ trên các trang web, tịnh Ngôn cầm lấy chiếc điện thoại di động, do tay nhiều mồ hôi nên chiếc điện thoại bị rơi xuống.

“Đây là cơn ác mộng phải không? Không sao, anh ấy nói là không sao mà…” Tịnh Ngôn cúi đầu suy ngĩ, cô cảm thấy đầu óc quay cuồng, khi Tịnh Ngôn chưa kịp gọi điện thoại cho Khổng Dịch Nhân, thì tiếng chuông điện thoại lại vang lên, trên màn hình điện thoại là một số lạ, Tịnh Ngôn ấn nút nghe theo thói quen, giọng nói ở đầy dây bên kia đang rất phấn khích, “Xin lỗi, có phải cô Hoa Tịnh Ngôn không? Tôi là phóng viên Báo Đời sống, xin cô cho biết một vài chi tiết về cuộc tình của cô với Khổng Dịch Nhân, cô quen biết Khổng Dịch Nhân nhờ mối quan hệ với Chu Thừa Khải phải không? Hiện tại cô còn liên hệ với Chu Thừa Khải nữa không?”

Tịnh Ngôn cảm thấy chiếc điện thoại bỗng trở nên nặng trĩu, ngón tay tê dại, cô dùng hết sức gập chiếc điện thoại lại, nhưng tiếng chuông điện thoại vẫn vang lên, Tịnh Ngôn tắt máy tháo pin ra, căn phòng trở nên cô đơn giá lạnh, không một tiếng động.

làm thế nào bây giờ? Tịnh Ngôn tự hỏi, cô đến bên chiếc điện thoại cố định, cầm ống nghe lên đang định bấm số thì bỗng nhiên dừng lại, Tịnh Ngôn chau mày, đặt ống nghe xuống quay trở lại bàn làm việc, cô thở dài và bật máy vi tính.

Màn hình vi tính sáng lên, Tịnh Ngôn ngồi xuống đọc kỹ từng trang, những bài viết này rất chi tiết, ngay cả việc trước đây việc cha mẹ cô ly dị, cô phải cùng mẹ ra sống ở nước ngoài họ cũng không bỏ qua. Hai tám tuổi, Hoa Tịnh Ngôn có một vài người theo đuổi, nhưng Tịnh Ngôn quyết định đến với đại gia giàu có, điều đáng nói vị đại gia này chính là nhạc phụ của người tình cũ của cô! Đáng tiếc “Người tính không bằng trời tính”, trước khi ly hôn hai gia đình họ Khổng và họ Vệ đã thảo thuận với nhau, Khổng Dịch Nhân cũng đã hứa sẽ không lấy vợ nữa, di chúc đã được công chứng, tài sản cũng đã được phân chia, do đó khi về làm dâu nhà họ Khổng, Tịnh Ngôn cũng không còn gì để chia tài sản.

“Khổng Dịch Nhân hứa sẽ không lấy vợ nữa … như vậy là đã quá rõ ràng”, nhưng lúc này trong đầu Tịnh Ngôn đang rối bời, cô không sao hiểu nổi. Ngón tay của cô không cử động được, từng hàng chữ hiện ra rất rõ, mặc dù Tịnh Ngôn không kích chuột nhưng những hàng chữ đó như đang nhảy múa, bay lượn trước mặt cô, một lúc sau cô kích chuột vào thanh công cụ tắt mát, màn hình trở nên tối đen.

Khuôn mặt của Tịnh Ngôn hiện rõ trên màn hình máy tính, sắc mặt trắng bạch, đôi mắt hơi đỏ. Trong phòng vẫn rất yên tĩnh, không có một tiếng động, cô vẫn ngồi nguyên trên ghế trước bàn vi tính cho đến khi có tiếng “bíp” vang lên, mặc dù tiếng kêu rất nhỏ nhưng cũng đủ khiến cô giật mình, Tịnh Ngôn choàng tỉnh lấy lại tinh thần, lúc đó cô mới phát hiện ra đó là âm thanh báo hiệu nồi cháo đã chín.

