Chuyện tình Như Ý chương 1 – P5.

Edit: Lá Mùa Thu.

10 giờ tối, Lâm Thư Hoằng về nhà, mở cửa ra, một mảnh lạnh lùng, Ba mẹ hắn nghỉ hưu lui về sống ở Thai Đông, chỉ có hắn cùng em trai ở lại Đài Bắc.

Căn phòng này rộng 60m2, hắn ở một mình quá lớn. Lúc trước hắn mua là để kết hôn, thật tiếc kế hoạch không thành.Hắn cùng bạn gái qua lại năm năm, rồi thì bạn gái hắn bỏ đi cũng đã năm năm, vì một nguyên nhân khó nói nên lời. (các bợn đoán là nguyên nhân gì?)

Thực ra hắn còn có em trai ở cùng, nhưng từ ngày tiểu tử này có bạn gái, mỗi ngày đều ở riết cùng bạn gái, nếu có trở về cũng chỉ là ăn bữa cơm, lấy vài thứ rồi lại đi. Cứ theo tiến độ này, chả mấy chốc là có thể bàn đến hôn sự.

Trong bóng đêm, Lâm Thư Hoằng ngồi trên ghế sô pha, không bật đèn, khiến cho mình chìm đắm trong bóng đêm.

Không biết qua bao lâu, tiếng chuông di động đánh phá vỡ sự yên tĩnh. Hắn nhìn màn hình, là em trai hắn gọi tới.

” Anh, cuối tuần này có rảnh không? Em mời cơm!” Lâm Duy Chí cao hứng nói.

” Có chuyện gì thế?” Em trai bình thường ở nhà hắn đều phải nấu cơm, nói vậy có đại sự mới có thể mời hắn ăn cơm.

” Hắc hắc, em cầu hôn thành công rồi!”

” Nga? Chúc mừng.” Em trai hắn là nha sĩ, em dâu là bệnh nhân. Nghe nói lúc trước vì một cái răng giả mà làm tận tới nửa năm, cứ như thế vô vương vô pháp mà theo đuổi, nhà gái chỉ có thể cắn răng đồng ý. May mắn mọi chuyện phát triển thuận lợi, mà nay bác sĩ cùng bệnh nhân tình cảm lưu luyến cũng muốn nở hoa kết quả.

Cá tính của em trai so với hắn tích cực lạc quan hơn, nhưng hắn không thể học theo cái cách theo đuổi đó, nếu bệnh nhân nấm ngứa mà hắn trị liệu lâu như vậy thực không tốt, hắn chỉ còn nước đóng cửa phòng khám mà đến tạ tội với người ta.

” Dạ! Cảm ơn anh. Anh là người đầu tiên biết tin này đấy, ngày mai em mới báo cho ba mẹ biết.” Giờ này chắc ba mẹ đã ngủ, đương nhiên Lâm Duy Chí sẽ nói cho anh trai biết trước.

” Bọn họ nhất định thật sẽ rất vui mừng, ngày mai sẽ gấp trở về.” Ba mẹ lải nhải mấy năm nay, hắn thân là con trưởng không thể làm được, may mắn còn có cậu em yêu quý này nha.

” Vẫn còn sớm! Hôn lễ định ba tháng sau tổ chức. Đầu tiên giúp em chuẩn bị tốt sính lễ, chờ sau khi ba mẹ trở về sẽ giục họ đi gặp nhà thông gia. Thật sự là vất vả.”

” Anh có thể giúp gì cứ việc nói, đừng khách khí.” Lâm Thư Hoằng trời sinh tính tình cô độc, không thích xã giao. Nhưng là cậu em duy nhất kết hôn nha, hắn cho dù phải vác mặt già nua này đi cũng muốn giúp mọi người.

” Đương nhiên, anh phải làm phù rể kiêm lái xe, còn phải đưa chúng em ra nước ngoài hưởng tuần trăng mật!”

” Không thành vấn đề.” Hắn kiếm không ít tiền, tiền tiêu đi cũng không nhiều lắm, ba mẹ lại không cần bọn hắn phải nuôi. Nếu em trai đã mở miệng như thế, hắn cũng đáp ứng.

” Thật sự hào phóng vậy ư? Anh cũng muốn lấy vợ cơ mà?”

Lâm Thư Hoằng không trả lời, hắn cũng chưa nghĩa ra. Lâm Duy Chí cố cười hai tiếng nói: “Đúng rồi, có rảnh đọc qua chút e-mail, em gửi cho anh đó.”

” Cảm ơn.” Em trai hiểu được bao nhiêu sự đau khổ của hắn? Hắn đâm đầu vào công việc để che dấu, để trốn tránh. Hoặc xem phim hoạt hình, tranh biếm hoạ. Bởi khi phải đối mặt với sự thật, cả người hắn sẽ thấy rất mệt mỏi.

Hai người buôn dưa lê một lúc, Lâm Thư Hoằng tiếp tục ngồi trong bóng đêm, không hề thấy nổi một tia tinh thần, cuộc sống cứ như vậy trôi qua lặng lẽ.

Trong ánh mắt người đời mà nói, hắn có thể nói là một người đàn ông tụ họp đủ ba tiêu chuẩn lớn: bằng cấp, mức lương, cùng dáng người đều cao một cách đáng kiêu ngạo, có thể dễ dàng chọn lựa người yêu. Năm năm qua hắn vẫn cô đơn, thậm chí có điểm trốn tránh đám nữ tử muốn tiếp cận hắn.

Chỉ vì hắn không thể mang đến hạnh phúc cho nữ nhân, đây là số mệnh của hắn, cũng là ông trời nguyền rủa hắn.

End chương 1.