Tịnh Ngôn đang nấu cháo, từ sáng đến giờ cô chưa ăn gì. Cô đứng dậy một cách nặng nề, đi vào nhà bếp, mở vung nồi cháo, mùi thơn của nồi cháo thịt bốc lên khiến cô cảm thấy bụng đói cồn cào.

Một lát sau, Tịnh Ngôn vội vàng cúi xuống bồn rửa bát bên cạnh để nôn. Cô đứng trước kệ bếp, đầu cúi xuống bồn rửa bát nôn tất cả những gì có trong bụng, cô định vịn tay vào tường đứng dậy nhưng toàn thân mềm nhũn không còn chút sức lực nào nên bị ngã nằm sõng soài dưới nền bếp.

Nền bếp được lát bằng đá nên rất lạnh, Tịnh Ngôn nằm trên nền bếp một lúc lâu, nồi cháo trên bếp vẫn bốc hơi nghi ngút, sau một hồi cố gắng gượng, cuối cùng Tịnh Ngôn cũng đứng dậy được.

Bên tai cô vẫn vang lên giọng nói quen thuộc “Không sao, sẽ không có chuyện gì đâu”, không hiểu sao lúc này cô vẫn nghe thấy câu nói đó của Khổng Dịch Nhân?

Cô bước những bước nặng nề ra phòng khách, nhấc điện thoại lên và ấn số, mặc dù đã nhiều năm trôi qua nhưng Tịnh Ngôn vẫn nhớ rất rõ những con số quen thuộc, cô ấn đến số thứ bảy thì bỗng dừng lại.

“Bố ơi! Con phải làm thế nào đây?” Tịnh Ngôn vừa khóc vừa nói từng từ một, “Con phải làm thế nào đây?”.

Dưới ánh nắng ấm áp của mùa xuân, Trưởng khoa Âu Dương và Tiểu Phùng cùng với hai vệ sỹ Tiểu Lý và Tiểu Chu rủ nhau ra ngoài đi dạo, vừa ngồi vào trong xe bỗng nghe thấy có tiếng nói, “Cô không ở nhà đón Tết mà đi dạo phố sao? Có chuyện gì thế?”.

“Tiểu Lý, nhìn bộ dạng mất ngủ của cậu chắc tối hôm qua có chuyện gì buồn đúng không?”

“Gần như thức trắng cả đêm hôm qua, sáng sớm hôm nay vợ tôi vẫn còn trách móc.”

“Trách móc điều gì? Chắc là cậu đã làm điều gì không phải với cô ấy chứ gì?”

Tiểu Lý chưa kịp trả lời thì chiếc xe chuyển bánh, Tiểu Phùng ngồi bên cạnh liền quay xuống hỏi Trưởng khoa Ấu Dương, “Trưởng khoa Âu Dương, tối hôm qua cô làm gì?”

Âu Dương ngồi ở ghế sau đang ngắm nhìn đường phố, bỗng thấy tiểu Phùng gọi tên mình liền quay lại nói, “Tôi ư? tối hôm qua tôi….”

“Đừng hỏi nữa, chắc chắn tối hôm qua Trưởng khoa ở nhà đón năm mới với mọi người rồi, nhà Trưởng khoa rất đông người, như thế mới vui, chắc tối qua Trưởng khoa cũng không ngủ được đúng không?”

Không ngủ? Nghĩ đến cảnh tượng tối qua, Âu Dương không muốn trả lời, mặt đỏ bừng, đang định trả lời thì Lão Lý lên tiếng, “Mọi người nhìn vào cổng của khu nhà kia xem, có rất nhiều người đang tụ tập ở đó, không hiểu họ làm gì?”

“Còn có cả ánh đèn chiếu, có phải là họ đang quay phim không?”, giọng Tiểu Phùng cũng rất phấn khích, “Chúng ta vào xem đi”